Mở mắt, nhắm mắt (thơ)

03/08/201308:08(Xem: 21734)
Mở mắt, nhắm mắt (thơ)

hoa_sen


Mở mắt, nhắm mắt

Thích Tánh Tu



Có khi mtròn xoe mt
Mà trong Tâm t
i mt mùng.
Có khi ng
i yên nhm mt
Mà đèn tâm v
t sáng trưng.

Nhi
u khi đôi mi khép li
Còn Tâm đi ch
ngoài tê.
M
to mt nhìn thc ti
Đ
p thay, chiếc lá BĐ!

- Đôi khi ta c
n nhm mt
Tr
ước bao cám dcuc đi.
Sau l
ưng đóa hng tươi thm
M
t by gai nhn người ơi!..

- Đôi khi c
n nên mmt
R
ràng nhp bước bàn chân.
'' C
a stâm hn '' tri rng
R
i thương ni khtha nhân..

M
i ngày ta nên nhm mt
Nhìn l
i mt ngày đã qua.
Mình th
nhp đi sâu sc
Hay là s
ng vi, qua loa...

T
ng ngày ta nên '' mmt ''
Nhìn cho rõ m
t người thương.
M
ơi, tóc chiu đã bc
Bi
ết đâu.. mai nhvô thường..

Đêm sâu vào mi
n tĩnh lng
Nh
m mt làm cuc hi thn.
Đ
mai xuôi đi cơm áo
Hi
u rng mi th... phù vân...

L
m khi hng nên mmt
Đ
thm thía đi bdâu.
Đ
ng sau còn gì đli
Hay là...'' s
i đá.. cn nhau..''?

'' M
mt '' đri '' nhm mt ''
Có gì th
c '' ca Ta '' đâu!
Kìa, bóng chi
u rơi khut núi
Nghìn thu.. b
i cũng qua cu...

Bodhgaya rằm thượng nguyên 2013

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
06/10/2014(Xem: 21200)
Thông thường, trong một tác phẩm văn học nghệ thuật, lời Tựa mở đầu bao giờ cũng được tác giả tự bộc bạch, thổ lộ, diễn bày rất cẩn trọng dài dòng, để người đọc dễ lãnh hội sâu vào nội dung tác phẩm đó, nhưng với Triều Nguyên thì lại hoàn toàn khác hẳn, khi viết Tựa cho tập thơ đầu tay Bay Đi Hạt Cát của mình, thi sĩ chỉ có một câu duy nhất, thật vô cùng giản dị : “Sa mạc buồn thương hạt cát bay đi…” Giản dị đơn sơ mà độc đáo, thể hiện một cốt cách đặc thù riêng biệt trên con đường sáng tạo, ngao du qua những phương trời ngôn ngữ thi ca quá mộng dập dìu.
04/10/2014(Xem: 13560)
Chân Tăng giảng lý Đạo suốt thông Đáp ân Phật Tổ trọn tấm lòng Khiến người hiểu thấu hành cách sống Hướng đường Giải Thoát bước thong dong.
04/10/2014(Xem: 16326)
Sau Bức Màn Mây Thả mây bay về núi đồi Thênh thang vùng trời Vô Niệm Còn nguyên đó dáng ai ngồi Nhìn hoa môi cười chúm chím
02/10/2014(Xem: 19247)
Đây là một bài thơ rất nổi tiếng của Kenji Miyazawa (1896-1933)*: Nhà phía đông có đứa trẻ ốm, Ta sang săn sóc, Nhà phía tây có bà mẹ gầy, Ta mang cho túi gạo, Nhà phía nam có người đang chết, Ta sang khuyên đừng sợ, Nhà phía bắc đang kiện cáo nhau, Ta sang can thôi bỏ đi.
01/10/2014(Xem: 19111)
Lòng vẫn nhớ ngày hè xa xưa ấy, Tôi còn là cô bé tuổi mười hai. Trời hôm ấy, chín tầng cao xanh thẳm, Gió mơn man nỗi vui sướng dâng tràn, Mắt háo hức nhìn con đường trước mặt, Lòng đăm đăm về hướng cuối trời xa Đinh ninh đó là miền quê yêu dấu,
30/09/2014(Xem: 13193)
Ôi! Anh em ơi! Hãy hát cho nhau nghe Hãy hát cho yêu thương Mời biển đông sóng vỗ Hãy hát cho xanh xao Gọi nhức đau mầm lá Hãy hát cho hoang vu Những cuộc tình hóa gió
30/09/2014(Xem: 18209)
Khổ đời Ta mới biết tu Nên nay cởi mở ôn nhu hài hoà Giờ thì vơi bớt thiết tha Ăn chi cũng được miễn là ăn thôi
30/09/2014(Xem: 14933)
Nét cong tuyệt mỹ cỗi rồi Lá vàng mới khóc tiễn đời lá xanh Tượng vàng chùa đất tâm thanh Hào quang vần vũ tỏa quanh gốc tùng.
29/09/2014(Xem: 15271)
Nếu gặp người nóng tánh Hãy nhẹ nhàng nhìn thôi không cần phải lẩn tránh Chưa hỏi đừng hé môi
28/09/2014(Xem: 16475)
Gom thâu cảnh sắc tỏ mờ Nhướng lên chợp chớp bến bờ đến đi Vuông tròn thực ảo đó đây Nhất như rõ biết ô hay hiện tiền!