21. Mở cửa nguồn tâm

31/01/201206:22(Xem: 24358)
21. Mở cửa nguồn tâm

MỞ CỬA NGUỒN TÂM

Ni trưởng Thích Nữ Diệu Tấn

Trăm hoa đua nở vẫn là xinh

Xấu đẹp hơn thua vẫn tại mình

Vạn vật cũng không mà cũng có

Ai người ngắm cảnh phải cho tinh

(Cố Ni trưởng Thích Nữ Diệu Không)

Cái đẹp đúng nghĩa phải là như vậy. Đã là hoa, dù có trăm hoa hay thậm chí ngàn hoa đi nữa, thì hoa nào cũng đẹp.

Nay có nhân duyên dạo thăm vườn hoa của thi sĩ Mặc Giang, vườn Hoa Ðạo Pháp, tôi cảm thấy một vẻ đẹp lạ thường với mùi hương tuyệt diệu đang lan tỏa muôn phương. Tìm đâu ra giữa vườn hoa trần thế!!! Trần Hoa tuy đẹp đó, nhưng những cánh hoa chi phối bởi luật vô thường, sớm nở tối tàn, làm hụt hẫng hy vọng, làm trái tim đang vui say phút chốc trở nên băng giá, héo sầu. Còn đi vào vườn hoa Ðạo Pháp của tác giả Mặc Giang, ta sẽ chiêm ngưỡng được đóa hoa Vô Ưu, hoa làm nên đức hạnh và trí huệ, hoa xây dựng Đạo Pháp. Cố nhiên sẽ mở ra một phương trời giải thoát tối hậu.

Thiết nghĩ thơ Mặc Giang chuyển tải được nhiều điều bổ ích cho thế đạo nhân tâm, cho việc thiết lập một xã hội an bình yên ổn, có thể giúp ích hữu hiệu cho những ai muốn tìm về sự thanh tịnh của tâm.

Nhà thơ đang trao tặng các bạn đóa hoa của đạo đức và trái ngọt của tình thương, hiến tặng bằng tất cả lòng chân thành đó! Các bạn nên đón nhận đi. Đây là món quà tinh thần vô giá! Chí ít đi nữa cũng khiến các bạn có được vài phút giây thăng hoa và tịnh hóa tâm hồn. Giữa cuộc sống sôi động căng thẳng này, tìm thấy sự tịch tịnh của tâm hồn, dù chỉ một phút giây thôi, chẳng phải là lợi ích thiết thực cho cuộc đời đó sao! 

(Huế, mùa an cư năm Mậu Tý-2008)

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
28/03/2017(Xem: 12728)
Vào chốn phong ba rũ nghiệp trần Nhớ về Chánh Pháp tỏ nguồn ân Muối dưa đạm bạc ngày hai bửa Hạnh phúc trong ta đủ vẹn phần .
27/03/2017(Xem: 10648)
Hạt giống Phật muôn đời như trăng sáng Thế mà ta chẳng nhận biết bao giờ Mãi mò tìm trăng dưới nước ngoài khơi Càng tìm mãi mãi càng thêm mệt xác .
26/03/2017(Xem: 11313)
Sáng nay trời lạnh, ra vườn nhìn hạt sương còn đọng trên cành cây khô, quên mất thân mình đã thấm lạnh, thấy ta cũng đang già. Tự nhiên, nhớ bốn câu thơ của Thầy Tuệ Sỹ.
26/03/2017(Xem: 10897)
Mắt xanh biếc thơ ngây ngày rong giỡn Cho nụ cười hoà nhịp ánh trăng sao Nhìn mây trắng giữa trời xanh đưa lối Tôi và em chợt thoáng giấc chiêm bao .
26/03/2017(Xem: 11769)
Bốn chục năm qua một tấm lòng Ngoài đời trong đạo vẫn thong dong Không con không cái không sự nghiệp Ta vẫn là ta giữa đại đồng .
25/03/2017(Xem: 15015)
Người mắt biếc ngây thơ ngày hội lớn - Khóe môi cười nắng quái cũng gầy hao - Như cò trắng giữa đồng xanh bất tận - Ta yêu người vì khoảnh khắc chiêm bao
25/03/2017(Xem: 11458)
Sương tan theo ánh bình minh - Bờ nho trụi lá bên lề tử sinh! - Tâm người ngoại cảnh an bình - Tình thâm pháp hữu thâm tình vô vi.
25/03/2017(Xem: 13179)
Còn lưu nét chữ thanh hiền - Từng trương thủ bút nghiêng nghiêng với đời - Từng hình bóng thuở xưa xôi - Từng thi phẩm đậm tình người gửi trao
25/03/2017(Xem: 13419)
Còn em nâng chút hình hài Phù du câu hát, tàn phai tiếng đờn - Thì thầm bào ảnh ngoa ngôn - Hão huyền nét họa, chập chờn hư danh -
25/03/2017(Xem: 15834)
Ta về một cõi tâm không Vẫn nghe quá khứ ngập trong nắng tàn- Còn yêu một thuở đi hoang - Thu trong đáy mắt sao ngàn nửa khuya-