06. Giao cảm

31/01/201206:22(Xem: 18389)
06. Giao cảm

Giao cảm

Hiếu Quang, KST - 2008

Vô lượng kiếp nổi nênh với những tháng ngày không tưởng, ta đã là ai? Sau cuộc truy tìm một câu trả lời cho riêng lòng, ta sẽ thấy mình thênh thang giữa miền vô trú, ươm hoa cho nở ngọt ngào, kết tinh cho bớt hư hao, trải lòng và sống trọn những tháng ngày như thật đạo, tự tình cùng với áng mây trôi nắng mưa không quản ngại.

Ta có là riêng ai. Ta đã là tất cả rồi.

Ta đã hoá thân mầu nhiệm trong từng loài giun dế, ngày đêm cất tiếng hoan ca. Ta đã hiện hình trong muôn ngàn thân phận, biến suy theo ảnh ảo dòng đời để kết tinh thành vạn lần thay áo cũ.

Thơ, bắt gặp ở Mặc Giang, một lời định nghĩa, ngắn mà tròn:

"Có người hỏi từ đâu tôi cảm hứng

Để mở đầu và viết những vần thơ?

Tôi nói rằng, cuộc sống, ấy là thơ

Và nhân thế, đó là nguồn cảm hứng"

(Đâu nguồn cảm hứng)

Dạo chơi cõi thơ Mặc Giang, ta sẽ dễ dàng bắt gặp nguồn tư tưởng này miên man với sức sống mãnh liệt. Ông rêu rao con chữ trên bao thân phận cát bụi lang thang nhằm biến vần thơ thành lời ru vỗ về an ủi mỗi mỗi cụm lách lau. Từng ý tưởng chạm va và lặng lẽ trôi đi như dòng sông vắng gió, thế nhưng, bên trong lòng nước đó, vạn trạng đang cuồn cuộn xô dạt với lắm hình hài thăng trầm giữa hai nghĩa áo cơm. Đọc thơ ông, ai không nhận ra, sao chất thơ lại gần đời đến vậy!

Trên chuyến xe nhân thường trăm hướng vạn dặm rẽ lối bương băng kia, mỗi người tự cho phép mình tìm một góc riêng đăm chiêu nghe ngóng, tư lự luận suy. Tìm mãi? ở đâu nhỉ? chẳng lẽ lại không đủ can đảm để chuyển bánh với chuyến xe đời sao? một tiếng ho rất khẽ, không phải để bảo với thế giới rằng ta đang hiện hữu. Tiếng ho khẽ đó chỉ để nhắc rằng ta đang sống và rất gần gũi với cõi người ta. Đây rồi, MẶC GIANG, ông đang ngồi một góc rất khiêm tốn trên chuyến xe, bên cạnh là hàng ngàn hiện thân cuộc thế. Quan sát, lắng tai, nghe ngóng từng âm thanh rất nhỏ của tiếng mưa rơi oằn vai ngọn cỏ, từng tia nắng yếu ớt của ngày không ấm; để rồi, bất chợt, người thơ bặt ra những dòng tâm sự ứa nghẹn, bao dung, chan chứa tình người.

Đêm đã qua, ngày vẫn tàn, cơn đau tử sinh còn tỉ tê về hờn dỗi. Và nơi kia, phía tận cùng cõi chết, vẫn ngập tràn những dấu hiệu hồi sinh. Rụt rè, vài dòng trân quý, tôi gắng ghì ngòi bút rưng rưng của mình tri ân cuộc hội ngộ với những lời tâm sự MẶC GIANG, người vẫn ngày ngày âm thầm thả vào dòng sông những phiên khúc ngọt ngào ngày mới, làm ngập tràn trong âm điệu yêu thương. Chính lúc này, sự sống lại được định hình, tình người tiếp lửa ca reo, cõi nghèo dâng dâng thêm lòng mênh mông cúi đầu lời bi nguyện.
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
15/06/2018(Xem: 16593)
Cha chúng tôi (Our Fathers) Cha chúng tôi rất nhọc nhằn Tay luôn làm lụng, tâm hằng lo toan Tạo cho cuộc sống chu toàn Chúng tôi được hưởng bình an vô cùng. Dù Đông buốt giá lạnh lùng, Dù Hè nóng nực oi nồng cháy da Cha làm việc, chẳng nói ra Âm thầm chịu đựng để mà nuôi con.
15/06/2018(Xem: 13300)
Một lời nói thiếu lòng từ ái Đêm về nằm ngủ chẳng thấy yên Khi lòng thất niệm đảo điên Biết bao đau khổ não phiền khởi lên .
14/06/2018(Xem: 14166)
Bố thường ít nói: “Yêu con!” Mặc dù tình cảm sẵn luôn tràn đầy Tuy nhiên đôi chữ nhỏ này Rất là khó nói để thay tiếng lòng.
12/06/2018(Xem: 10962)
Bà kia bồng đứa con thơ Dừng chân hóng mát bên bờ hồ sen Thấy tay con trẻ lấm lem Mẹ bèn múc nước hồ đem rửa liền Đặt con nằm ở phía trên Mẹ đi xuống tắm cạnh bên, trông chừng.
12/06/2018(Xem: 12630)
Đi về cuối hạ để an cư Giữ mái am thiền tịnh thảo lư Thúc liễm lòng yên nhìn chẳng niệm Ghìm chăm ý lặng thấy không ừ Ôm đồm ngũ uẩn tê là dại Sở hữu tam bành rứa thiệt ngu Đã biết thời gian nào hưởng lạc Nên cần dưỡng tánh kệ mùa Thu*
08/06/2018(Xem: 17120)
Kính tặng TT Tâm Phương, TT Nguyên Tạng Cùng quý Phật tử Đạo Tràng Tu Viện Quảng Đức Mừng Đại Lễ hoàn thành viên mãn Kết thúc mùa Phật Đản hân hoan Niềm vui dâng ngập đạo tràng Tu Viện hoàn mỹ, khang trang lễ đài.
08/06/2018(Xem: 11410)
GIỮA VỜI Nhện kia mà chẳng giăng tơ Lấy chi để mắc bài thơ giữa vời Em ơi ! bể khổ luân hồi Trầm luân là để con người tìm nhau.
08/06/2018(Xem: 17506)
Xa Việt Nam chừng nửa quả địa cầu Lòng canh cánh nhớ thương về Tổ quốc Nghĩ đến cảnh non sông rồi sẽ mất Bao đêm trường thao thức suốt canh thâu.
08/06/2018(Xem: 10325)
Khoảng sân trước cửa đang chờ Người về bắc ghế Làm thơ về vườn Nhớ thời cầu thực tha phương Giầy mòn, áo vá lên đường chiêm bao Nhớ thời rừng rú xanh xao