2. Xin cảm ơn đời

19/01/201206:42(Xem: 11613)
2. Xin cảm ơn đời

· Viết, nhân đọc hai câu chuyện “Người Đàn Ông Da Cá Sấu”, và “Người Vợ Van Xin Cứu Chồng”, đăng trên Bán Tuần báo VL vào 2 Tuần khác nhau, và tôi đã tìm đọc thêm trên các Mạng để nắm rõ.

· Viết, để khen tặng người trong cuộc đã vì tình thương, sự sống, vượt qua mọi lằn mức của khổ đau, chịu đựng và thân phận.

· Viết, để chia sẻ những mảnh tối cuộc đời.

· Và viết từ trên Chuyến bay … trong chuyến đi …

· Cá nhân chúng tôi đã trực tiếp liên lạc thăm hỏi, CPQ đã giúp vợ chồng anh chị Phương + Bưởi …t ; vợ chồng anh chị Sơn + Hoa …t và ước mong vẫn còn tiếp tục.

· Những vị hảo tâm có lòng qua 2 câu chuyện Người Đàn Ông "Da Cá Sấu" Người Vợ Van Xin Cứu Chồng, xin liên lạc trực tiếp qua số điện thoại: Anh chị Phương & Bưởi 0166-5181981 ; Anh chị Sơn & Hoa 0974-926249.

NgườiVợ Van Xin Cứu Chồng


v1

v2

v3

v3a

v4a

Xin cảm ơn đời



Từ ngày đó bỗng đất trời sụp đổ

Cuộc đời tôi còn có nghĩa gì đâu

Ngày không sáng mà đêm lại canh thâu

Để đón nhận bóng đen, sâu thăm thẳm

Gõ cung nhịp kiếp người trong bất hạnh

Nghe đau thương rả rích tận nguồn cơn

Nghe đắng cay xuống tận đáy tâm hồn

Càng thẩm thấu cõi phù sinh mộng mị

Tâm còn đây, nhưng xa rời nẻo ý

Lòng còn đây, nhưng xé nát đoạn trường

Tay ơ hờ, ôm không nổi thê lương

Chân hụt hẵng, lết lê từng bước mỏi

Những tối thiểu bản thân lo không nổi

Chỉ cái ăn, cái uống đã cậy nhờ

Còn cái đi, cái đứng, như nằm mơ

Thì huống chi cái gì to lớn khác

Từ ngày đó, bỗng trở thành bịnh tật

Thành phế nhân cho đến cả cuộc đời

Thành người thừa trong xã hội mà thôi

Khổ thân tôi, và những người thân thích

Vậy mà không ai muốn tôi phải chết

Dù khổ đau đến mấy cũng cam lòng

Dù hy sinh đến mấy cũng van xin

Dẫu bất hạnh đẳng đeo cùng thân phận

Cao quý thay cuộc đời và sự sống

Cao thượng thay nghĩa cử và tình thương

Chết, chỉ là ngõ cụt và hết đường

Chứ không nỡ nhìn, buông tay thúc thủ

Tôi còn sống nhờ biết bao nhân ngãi

Của người thân, bằng hữu đến tương lân

Của Y Dược, thuốc thang đều dự phần

Xin cơ cảm tri ân và cảm tạ

Tôi còn sống, cảm ơn đời cao cả

Cảm ơn người, ơn xã hội ban cho

Dẫu mai kia có rũ mục xuống mồ

Tôi vẫn nhớ, và khắc ghi mãi mãi.

Tháng 10 – 2010

Mặc Giang

* Quí Phật tử nào có lòng hảo tâm giúp đỡ, xin vui lòng liên lạc trực tiếp với

Anh SơnChị Hoa qua số điện thoại:
Trong nước: 0974-926-249;
Ngoài nước: 0084-974-926-249
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
21/07/2016(Xem: 15850)
Bước vào nẻo đạo kiếm an nhiên Học pháp, tu hành chuyển nghiệp duyên Ngũ giới ghi lòng siêng tịnh khẩu Tam quy tạc dạ nhớ tham thiền Chân kinh tụng rõ thêm thanh nhã Thập chú trì to xóa khổ phiền Hạt giống bồ đề ươm tưới bón Đạo Đời hai lối hướng chân nguyên.
19/07/2016(Xem: 14326)
Mấy mươi năm ở chốn Ta Bà Sự nghiệp tu hành độ gần xa Nương theo phương tiện mà dẫn chúng Tịnh hoá thân tâm niệm Di Đà ( Pháp môn Tịnh Độ )
18/07/2016(Xem: 17066)
Tôi nhớ mãi một buổi chiều, Mẹ ngồi bên thềm sân, Cúi xuống, thoang thoáng một nét buồn. Tôi hỏi: "Sao mẹ buồn?"
18/07/2016(Xem: 13175)
Trách chi, đừng trách vô thường - Hòa cũng xào xạc lá vườn vàng khô- Chợt nghe trầm bổng nhịp thơ- Con tim run rẩy đợi chờ tiếng yêu
18/07/2016(Xem: 11895)
Ngón xương ve vuốt phím đàn - Tìm nhau trên đỉnh mây ngàn tịch yên - Nhạc buồn réo rắt gọi tên - Người xa kẻ khuất cõi miền hư không
16/07/2016(Xem: 12072)
Bây giờ hư thực chẳng sai Toà ra phán quyết rõ ngay ý trời Biển hồ là của muôn người Cùng nhau cộng hưởng giữa trời thiên nhiên
14/07/2016(Xem: 35897)
Thơ Thích Thắng Hoan Thảnh thơi một gánh quảy an nhiên, Phủi sạch trân ai bao chướng duyên, Thay áo tình yêu choàng áo đạo, Tầy tâm ô trược hiện tâm thiền. Đắp xây chánh niệm qua bờ giác, Hóa độ quần mê thoát nẻo phiền. Soi sáng phù du sanh tử kiếp, Triểi khai Diệu Pháp hướng chân nguyên
14/07/2016(Xem: 16571)
Tôi đã quên tôi giữa cuộc đời - Giữa mùa hư huyễn bóng tàn rơi - Vỡ từng hạt bụi tôi tan biến - Như khói sương bay mù tăm hơi.
09/07/2016(Xem: 13242)
Bà già nghèo khổ quá trời - Cùng hai con gái sống đời khó khăn - Hai cô buôn bán kiếm ăn - Suốt ngày vất vả, quanh năm muộn phiền.
09/07/2016(Xem: 11434)
Ngày xưa có kẻ tử tù - Một ngày vượt ngục chạy như điên cuồng - Trốn cho mau, vội tìm đường, Phía sau lính gác rộn ràng rượt theo