07. Nào Có Ra Đi

31/01/201206:22(Xem: 20686)
07. Nào Có Ra Đi

Nào Có Ra Đi

Kiên Giang

“Dù xa cách mấy trùng dương

Ở đâu cũng có quê hương trong lòng”

Tháng 3/2007, có người trao cho tôi Tuyển tập nhạc Dòng Thơ Gọi Tình Người và Tập thơ Quê Hương Nguồn Cội của cùng tác giả Mặc Giang. Tôi nay đã 80, đang tập trung viết hồi ký, từ bỏ mọi sinh hoạt thù tạc, nhưng khi nhìn tựa đề 2 cuốn sách, tự dưng có thiện cảm nên gác lại mọi việc để đọc trong nhiều đêm, suy tư chìm lắng… thẳm sâu… ưu tư… với hồn thơ Mặc Giang.

Qua các bài: Quê hương còn đó, Ta đi trên quê hương, Ta đi trên nước non mình, Đưa nhau đi trên quê hương, Về thăm quê cũ, Việt Nam còn đó muôn đời, Sông núi hồn thiêng... tôi liền bị cuốn hút theo Mặc Giang vào dòng chảy tình tự về kỷ niệm tuổi thơ, gia đình, bè bạn, và danh lam, thắng cảnh, gấm vóc, sử tích, cội nguồn v.v… 

Mỗi nhà thơ là một vũ trụ thu hẹp. Vũ trụ của nhà thơ Mặc Giang không những đậm đà, sâu lắng, dịu vợi, bao trùm cả quê hương ba miền Trung Nam Bắc, mà còn lan tỏa đến tình thương nhân loại. Vũ trụ tâm hồn của Mặc Giang thật là cao rộng. 

Không hề biết mặt, không hề một lần giao tiếp, với mối đồng cảm của nhà thơ cao tuổi, tôi xin đón nhận và vẫy chào. 

Theo tôi, không nên chẻ sợi tóc làm ba đánh giá so le khi chưa thấu triệt ý nghĩa trầm tích trong từng bài thơ : Tình cha muôn thuở, Tình mẹ muôn đời, Reo binh minh thức dậy, Nghe rừng khua gió núi, Con người phiêu bạt, Lời thùy dương, Chiếc bóng thời gian, Miền Bắc quê hương tôi, Miền Trung quê hương tôi, Miền Nam quê hương tôi… Chúng vừa là ấn tượng, vừa là tiếng nói con tim của tâm linh tiềm tàng tình quê hồn nước, sâu lắng trong hơi thở, cô đọng trong huyết thống của mỗi người Việt Nam đối với quê hương cố thổ. 

Mỗi người đều ôm ấp quê hương trong lòng, bởi Tình quê hong giọt nắng, Thuyền về bến cũ, Mơ màng ôm vũ trụ, dù sống ở đâu, vẫn có đôi mắt trong trái tim, trái tim trong ánh mắt, để nhớ để thương từng tên sông tên núi, từng ngọn cỏ lá rau, từng bóng dáng thân quen trên mọi nẻo đường. Từ niềm vui lẫn nỗi buồn cũng như từ hy vọng lẫn đau thương, Mặc Giang viết rất thật, cảm thụ rất sâu, nên người đọc không riêng gì thân nhân mà độc giả mỗi miền đều có sự đồng cảm với tác giả. 

Tâm hồn Mặc Giang tuy bay bổng nhưng biết đáp xuống trên từng phần đất mà tổ tiên dày công khai phá, gìn giữ, bảo tồn, và tứ thơ Mặc Giang khơi dậy nỗi niềm, tâm tư, chất chứa niềm tự hào, khí tiết của dòng chảy truyền lưu qua từng thế hệ. 

Thi sĩ chân chính phải có khí tiết của bậc cao sĩ vô danh, là biết siêu việt và viên dung mọi giá trị đối lập. Giá trị này hẳn nhiên đã được gợi mở bằng giáo lý Bồ-tát đạo-- một giáo lý đề xướng tinh thần cứu độ chúng sinh của nhà Phật. Biết nghĩ và làm như thế, nên nhà thơ Mặc Giang có thể đánh động và xoáy động tình người, và hơn thế nữa là kêu gọi thiết lập tình nhân loại, để ai cũng tập nhìn về mối quan hệ “bốn biển đều là anh em”, để lúc nào cũng thấy rằng, “anh với tôi đâu phải người xa lạ, dù không quen cũng gợi cảm tình người”. Là cái nhìn vượt lên mọi phân định về ý thức hệ, mở ra một chân trời sáng lạn của thông điệp tình thương. 
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
05/11/2017(Xem: 38893)
Cách Đọc Tên và Phát Âm 23 Chữ Cái, Hiện nay tại Việt Nam cách gọi tên và cách phát âm 23 mẫu tự tiếng Việt vô cùng lộn xộn. Thí dụ: Trên chương trình Thời Sự Quốc Phòng, thiết vận xa M.113 có cô đọc: em mờ 113. Có cô đọc mờ 113. -Chữ N có nơi đọc: en nờ (âm nờ hơi nhẹ). Có nơi đọc nờ.
03/11/2017(Xem: 11479)
(Xin chia buồn cùng Anh Lê Doãn Dũng, Có vợ và hai con gái (4 tuổi và 1 tuổi) bị lũ cuốn trôi ở Mù Cang Chải - Yên Bái) Sao đang tâm gặm cây rừng Ngoảnh lơ để nước dùng dằng can qua Suối cầm đất trụt xót xa Chiều xao xác gọi bầy tha thiết tìm
03/11/2017(Xem: 11525)
Ngồi đây nhặt lá vườn thu cũ Chạnh nỗi niềm riêng ở chốn này Sương khói leo bờ nhen quạnh quẽ Tìm quên lặng lẽ giữa hao gầy
02/11/2017(Xem: 12122)
Tâm nhơ khéo giữ, sống an nhiên, Thấy rõ sân si, tạo phước điền. Đoạn ngắn đan tay xa ác nạn,, Đường dài rảo bước tránh oan khiên. Nhân lành thuận đạo, theo chân pháp, Ngõ thiện bền duyên, nối gót thiền. Chẳng đặng lui dần quen lối hẹp, Cầu nương Tam Bảo tiếp hương liên.
02/11/2017(Xem: 16014)
Hình ảnh em đã làm tôi xúc động Em là ai ở tận phương trời nào ? Hạt giống em là cả một trời cao Tôi kính phục mà em nào có biết .
02/11/2017(Xem: 9997)
Hành Thiền (thơ của TT Thích Minh Hội)-Thiền từ tiếng Phạn Thiền na, Nay thì định lự hoá ra định thiền. Định thiền Thiền định tịnh trong, Minh tâm lí dạy rõ thông đắc thành. Hai là quán chiếu tuệ sanh, Chỉ cần một pháp thật rành đạt cao. Tẩy trừ phiền não ra mau, Còn tâm yên lặng ra vào nhẹ bay. Đứng đi ngồi, lại khi nằm, Oai nghi thay đổi tâm rằng thì không. Cũng như thọ thực đổi thay, Ngốn hoài một thứ chẳng hay khi hành. Đôi lời cầu chúc đạt thành. Đường về giác ngộ hiện sanh kiếp nầy.
29/10/2017(Xem: 12688)
Đậu hủ tháng ngày với cơm rau Thực phẩm giản đơn chẳng sắc màu Nuôi thân huệ mạng càng thêm lớn Nhẹ bước cuộc đời bớt lao đao .
28/10/2017(Xem: 11010)
Tháng ngày xuôi dòng chảy Chở bao nỗi đời đau Âm thầm trôi đi mãi, Từ vạn cổ xưa sau.
28/10/2017(Xem: 13013)
Nếu như đã chọn con đường tu Phật Ta chẳng cần tính đến chuyện hơn thua Cuộc đời này như ngọn cỏ gió lùa Mỗi giây phút là bay đi tất cả .
25/10/2017(Xem: 17546)
Thời xưa ở tại vùng kia. Có hai người nọ chuyên nghề tiểu thương. Bán buôn lặt vặt tầm thường. Đồ dùng bếp núc, nữ trang rẻ tiền.