26. Đôi Lời Tâm Sự

31/01/201206:22(Xem: 24274)
26. Đôi Lời Tâm Sự

Đôi Lời Tâm Sự

Brisbane ngày 7 tháng 12 năm 2005

Giáo-sư Đào Hoàng-Nga

Bác-sĩ Hà Ngọc-Thuần 

Tập thơ trong tay quý-vị gồm bảy mươi bài thơ của Mặc-Giang, trong số hơn năm trăm bài thơ đã sáng-tác, được ấn-hành để gởi đến thi-hữu, văn-hữu và bạn đọc bốn phương. Tác-giả đã làm thơ từ năm 1982, hoặc có thể trước đó nữa. Những bài thơ trong tập này, như chúng ta sẽ thấy, phần lớn được hình-thành vào những năm 2003 và 2004. 

Người thơ có mặt tại Queensland từ hơn hai mươi năm nay, với nếp sống, phong-thái, con người của ông, có lẽ không xa lạ và đã trở thành một khuôn mặt thân-thương đối với người Việt sinh-sống không những tại thành-phố Brisbane, mà có thể trên toàn nước Úc-Đại-Lợi - Tân Tây-Lan và một số quốc-gia hải-ngoại.

Chừng mười bài thơ trong số hơn một trăm bài có nói đến Chùa, đến Phật. Điều đó, người đọc có thể chờ đợi và đón nhận, không chút ngạc-nhiên. Từ sự cao-siêu huyền-bí, từ chốn trời quê xa mờ, Thi-nhân đã vẽ lên hình-ảnh Thầy cũ, trường xưa, một vài dấu nét quen-thuộc nơi phố nhỏ, một khung-cảnh nên thơ trên đường làng, êm-đềm bên giòng sông đơn-sơ, đạm-bạc, xa-xưa, mà gắn-bó thật là thắm-thiết trong tâm-hồn người viễn-xứ. Bút hiệu Mặc-Giang cũng gợi đến hình-ảnh một dòng sông âm-thầm lặng-lẽ chảy trôi không ngừng-nghỉ. Dòng thơ Mặc-Giang là sự kết-hợp của một khối óc và một con tim, một tấm lòng hiền-hậu chăm lo cứu giúp người đời. 

Thắm-thiết nhất vẫn là Tình Mẹ. Đồng-hương tại Queensland đã chứng-kiến và chia-sẻ nỗi niềm đau-thương của người hiếu-tử khi thư nhà chợt đến hay từ đường viễn-liên báo tin Mẹ đã nhắm mắt lìa đời. Tang-lễ tất cả chỉ có “khói hương trầm nghi-ngút”, tiếc thương chỉ có “mắt con nhoà rướm lệ”, và báo hiếu chỉ có “con trầm-ngâm sống với Mẹ một đêm”. Bài thơ này có lẽ sẽ được nhiều người ghi nhớ, nhất là những người con đã mất Mẹ, không thể không ngậm- ngùi xúc-động.

Là người đã chọn cuộc sống xa gia-đình, xa bà con thân-thích, nhìn về vạn-hữu chúng-sinh, nên những bài thơ còn lại tác-giả đã hướng về tha-nhân, những người thường gặp trong cuộc sống bình-thường hiện-tại. Tác-giả đặc-biệt gởi niềm thân-ái đến những người sống vất-vả, thiệt-thòi và thua kém trong xã-hội, như Người Mắt Cườm, Người Mù, Người Cùi, Người Điên, Em Bé Nghèo, Em Bé Mồ Côi. Tác-giả còn đặc-biệt chú-ý đến những nạn-nhân và những người sống-sót qua những thiên-tai hay những thảm-họa. Thế-nhân thường là ngoảnh mặt quay đi, không muốn nhìn những đau-thương, thảm-khốc, không muốn đương đầu với sự thật tàn-nhẫn và khắc-nghiệt. Cho đến bao giờ tình yêu thương tha-nhân mới thật sự đến với loài người, nẩy-nở trong lòng mỗi người để cuộc sống nơi cõi trầm-luân này vơi bớt đi ít nhiều những niềm đau nỗi khổ?

Sáng-tác của Mặc-Giang rất là phong-phú. Còn hơn bốn trăm bài thơ nữa hy-vọng cũng sẽ được ấn-hành. Một số bài đã được phổ-nhạc, trở nên truyền- cảm hơn với sự trợ-giúp của hòa-âm và tiết-điệu. Người đọc, thi-hữu và đồng-hương chúng ta còn đợi chờ nhiều với những gì sẽ được gởi đến qua “Thông-điệp của Mặc-Giang”, một con người “quê-mùa cạn-cợt”, “nhỏ-nhoi kham-khổ” (thật sự không hẳn như thế), nhưng cũng là một hồn thơ mênh-mang đậm-đà, một tấm lòng nhân-ái bao-la, chứa đựng một sức-sống mãnh-liệt, một tâm-hồn trong những tâm-hồn đích-thực Việt Nam.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
25/08/2016(Xem: 12836)
Vũ trụ xoay vần đêm sáng Đời người sanh tử mãi luôn Trăm sông chảy về biển cả Ai đi chẳng nhớ về nguồn
24/08/2016(Xem: 15880)
Tôi chết từng khoảnh khắc- Từng sát-na hồi sinh. Tôi xác thân tứ đại - Tôi linh hồn điêu linh!
24/08/2016(Xem: 11500)
Lửa rừng bùng cháy khắp mọi nơi - Đồi núi Cali đỏ rực trời- Hai miền Nam Bắc càng khốn đốn- Do bởi tâm người tạo thảm thê-
24/08/2016(Xem: 18079)
Bài thứ nhất, tôi xin ghi nhớ - Việc thị phi xin chớ móc moi- Bao nhiêu công chuyện người ngoài- Xin đừng gánh vác cho đời nặng thêm
22/08/2016(Xem: 16903)
Thuở xưa ở dãy Tuyết Sơn - Có chim oanh vũ dễ thương, hiền hòa- Vì cha mẹ bị mù lòa- Một mình chim phải bay ra khu rừng
22/08/2016(Xem: 13007)
Thiết Sơn núi thẳm xa xưa - Có cây táo nọ rất ư lâu đời - Thân to, tán lá rợp trời - Chưa hề có quả, tứ thời cành trơ.
20/08/2016(Xem: 12836)
Tôi đã từng ra đón bước Thầy Bao năm chung sống dưới chùa thân Cùng nhau đi uống cà phê Pháp Thuở ấy ngày nào vẫn nhớ đây
20/08/2016(Xem: 13165)
Pháp Phật bao trùm khắp đâu đây Cho ta thông suốt bản tâm nầy Cầu xin khấn mãi càng xa Phật Một ngọn gió lùa cũng tiêu mây
18/08/2016(Xem: 16179)
CD- Ngâm Thơ Vu Lan Nhớ Mẹ Tác giả: Hoang Phong Diễn ngâm: Hoàng Đức Tâm, Hồng Vân - 01- THƠ HOANG PHONG - Lời giới thiệu - Diễn đọc Hoàng Đức Tâm 02- THƠ HOANG PHONG - Giắc mơ thật thà - Diễn ngâm Hồng Vân 03 - THƠ HOANG PHONG - Con gữi vào lòng đại dương - Diễn ngâm Hoàng Đức Tâm.mp3 04 - THƠ HOANG PHONG - Ru con - Diễn ngâm Hồng Vân 05 - Ta đi mình ở lại nhà - Thơ Hoang Phong - Diễn ngâm Hoàng Đức Tâm
17/08/2016(Xem: 16216)
Vài hàng kính gửi Mẹ yêu - Mỗi khi con nói Mẹ chiều Mẹ nghe- Mẹ là người bạn cận kề, Suối nguồn tình Mẹ không hề cạn vơi.