Nhớ Nguyên Thiều (thơ)

07/08/201307:44(Xem: 16797)
Nhớ Nguyên Thiều (thơ)

hoa_sen (14)


NHỚ NGUYÊN THIỀU


Tôi cách Nguyên Thiều đã bấy lâu

Nhưng trong ký ức vẫn in sâu

Khung trời kỷ niệm, nôi Đạo Pháp

Bao nỗi luyến lưu thuở ban đầu.

Tôi nhớ Nguyên Thiều dáng Tháp xưa

Trải bao năm tháng với gió mưa

Dẫu được mệnh danh là Bánh Ít

Nhưng thấm trong tôi ngọt lịm thừa.

Tôi nhớ Nguyên Thiều dáng Tháp cao

Sơ sẩy bao phen trợt té nhào

Như cái dòng đời xuôi với ngược

Tuổi non sức yếu biết làm sao?

Tôi nhớ Sông Côn mỗi buổi chiều

Dạo chơi thong thả biết bao nhiêu

Cùng dắt nhau qua bờ bên ấy

Dù phải vượt bao sóng gió nhiều.

Tôi nhớ Nguyên Thiều cái hũ tương

Dù cho cách biệt đến muôn phương

Hương vị đậm đà sao quên được?

Đạm bạc tu hành góp tư lương.

Tôi nhớ Nguyên Thiều lớp Tăng Ni

Bao đêm mài miệt thức ôn thi

Trả nợ bút nghiên lo bổn phận

Soi đèn Trí Tuệ tỏ lối đi.

Tôi nhớ ơn tình Giáo Thọ Sư

Tận tụy hi sinh, đức phụ từ

Đào tạo Tăng Tài cho Phật Pháp

Làm sao báo đáp, nặng ưu tư?

Tôi nhớ Nguyên Thiều Tượng Thích Ca

Mỗi khi phiền não khuấy tâm ta

Lặng lẽ bên Người hương khấn nguyện

Ấm cúng chở che tựa bên Cha.

Dù phải xa quê tháng năm dài

Tiếng chuông chùa cũ vọng hồn ai

Gọi khách phong trần quay bước lại

Trở về hội nhập thể Như Lai.


Mùa hè 2013

Minh Tuệ

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
30/09/2014(Xem: 13670)
Ôi! Anh em ơi! Hãy hát cho nhau nghe Hãy hát cho yêu thương Mời biển đông sóng vỗ Hãy hát cho xanh xao Gọi nhức đau mầm lá Hãy hát cho hoang vu Những cuộc tình hóa gió
30/09/2014(Xem: 18708)
Khổ đời Ta mới biết tu Nên nay cởi mở ôn nhu hài hoà Giờ thì vơi bớt thiết tha Ăn chi cũng được miễn là ăn thôi
30/09/2014(Xem: 14986)
Nét cong tuyệt mỹ cỗi rồi Lá vàng mới khóc tiễn đời lá xanh Tượng vàng chùa đất tâm thanh Hào quang vần vũ tỏa quanh gốc tùng.
29/09/2014(Xem: 15749)
Nếu gặp người nóng tánh Hãy nhẹ nhàng nhìn thôi không cần phải lẩn tránh Chưa hỏi đừng hé môi
28/09/2014(Xem: 16577)
Gom thâu cảnh sắc tỏ mờ Nhướng lên chợp chớp bến bờ đến đi Vuông tròn thực ảo đó đây Nhất như rõ biết ô hay hiện tiền!
27/09/2014(Xem: 17208)
“Chạy Trốn Cái Bóng” là một câu chuyện của Trang Tử, một hiền triết người Hoa của thế kỷ thứ ba trước Tây Lịch. Nhiều chuyện của Trang Tử rất ư là khôi hài nhưng đồng thời vạch rõ những cái nhìn thâm sâu vào tình trạng của con người. Câu chuyện sau đây chỉ là một ví dụ như thế.
26/09/2014(Xem: 13759)
Ừ thôi thấy kiếp trầm luân. Tu từ vô tận đến lần hôm nay Cố xong qua khỏi kiếp này Cho linh hồn rỗi mới hay nhờ thiền Niết Bàn là chốn thần tiên Thong dong một cõi cho riêng phận mình Thế gian như cuộc đăng trình
26/09/2014(Xem: 23165)
Nhón chân trong cõi hư vô, Vời trông quê mẹ mấy bờ ruộng thưa? Cúi nhìn ngọn cỏ đong đưa, Chắp tay xin một hạt mưa giữa trời.
26/09/2014(Xem: 17790)
Đêm khuya khoắt bên thềm sương giọt đọng Nghe đâu đây chim nhịp cánh giang hồ Nhịp thời gian gỏ tràn theo mạch sống Của muôn màu ảo hóa điệu tung hô.
26/09/2014(Xem: 17118)
Đường lên đó vẳng lời chim lảnh lót Dọc ven sông hoa nắng trổ mây lồng Dòng Hương khuất sau cánh rừng cây lá Qua dốc đồi thoáng hiện bóng Huyền Không