Nhớ Nguyên Thiều (thơ)

07/08/201307:44(Xem: 15890)
Nhớ Nguyên Thiều (thơ)

hoa_sen (14)


NHỚ NGUYÊN THIỀU


Tôi cách Nguyên Thiều đã bấy lâu

Nhưng trong ký ức vẫn in sâu

Khung trời kỷ niệm, nôi Đạo Pháp

Bao nỗi luyến lưu thuở ban đầu.

Tôi nhớ Nguyên Thiều dáng Tháp xưa

Trải bao năm tháng với gió mưa

Dẫu được mệnh danh là Bánh Ít

Nhưng thấm trong tôi ngọt lịm thừa.

Tôi nhớ Nguyên Thiều dáng Tháp cao

Sơ sẩy bao phen trợt té nhào

Như cái dòng đời xuôi với ngược

Tuổi non sức yếu biết làm sao?

Tôi nhớ Sông Côn mỗi buổi chiều

Dạo chơi thong thả biết bao nhiêu

Cùng dắt nhau qua bờ bên ấy

Dù phải vượt bao sóng gió nhiều.

Tôi nhớ Nguyên Thiều cái hũ tương

Dù cho cách biệt đến muôn phương

Hương vị đậm đà sao quên được?

Đạm bạc tu hành góp tư lương.

Tôi nhớ Nguyên Thiều lớp Tăng Ni

Bao đêm mài miệt thức ôn thi

Trả nợ bút nghiên lo bổn phận

Soi đèn Trí Tuệ tỏ lối đi.

Tôi nhớ ơn tình Giáo Thọ Sư

Tận tụy hi sinh, đức phụ từ

Đào tạo Tăng Tài cho Phật Pháp

Làm sao báo đáp, nặng ưu tư?

Tôi nhớ Nguyên Thiều Tượng Thích Ca

Mỗi khi phiền não khuấy tâm ta

Lặng lẽ bên Người hương khấn nguyện

Ấm cúng chở che tựa bên Cha.

Dù phải xa quê tháng năm dài

Tiếng chuông chùa cũ vọng hồn ai

Gọi khách phong trần quay bước lại

Trở về hội nhập thể Như Lai.


Mùa hè 2013

Minh Tuệ

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
17/02/2012(Xem: 17912)
Họ ngồi đó Bên nhau Đàn ông Đàn bà Không nhìn
08/02/2012(Xem: 15840)
Cõi tạm trần gian chừ viễn biệt Lời thiên thu gọi đón ta về Nhưng trước ngày đi xin gởi tặng Cho người dăm ca khúc tình quê
01/02/2012(Xem: 24331)
Một tấm lòng, một con tim hay một thông điệp mà Mặc Giang nhắn gởi: “Cho dù 10 năm, 20 năm, 30 năm. Năm mươi năm nửa kiếp còn dư, Trăm năm sau sỏi đá còn mềm...
28/01/2012(Xem: 18835)
Bỗng chợt thấy già nua nào có tuổi, Chẳng buồn lo, hân hoan lòng tràn ngập. Ngày tháng trôi, ra đi từng bước nhỏ
26/01/2012(Xem: 14936)
Nhâm Thìn năm mới ước mơ Xin dùng tâm khảm họa thơ tặng đời Cầu cho thế giới, muôn loài Sống trong hạnh phúc, vui say hòa bình
23/01/2012(Xem: 17958)
Có lẽ Ngài chỉ mượn cảnh mùa xuân để diễn đạt sự chứng ngộ của Ngài. Mà sự chứng ngộ của riêng Ngài thì làm sao kẻ phàm phu tục tử như chúng ta có thể thấu triệt được.
23/01/2012(Xem: 24513)
Xuân hiểu là một bài thơ ngũ ngôn tứ tuyệt xinh xắn, trong trẻo, hồn nhiên, thuần túy tả cảnh buổi sớm mùa xuân thật thơ mộng. Bài thơ có lẽ được viết khi Trần Nhân Tông còn trẻ...
22/01/2012(Xem: 13373)
này cô, cô ni nhỏ xin giữ thật vắng lặng từng bước cô đi thật dịu dàng hãy lắng nghe từng góc chùa tiếng gió xao xác của rừng thiền năm xưa
22/01/2012(Xem: 14045)
Ta là Di Lặc, Đức Phật của mặt trời Ta chiếu soi với lòng từ ái bình đẳng đến tất cả Ta được gọi là Đức Phật kế tiếp không phải bởi vì ta sẽ biểu hiện trong hình sắc thân thể Nhưng bởi vì ta sẽ đến với những ai tiến bộ trên những giai tầng của con đường tâm linh và nói: " Hãy là những người thân hữu hạnh phúc, và hãy ban bố phước lành."
22/01/2012(Xem: 14050)
Trước khi định nói điều gì Ta nên học hạnh nhu mì lắng nghe, Trước khi chỉ trích, cười chê Ta nên nhìn lại tự phê phán mình.