16. Quê Hương Nguồn Cội

31/01/201206:22(Xem: 25267)
16. Quê Hương Nguồn Cội

Quê Hương Nguồn Cội

Mộng Bình Sơn

Qua năm mươi năm, tiếp bước tiền nhân tôi trót vào con đường khảo cứu lịch sử văn học dân tộc. Tôi đã đọc rất nhiều thơ và cũng làm được một số việc cho các thế hệ thơ ca.

Nhưng khi may mắn được đọc tập thơ Quê Hương Nguồn Cội (và còn khoảng 650 bài khác nữa) của nhà thơ Mặc Giang, một tập thơ chan chứa tình quê hương dân tộc, với tâm hồn bao la, sâu rộng bằng trái tim và dòng máu của người Việt Nam, tập thơ đã làm cho tôi hòa đồng trong tác phẩm không còn phân biệt được tâm tư và cảm giác của mình và chỉ còn là một con tim, một dòng máu chung của dân tộc trộn lẫn vào sự cấu tạo chung trải qua mấy ngàn năm lịch sử của núi sông.

Hỡi các thế hệ con cháu Lạc Hồng ! Đã bao người ví quê hương như một chiếc nôi nuôi dưỡng những dòng máu của Tổ Tiên sinh ra để lớn lên dù sống nơi đâu, dù làm gì nơi đâu cũng không thể quên nổi chiếc nôi ấy.

Đọc thơ Mặc Giang, tôi tự cảm giác như cùng nhà thơ đang nằm chung trong chiếc nôi muôn thuở đó, mà reo lên tình tự quê hương, rung lên tình ca dân tộc, và bước đi theo dòng lịch sử của tổ quốc.

Gần quê nhà hay xa quê nhà, sống nơi chôn nhau cắt rốn hay xa mái tranh nghèo mới cảm hoài nhớ nhung trăn trở?

Không phải thế !

Tình quê hương đến với dân tộc Việt Nam là một tình cảm thiêng liêng chất chứa trong con tim chúng ta ngàn đời, từ thế hệ này đến thế hệ khác, vì chúng ta cùng chung một dòng máu.

Điều tôi muốn nói ở đây là tâm tư và nghệ thuật của Mặc Giang đã gợi mở trong một tác phẩm thi ca, một tác phẩm xứng đáng để phổ biến và lưu giữ trong văn học Việt Nam.

Tôi chân thành giới thiệu với bạn đọc hãy cùng vào đây, bằng tình cảm và con tim qua những vần thơ của Mặc Giang để mà rung động, say sưa hòa nhập với thời gian trên quê hương đất Tổ từ thuở ngàn xưa, đến hôm nay và mãi mãi mai sau. 

(Ngày 01 tháng 3 năm 2007)

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
07/12/2018(Xem: 10436)
Kính dâng Sư Ông Làng Mai, những gì mà con đã thâm nhập từ khi tham khảo thật cẩn thận chăm chút tư duy từng câu viết trong những sách của Sư Ông như Đập vỡ quả hồ đào , Trái tim của Bụt ....
06/12/2018(Xem: 14387)
Người đi rũ cuộc phù hoa Trăng buồn ngơ ngẩn nhạt nhoà bóng nghiêng Trà khuya thoang thoảng hương thiền Đong đưa sợi khói lạc miền huyễn không
05/12/2018(Xem: 16220)
NGAY ĐÂY, BÂY GIỜ Bụt xưa đã nhập Niết Bàn Chúng sinh thắp đuốc lên đàng tự đi Trăng vàng theo hướng chỉ tay Thoát vòng sống chết ngay đây, bây giờ!
05/12/2018(Xem: 12945)
Cứ mỗi chiều thứ bảy Con theo mẹ về chùa Trồng duyên lành với Phật Gác mọi chuyện nô đùa Lắng lòng con niệm Phật Từng nhịp mõ rơi đều
05/12/2018(Xem: 26929)
Tuổi ấu thơ sống trong mái ấm Bên gia đình thấm đẫm tình thương Ngày ngày hai buổi đến trường Chăm lo đèn sách bước đường mai sau. Sớm nhận thấy đường đời nẽo đạo Rời tuổi thơ nương náu cảnh chùa kệ kinh chuông mõ sớm trưa
04/12/2018(Xem: 11269)
Mỗi Bước Chân Nguyên (thơ) Thân tặng hai nhà thơ bên xứ Úc: Huệ Hương và Thanh Phi. Mỗi bước chân nguyên đẹp nét thiền Dõi theo hơi thở phút an nhiên Tập khí bao đời xin dứt bỏ Sáng lạn trời mây rõ đạo huyền Tham vấn minh sư ngày tháng rộng Giác tánh hiển bày diệu lý nguyên Thiện hữu đồng hành thêm kiến giải Mỗi bước chân nguyên đẹp nét thiền. Dallas Texas, 3-12-2018 Tánh Thiện
03/12/2018(Xem: 14619)
ĐỌC SÁCH Nhâm nhi con chữ trải dòng Từng trang nhẹ giở động lòng rung tim Khi trưa vắng, lúc nửa đêm Thị phi san sớt, nhân duyên chia cùng.
02/12/2018(Xem: 11654)
Ngọc vẫn còn đây đẹp sáng trong Tháng năm tìm kiếm ngược xuôi dòng Tư duy nhớ lại lời Phật dạy Ngọc vẫn trong mình ngọc vẫn trong Ngọc chiếu soi nguồn hương tuệ giác Phá trừ mê chấp chuyển xoay lòng Ngọc mãi rạng ngời đường tâm ý Đẹp cả trong ngoài chẳng mỏi mong.
02/12/2018(Xem: 14595)
SƠ TỔ THIỀN PHÁI Cung vàng dứt bỏ phù hư Áo sô am lá tịnh tu ly trần Tháng ngày khổ hạnh sơn vân Phật hoàng ngời sáng, Trúc Lâm danh truyền.
30/11/2018(Xem: 14716)
Nửa mái am thiền, nhất mộng sương, Nửa kia, nắng sớm vọng trăm đường Lòng mây trắng chữ, thơ càng nhẹ Mắt lá xanh màu, khói dễ vương Lắm lúc chim ngàn thương luyến núi Đôi lần hạc nội dạo chơi vườn Xa xăm dặm biếc, lời vô hạn Bút nguyệt, nghiên trầm, mực xạ hương!