07. Nào Có Ra Đi

31/01/201206:22(Xem: 19947)
07. Nào Có Ra Đi

Nào Có Ra Đi

Kiên Giang

“Dù xa cách mấy trùng dương

Ở đâu cũng có quê hương trong lòng”

Tháng 3/2007, có người trao cho tôi Tuyển tập nhạc Dòng Thơ Gọi Tình Người và Tập thơ Quê Hương Nguồn Cội của cùng tác giả Mặc Giang. Tôi nay đã 80, đang tập trung viết hồi ký, từ bỏ mọi sinh hoạt thù tạc, nhưng khi nhìn tựa đề 2 cuốn sách, tự dưng có thiện cảm nên gác lại mọi việc để đọc trong nhiều đêm, suy tư chìm lắng… thẳm sâu… ưu tư… với hồn thơ Mặc Giang.

Qua các bài: Quê hương còn đó, Ta đi trên quê hương, Ta đi trên nước non mình, Đưa nhau đi trên quê hương, Về thăm quê cũ, Việt Nam còn đó muôn đời, Sông núi hồn thiêng... tôi liền bị cuốn hút theo Mặc Giang vào dòng chảy tình tự về kỷ niệm tuổi thơ, gia đình, bè bạn, và danh lam, thắng cảnh, gấm vóc, sử tích, cội nguồn v.v… 

Mỗi nhà thơ là một vũ trụ thu hẹp. Vũ trụ của nhà thơ Mặc Giang không những đậm đà, sâu lắng, dịu vợi, bao trùm cả quê hương ba miền Trung Nam Bắc, mà còn lan tỏa đến tình thương nhân loại. Vũ trụ tâm hồn của Mặc Giang thật là cao rộng. 

Không hề biết mặt, không hề một lần giao tiếp, với mối đồng cảm của nhà thơ cao tuổi, tôi xin đón nhận và vẫy chào. 

Theo tôi, không nên chẻ sợi tóc làm ba đánh giá so le khi chưa thấu triệt ý nghĩa trầm tích trong từng bài thơ : Tình cha muôn thuở, Tình mẹ muôn đời, Reo binh minh thức dậy, Nghe rừng khua gió núi, Con người phiêu bạt, Lời thùy dương, Chiếc bóng thời gian, Miền Bắc quê hương tôi, Miền Trung quê hương tôi, Miền Nam quê hương tôi… Chúng vừa là ấn tượng, vừa là tiếng nói con tim của tâm linh tiềm tàng tình quê hồn nước, sâu lắng trong hơi thở, cô đọng trong huyết thống của mỗi người Việt Nam đối với quê hương cố thổ. 

Mỗi người đều ôm ấp quê hương trong lòng, bởi Tình quê hong giọt nắng, Thuyền về bến cũ, Mơ màng ôm vũ trụ, dù sống ở đâu, vẫn có đôi mắt trong trái tim, trái tim trong ánh mắt, để nhớ để thương từng tên sông tên núi, từng ngọn cỏ lá rau, từng bóng dáng thân quen trên mọi nẻo đường. Từ niềm vui lẫn nỗi buồn cũng như từ hy vọng lẫn đau thương, Mặc Giang viết rất thật, cảm thụ rất sâu, nên người đọc không riêng gì thân nhân mà độc giả mỗi miền đều có sự đồng cảm với tác giả. 

Tâm hồn Mặc Giang tuy bay bổng nhưng biết đáp xuống trên từng phần đất mà tổ tiên dày công khai phá, gìn giữ, bảo tồn, và tứ thơ Mặc Giang khơi dậy nỗi niềm, tâm tư, chất chứa niềm tự hào, khí tiết của dòng chảy truyền lưu qua từng thế hệ. 

Thi sĩ chân chính phải có khí tiết của bậc cao sĩ vô danh, là biết siêu việt và viên dung mọi giá trị đối lập. Giá trị này hẳn nhiên đã được gợi mở bằng giáo lý Bồ-tát đạo-- một giáo lý đề xướng tinh thần cứu độ chúng sinh của nhà Phật. Biết nghĩ và làm như thế, nên nhà thơ Mặc Giang có thể đánh động và xoáy động tình người, và hơn thế nữa là kêu gọi thiết lập tình nhân loại, để ai cũng tập nhìn về mối quan hệ “bốn biển đều là anh em”, để lúc nào cũng thấy rằng, “anh với tôi đâu phải người xa lạ, dù không quen cũng gợi cảm tình người”. Là cái nhìn vượt lên mọi phân định về ý thức hệ, mở ra một chân trời sáng lạn của thông điệp tình thương. 
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
15/09/2019(Xem: 10773)
Ngày tiễn hoàng hôn thật tuyệt vời Bóng chiều lướt thướt nhẹ nhàng trôi Mây thương dấu cội triền khe suối Chim nhớ tàn cây mé núi đồi
14/09/2019(Xem: 10601)
Tình người Kính bạch Thầy, lên Sydney con lại học được một phương châm trong trường học của cháu nội là " Be kind not to be proud " để tập tánh khiêm nhượng dù mình được nhiều phúc lợi hơn người . Con kính dâng bài thơ này đến Thầy để chia sẻ , HH
12/09/2019(Xem: 13318)
Kính bạch Thầy, Mấy hôm nay xem lại giấy tờ và hình ảnh sinh hoạt của Phật tử tại Chùa Quốc Tế ở Darwin, con nhớ nghĩ thâm ân quý Thầy Cô từ tiểu bang khác đến Darwin hoằng Pháp qua những chuyến bay suốt đêm dài, nên con có cảm tác một bài, như sau:
12/09/2019(Xem: 10394)
Phật bệnh Phật thiền Quán thân như huyễn Ta bệnh ta phiền Lo nghĩ ngày đêm.
11/09/2019(Xem: 9994)
Kính dâng HT Thích Quảng Thanh bút hiệu Thanh Trí Cao người đã để lại cho đời những vần thơ trác tuyệt, thơ còn là người còn. Con nghĩ vậy, nên viết bài này kính dâng HT nhân đọc tuyển tập của bạn hiền Như Hùng.
11/09/2019(Xem: 11818)
Hỏi tâm tâm tĩnh lặng chưa? Hỏi lòng đã mặc nắng, mưa chuyện đời? Hỏi trăng, hỏi gió, hỏi trời Hỏi mây phiêu lãng, hỏi đời phù du ...
11/09/2019(Xem: 12907)
Hiện hữu trần gian sống ở đời Chèo thuyền phước báu luyện không ngơi Hương Sen phát đuốc lòng an tĩnh Bóng Phật khai đường dạ thảnh thơi
10/09/2019(Xem: 14840)
Nghệ nhân Thiền Sư Thanh Trí Cao, Đạo hiệu Hòa Thượng Thích Quảng Thanh, là một con người đa tài trên nhiều lãnh vực văn hóa nghệ thuật, một nhà thơ lớn của Phật Giáo Việt Nam Hải Ngoại. Những bài thơ của Hòa Thượng đã được những nhạc sỹ tên tuổi phổ nhạc, trở thành những bài Đạo Ca trong những dịp lễ lạc của Phật Giáo không thể thiếu vắng: Dòng Sông Thấp Thoáng Con Thuyền, Mẹ Là Phật, Phật Giáo Sứ Mệnh Hoà Bình, Thiền Hành, Chân Tâm Tỏ Bày... Nhà thơ Thanh Trí Cao đã đem đạo vào đời xuyên qua con đường của thi ca nghệ thuật, dâng hiến đến cho đời những đóa hoa giác ngộ tươi đẹp.
10/09/2019(Xem: 11106)
Nghe tiếng trống các em đều nhịp bước Tay cầm lồng đèn môi hé nụ xinh Theo đuôi lân nhảy múa rộn mái đình Vui Tết Thiếu Nhi Trăng Rằm Tháng Tám
09/09/2019(Xem: 11916)
Trung thu vui tết nhi đồng, Đón trăng tròn sáng má hồng em xinh. Rước đèn ánh nến lung linh, Mặt em tỏa sáng đẹp xinh vui cười. Mẹ vui chị cũng vui tươi, Một thời thơ ấu đất trời quê xưa. Cầm đèn như nguyện đung đưa, Mãi cầu cha mẹ sớm trưa an bình.