21. Mở cửa nguồn tâm

31/01/201206:22(Xem: 39048)
21. Mở cửa nguồn tâm

MỞ CỬA NGUỒN TÂM

Ni trưởng Thích Nữ Diệu Tấn

Trăm hoa đua nở vẫn là xinh

Xấu đẹp hơn thua vẫn tại mình

Vạn vật cũng không mà cũng có

Ai người ngắm cảnh phải cho tinh

(Cố Ni trưởng Thích Nữ Diệu Không)

Cái đẹp đúng nghĩa phải là như vậy. Đã là hoa, dù có trăm hoa hay thậm chí ngàn hoa đi nữa, thì hoa nào cũng đẹp.

Nay có nhân duyên dạo thăm vườn hoa của thi sĩ Mặc Giang, vườn Hoa Ðạo Pháp, tôi cảm thấy một vẻ đẹp lạ thường với mùi hương tuyệt diệu đang lan tỏa muôn phương. Tìm đâu ra giữa vườn hoa trần thế!!! Trần Hoa tuy đẹp đó, nhưng những cánh hoa chi phối bởi luật vô thường, sớm nở tối tàn, làm hụt hẫng hy vọng, làm trái tim đang vui say phút chốc trở nên băng giá, héo sầu. Còn đi vào vườn hoa Ðạo Pháp của tác giả Mặc Giang, ta sẽ chiêm ngưỡng được đóa hoa Vô Ưu, hoa làm nên đức hạnh và trí huệ, hoa xây dựng Đạo Pháp. Cố nhiên sẽ mở ra một phương trời giải thoát tối hậu.

Thiết nghĩ thơ Mặc Giang chuyển tải được nhiều điều bổ ích cho thế đạo nhân tâm, cho việc thiết lập một xã hội an bình yên ổn, có thể giúp ích hữu hiệu cho những ai muốn tìm về sự thanh tịnh của tâm.

Nhà thơ đang trao tặng các bạn đóa hoa của đạo đức và trái ngọt của tình thương, hiến tặng bằng tất cả lòng chân thành đó! Các bạn nên đón nhận đi. Đây là món quà tinh thần vô giá! Chí ít đi nữa cũng khiến các bạn có được vài phút giây thăng hoa và tịnh hóa tâm hồn. Giữa cuộc sống sôi động căng thẳng này, tìm thấy sự tịch tịnh của tâm hồn, dù chỉ một phút giây thôi, chẳng phải là lợi ích thiết thực cho cuộc đời đó sao! 

(Huế, mùa an cư năm Mậu Tý-2008)

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
05/10/2010(Xem: 29920)
Trải vách quế gió vàng hiu hắt, Mảnh vũ y lạnh ngắt như đồng, Oán chi những khách tiêu phòng, Mà xui phận bạc nằm trong má đào.
04/10/2010(Xem: 15616)
1- Thuở trời đất nổi cơn gió bụi 2- Khách má hồng nhiều nỗi truân chuyên 3- Xanh kia thăm thẳm tầng trên 4- Vì ai gây dựng cho nên nỗi này
04/10/2010(Xem: 18061)
Ta ngồi mãi giữa hư vô lòng núi bỗng thấy chiều hớt hải đuổi theo mây khối thời gian rơi vào triền đá lặng hiện tại nào mất hút ở đầu cây
03/10/2010(Xem: 18398)
Mười năm vườn xưa xanh tốt Hai mươi năm nắng rọi lều tranh Mẹ tôi gọi tôi về Bên bến nước rửa chân...
02/10/2010(Xem: 15827)
Thuở ấy lòng tôi thơ thới quá Hồn thơ nguyên vẹn một trời hương Nhưng nhà nghệ sĩ từ đâu lại Êm ái trao tôi một vết thương
02/10/2010(Xem: 16587)
Miền Nam quê hương tôi Ruộng lúa phì nhiêu, cò bay thẳng cánh Đò dọc đò ngang, sông nước hữu tình Thuyền nối sóng thuyền, lạch nối bờ kinh Hương thắm tình nồng, thơm thơm bông lúa Tiếng hát câu hò, tin yêu chan chứa
02/10/2010(Xem: 12809)
Trên bãi cỏ ấy, Có ngọn cỏ rất xanh. Đâm vào bàn chân người con gái. Đâm vào bàn chân người con trai. Bốn bàn chân trần truồng, Trên bãi cỏ rất xanh.
01/10/2010(Xem: 19976)
Vâng lời Thầy con đi quét lá Lá vàng rơi lả tả khắp nơi Lá khô rơi như một kiếp con người Giờ phút cuối là về cùng cát bụi
01/10/2010(Xem: 23918)
Có, không chỉ một mà thôi, Tử, sinh đợt sóng chuyển nhồi tạo ra. Trăng nay, trăng cũng đêm qua, Hoa cười năm mới cũng hoa năm rồi. Ba sinh, đuốc trước gió mồi, Tuần hoàn chín cõi, kiến ngồi cối xay. Tới nơi cứu cánh sao đây ? Siêu nhiên tuệ giác, vẹn đầy “Sa ha” (Thích Tâm Châu dịch )
25/09/2010(Xem: 15109)
Chiều mộng hòa thơ trên nhánh duyên Cây me ríu rít cặp chim chuyền Đổ trời xanh ngọc qua muôn lá Thu đến nơi nơi động tiếng huyền