26. Đôi Lời Tâm Sự

31/01/201206:22(Xem: 24526)
26. Đôi Lời Tâm Sự

Đôi Lời Tâm Sự

Brisbane ngày 7 tháng 12 năm 2005

Giáo-sư Đào Hoàng-Nga

Bác-sĩ Hà Ngọc-Thuần 

Tập thơ trong tay quý-vị gồm bảy mươi bài thơ của Mặc-Giang, trong số hơn năm trăm bài thơ đã sáng-tác, được ấn-hành để gởi đến thi-hữu, văn-hữu và bạn đọc bốn phương. Tác-giả đã làm thơ từ năm 1982, hoặc có thể trước đó nữa. Những bài thơ trong tập này, như chúng ta sẽ thấy, phần lớn được hình-thành vào những năm 2003 và 2004. 

Người thơ có mặt tại Queensland từ hơn hai mươi năm nay, với nếp sống, phong-thái, con người của ông, có lẽ không xa lạ và đã trở thành một khuôn mặt thân-thương đối với người Việt sinh-sống không những tại thành-phố Brisbane, mà có thể trên toàn nước Úc-Đại-Lợi - Tân Tây-Lan và một số quốc-gia hải-ngoại.

Chừng mười bài thơ trong số hơn một trăm bài có nói đến Chùa, đến Phật. Điều đó, người đọc có thể chờ đợi và đón nhận, không chút ngạc-nhiên. Từ sự cao-siêu huyền-bí, từ chốn trời quê xa mờ, Thi-nhân đã vẽ lên hình-ảnh Thầy cũ, trường xưa, một vài dấu nét quen-thuộc nơi phố nhỏ, một khung-cảnh nên thơ trên đường làng, êm-đềm bên giòng sông đơn-sơ, đạm-bạc, xa-xưa, mà gắn-bó thật là thắm-thiết trong tâm-hồn người viễn-xứ. Bút hiệu Mặc-Giang cũng gợi đến hình-ảnh một dòng sông âm-thầm lặng-lẽ chảy trôi không ngừng-nghỉ. Dòng thơ Mặc-Giang là sự kết-hợp của một khối óc và một con tim, một tấm lòng hiền-hậu chăm lo cứu giúp người đời. 

Thắm-thiết nhất vẫn là Tình Mẹ. Đồng-hương tại Queensland đã chứng-kiến và chia-sẻ nỗi niềm đau-thương của người hiếu-tử khi thư nhà chợt đến hay từ đường viễn-liên báo tin Mẹ đã nhắm mắt lìa đời. Tang-lễ tất cả chỉ có “khói hương trầm nghi-ngút”, tiếc thương chỉ có “mắt con nhoà rướm lệ”, và báo hiếu chỉ có “con trầm-ngâm sống với Mẹ một đêm”. Bài thơ này có lẽ sẽ được nhiều người ghi nhớ, nhất là những người con đã mất Mẹ, không thể không ngậm- ngùi xúc-động.

Là người đã chọn cuộc sống xa gia-đình, xa bà con thân-thích, nhìn về vạn-hữu chúng-sinh, nên những bài thơ còn lại tác-giả đã hướng về tha-nhân, những người thường gặp trong cuộc sống bình-thường hiện-tại. Tác-giả đặc-biệt gởi niềm thân-ái đến những người sống vất-vả, thiệt-thòi và thua kém trong xã-hội, như Người Mắt Cườm, Người Mù, Người Cùi, Người Điên, Em Bé Nghèo, Em Bé Mồ Côi. Tác-giả còn đặc-biệt chú-ý đến những nạn-nhân và những người sống-sót qua những thiên-tai hay những thảm-họa. Thế-nhân thường là ngoảnh mặt quay đi, không muốn nhìn những đau-thương, thảm-khốc, không muốn đương đầu với sự thật tàn-nhẫn và khắc-nghiệt. Cho đến bao giờ tình yêu thương tha-nhân mới thật sự đến với loài người, nẩy-nở trong lòng mỗi người để cuộc sống nơi cõi trầm-luân này vơi bớt đi ít nhiều những niềm đau nỗi khổ?

Sáng-tác của Mặc-Giang rất là phong-phú. Còn hơn bốn trăm bài thơ nữa hy-vọng cũng sẽ được ấn-hành. Một số bài đã được phổ-nhạc, trở nên truyền- cảm hơn với sự trợ-giúp của hòa-âm và tiết-điệu. Người đọc, thi-hữu và đồng-hương chúng ta còn đợi chờ nhiều với những gì sẽ được gởi đến qua “Thông-điệp của Mặc-Giang”, một con người “quê-mùa cạn-cợt”, “nhỏ-nhoi kham-khổ” (thật sự không hẳn như thế), nhưng cũng là một hồn thơ mênh-mang đậm-đà, một tấm lòng nhân-ái bao-la, chứa đựng một sức-sống mãnh-liệt, một tâm-hồn trong những tâm-hồn đích-thực Việt Nam.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
26/01/2018(Xem: 19959)
Công ơn Thầy Tổ mênh mông Dù đi hay ở vẫn không phụ lòng Thầy như trăng sáng trời trong Lắng soi tâm thức suốt thông lòng mình .
23/01/2018(Xem: 10961)
Ta hoàn tục mà lòng như thưở trước Sống giữa đời bằng tất cả con tim Biết cảm thông qua bao cảnh ưu phiền Mong chia sẻ một chút gì hiểu biết .
22/01/2018(Xem: 13028)
Vui đâu cho bằng vui chùa Có Thầy có Bạn có mùi trầm hương Có tiếng khánh có đạo trường Có lòng hiểu biết tình thương vô bờ .
18/01/2018(Xem: 14665)
Như Vầng Trăng Tỏa (thơ) Ta nghe kinh mà lòng nhẹ thoát Bao não phiền chợt cuốn trôi đi Chẳng mong chi tuổi tên chức vị Mong thực hành ánh đạo từ bi .
17/01/2018(Xem: 10694)
Nhiệm mầu Phật Pháp cao sâu Hành chuyên lợi lạc chẳng cầu cúng xin Hơi ta ta biết một mình Chân ta ta bước hành trình mãi thôi .
17/01/2018(Xem: 13394)
Hồ Ly Mót Vàng (truyện thơ), Ở bên sườn núi thuở xưa Có ngôi chùa nhỏ với sư rất già Lông mày sư tựa tuyết pha Chòm râu cước trắng mượt mà đẹp thay, Chùa nghèo, mọi việc hàng ngày Dù cho nặng nhọc một tay sư làm
13/01/2018(Xem: 12284)
Chiều thu mưa đổ trên đường Lá xanh chuyển đỏ dễ thương vô cùng Nếu như có cách nhìn chung Đương nhiên sẽ dễ tương phùng nhận ra Cõi trần cảnh đẹp bao la Nhưng vì hay vội nên ta hững hờ Những điều khó gặp thì chờ
13/01/2018(Xem: 10750)
Ngát toả hương thơm kính cúng dường Lòng thành dâng lễ Phật mười phương Nương nhau vui sống trong tình đạo Sách tấn cùng tu giữa thế thường .
12/01/2018(Xem: 13344)
Thành kính hướng về Lễ Phật Thành Đạo PL 2561 Phật ngồi tòa cỏ an nhiên Nâu sồng gột sạch ưu phiền tử sinh Tòa Như Lai rạng tánh linh Nhà Như Lai ánh quang minh diệu thường .
11/01/2018(Xem: 14890)
Nhà Như Lai là cái nhà của Tâm từ bi ,Áo Như Lai là áo của Đức NhẫnNhục,Tòa Như Lai là tòa Nhất Thiết Pháp Không –là vô tự tánh của các pháp. Bài thơ nhan đề NHÀ NHƯ LAI của nhà thơ LĂNG GIÀ TÂM dù chỉ nói đến NHÀ NHƯ LAI nhưng muốn hiểu tròn đầy nội dung tư tưởng của tác giả qua bài thơ nầy thì người đọc lập tức phải liên tưởng đến ÁO NHƯ LAI và TÒA NHƯ LAI mà Đức Phật dã tuyên thuyết nơi KINH PHÁP HOA, PHẢM PHÁP SƯ CÔNG ĐỨC .