26. Đôi Lời Tâm Sự

31/01/201206:22(Xem: 24385)
26. Đôi Lời Tâm Sự

Đôi Lời Tâm Sự

Brisbane ngày 7 tháng 12 năm 2005

Giáo-sư Đào Hoàng-Nga

Bác-sĩ Hà Ngọc-Thuần 

Tập thơ trong tay quý-vị gồm bảy mươi bài thơ của Mặc-Giang, trong số hơn năm trăm bài thơ đã sáng-tác, được ấn-hành để gởi đến thi-hữu, văn-hữu và bạn đọc bốn phương. Tác-giả đã làm thơ từ năm 1982, hoặc có thể trước đó nữa. Những bài thơ trong tập này, như chúng ta sẽ thấy, phần lớn được hình-thành vào những năm 2003 và 2004. 

Người thơ có mặt tại Queensland từ hơn hai mươi năm nay, với nếp sống, phong-thái, con người của ông, có lẽ không xa lạ và đã trở thành một khuôn mặt thân-thương đối với người Việt sinh-sống không những tại thành-phố Brisbane, mà có thể trên toàn nước Úc-Đại-Lợi - Tân Tây-Lan và một số quốc-gia hải-ngoại.

Chừng mười bài thơ trong số hơn một trăm bài có nói đến Chùa, đến Phật. Điều đó, người đọc có thể chờ đợi và đón nhận, không chút ngạc-nhiên. Từ sự cao-siêu huyền-bí, từ chốn trời quê xa mờ, Thi-nhân đã vẽ lên hình-ảnh Thầy cũ, trường xưa, một vài dấu nét quen-thuộc nơi phố nhỏ, một khung-cảnh nên thơ trên đường làng, êm-đềm bên giòng sông đơn-sơ, đạm-bạc, xa-xưa, mà gắn-bó thật là thắm-thiết trong tâm-hồn người viễn-xứ. Bút hiệu Mặc-Giang cũng gợi đến hình-ảnh một dòng sông âm-thầm lặng-lẽ chảy trôi không ngừng-nghỉ. Dòng thơ Mặc-Giang là sự kết-hợp của một khối óc và một con tim, một tấm lòng hiền-hậu chăm lo cứu giúp người đời. 

Thắm-thiết nhất vẫn là Tình Mẹ. Đồng-hương tại Queensland đã chứng-kiến và chia-sẻ nỗi niềm đau-thương của người hiếu-tử khi thư nhà chợt đến hay từ đường viễn-liên báo tin Mẹ đã nhắm mắt lìa đời. Tang-lễ tất cả chỉ có “khói hương trầm nghi-ngút”, tiếc thương chỉ có “mắt con nhoà rướm lệ”, và báo hiếu chỉ có “con trầm-ngâm sống với Mẹ một đêm”. Bài thơ này có lẽ sẽ được nhiều người ghi nhớ, nhất là những người con đã mất Mẹ, không thể không ngậm- ngùi xúc-động.

Là người đã chọn cuộc sống xa gia-đình, xa bà con thân-thích, nhìn về vạn-hữu chúng-sinh, nên những bài thơ còn lại tác-giả đã hướng về tha-nhân, những người thường gặp trong cuộc sống bình-thường hiện-tại. Tác-giả đặc-biệt gởi niềm thân-ái đến những người sống vất-vả, thiệt-thòi và thua kém trong xã-hội, như Người Mắt Cườm, Người Mù, Người Cùi, Người Điên, Em Bé Nghèo, Em Bé Mồ Côi. Tác-giả còn đặc-biệt chú-ý đến những nạn-nhân và những người sống-sót qua những thiên-tai hay những thảm-họa. Thế-nhân thường là ngoảnh mặt quay đi, không muốn nhìn những đau-thương, thảm-khốc, không muốn đương đầu với sự thật tàn-nhẫn và khắc-nghiệt. Cho đến bao giờ tình yêu thương tha-nhân mới thật sự đến với loài người, nẩy-nở trong lòng mỗi người để cuộc sống nơi cõi trầm-luân này vơi bớt đi ít nhiều những niềm đau nỗi khổ?

Sáng-tác của Mặc-Giang rất là phong-phú. Còn hơn bốn trăm bài thơ nữa hy-vọng cũng sẽ được ấn-hành. Một số bài đã được phổ-nhạc, trở nên truyền- cảm hơn với sự trợ-giúp của hòa-âm và tiết-điệu. Người đọc, thi-hữu và đồng-hương chúng ta còn đợi chờ nhiều với những gì sẽ được gởi đến qua “Thông-điệp của Mặc-Giang”, một con người “quê-mùa cạn-cợt”, “nhỏ-nhoi kham-khổ” (thật sự không hẳn như thế), nhưng cũng là một hồn thơ mênh-mang đậm-đà, một tấm lòng nhân-ái bao-la, chứa đựng một sức-sống mãnh-liệt, một tâm-hồn trong những tâm-hồn đích-thực Việt Nam.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
24/09/2018(Xem: 11028)
Chánh tri kiến nhận thức cho đời sống, Lối sống này là nhận biết rõ ràng: Chánh tư duy rất chính xác vinh quang, Không tham đắm, mà cũng không hệ lụy. . . . Lời hoa mỹ là chưa vào Chánh ngữ, Còn chuốc trau là tự dối lấy mình, Lời như thế, còn vướng mắc vô minh.
24/09/2018(Xem: 10371)
Kẻ vén mây trời bước thong dong Phá màn mê tối ngắm ánh hồng Sáng tỏ đường về cơn gió thoảng Lặng lẽ một mình giữa núi sông Tu Phật cả đời không bỏ xót Hạnh nguyện độ sanh vững một lòng Y vàng bay khắp cùng phương hướng Hình ảnh Tăng Già thật cảm thông.
24/09/2018(Xem: 13896)
Vùng kia có một ông tăng Giỏi nghề họa sỹ nên thường vẽ thuê Tiền công tính đắt khỏi chê Khách hàng trả trước, khó bề thiếu ông Mọi người vì thế đồng lòng Đặt ông danh hiệu khắp vùng truyền lan: "Nghệ nhân bần tiện, tham lam" Ông nghe nhưng chẳng để tâm muộn phiền.
23/09/2018(Xem: 15487)
Me tôi, anh chị em chúng tôi gọi mẹ bằng Me, có rút ruột làm một bài thơ dành tặng cho những đứa con bé bỏng của Người, đó là thi phẩm mà sinh thời nhà thơ Quách Tấn đã từng tán tụng là "một trong những bài thơ bất hủ trên đất Khánh Hòa".
18/09/2018(Xem: 16476)
Trăng lăng già trời lặng yên, Quy Nhơn một thửa, giữa niềm huyền thanh. Lắng nghe sóng vổ qua nhanh, Trăm năm kiếp sống, chông chanh khổ sầu.
17/09/2018(Xem: 12082)
Hít thở vào sâu thật nhẹ nhàng, Mỗi làn hơi thở mỗi bình an. Tinh thần sảng khoái thêm thanh thản, Thể chất thong dong lại vững vàng. Bốn đại điều hoà vơi mỏi mệt, Năm căn đoan chánh bặt tham sân. Tâm thiền rạng chiếu thong dong bước, Lặng lẽ năm dài vui gió trăng...!
16/09/2018(Xem: 11470)
Vứt bỏ xan tham Thực hành bố thí Của ta tức người Toàn tâm toàn ý.
16/09/2018(Xem: 10983)
Ngỡ trăng thu năm nào ....đang ẩn hiện Hạnh phúc vui bên con cháu quần quanh Cắt bánh mời ....dẽo, nướng ...chén trà xanh Kỷ niệm đẹp !! Nhưng lòng không luyến tiếc
14/09/2018(Xem: 10018)
Tháng chín ngày về giữa gió Thu Quê hương chuyển bước khói mây mù Bao năm sống cảnh đời xa xứ Hạnh nguyện chẳng dời bước tiến tu Pháp Phật muôn đời luôn trong sáng Lập chí kiên tâm sạch oán thù Nhân ngã chẳng hề lay động chuyển Tự tại đi, về thuận cảnh Thu.
13/09/2018(Xem: 16287)
Luận hành động phóng sanh, kiêng giết Người đời xưng hiểu biết phỉ người(1) Góp lòng một mảy nhỏ nhoi Cảm tâm cứu vật dị loài trót mê Thấy cảnh giết tái tê mấy kẻ Chế cực hình ra vẻ sành đời Chúng sanh tâm hạnh khác vời Thảy mong chuyển đổi kiếp người khó thay!