2. Xin cảm ơn đời

19/01/201206:42(Xem: 11675)
2. Xin cảm ơn đời

· Viết, nhân đọc hai câu chuyện “Người Đàn Ông Da Cá Sấu”, và “Người Vợ Van Xin Cứu Chồng”, đăng trên Bán Tuần báo VL vào 2 Tuần khác nhau, và tôi đã tìm đọc thêm trên các Mạng để nắm rõ.

· Viết, để khen tặng người trong cuộc đã vì tình thương, sự sống, vượt qua mọi lằn mức của khổ đau, chịu đựng và thân phận.

· Viết, để chia sẻ những mảnh tối cuộc đời.

· Và viết từ trên Chuyến bay … trong chuyến đi …

· Cá nhân chúng tôi đã trực tiếp liên lạc thăm hỏi, CPQ đã giúp vợ chồng anh chị Phương + Bưởi …t ; vợ chồng anh chị Sơn + Hoa …t và ước mong vẫn còn tiếp tục.

· Những vị hảo tâm có lòng qua 2 câu chuyện Người Đàn Ông "Da Cá Sấu" Người Vợ Van Xin Cứu Chồng, xin liên lạc trực tiếp qua số điện thoại: Anh chị Phương & Bưởi 0166-5181981 ; Anh chị Sơn & Hoa 0974-926249.

NgườiVợ Van Xin Cứu Chồng


v1

v2

v3

v3a

v4a

Xin cảm ơn đời



Từ ngày đó bỗng đất trời sụp đổ

Cuộc đời tôi còn có nghĩa gì đâu

Ngày không sáng mà đêm lại canh thâu

Để đón nhận bóng đen, sâu thăm thẳm

Gõ cung nhịp kiếp người trong bất hạnh

Nghe đau thương rả rích tận nguồn cơn

Nghe đắng cay xuống tận đáy tâm hồn

Càng thẩm thấu cõi phù sinh mộng mị

Tâm còn đây, nhưng xa rời nẻo ý

Lòng còn đây, nhưng xé nát đoạn trường

Tay ơ hờ, ôm không nổi thê lương

Chân hụt hẵng, lết lê từng bước mỏi

Những tối thiểu bản thân lo không nổi

Chỉ cái ăn, cái uống đã cậy nhờ

Còn cái đi, cái đứng, như nằm mơ

Thì huống chi cái gì to lớn khác

Từ ngày đó, bỗng trở thành bịnh tật

Thành phế nhân cho đến cả cuộc đời

Thành người thừa trong xã hội mà thôi

Khổ thân tôi, và những người thân thích

Vậy mà không ai muốn tôi phải chết

Dù khổ đau đến mấy cũng cam lòng

Dù hy sinh đến mấy cũng van xin

Dẫu bất hạnh đẳng đeo cùng thân phận

Cao quý thay cuộc đời và sự sống

Cao thượng thay nghĩa cử và tình thương

Chết, chỉ là ngõ cụt và hết đường

Chứ không nỡ nhìn, buông tay thúc thủ

Tôi còn sống nhờ biết bao nhân ngãi

Của người thân, bằng hữu đến tương lân

Của Y Dược, thuốc thang đều dự phần

Xin cơ cảm tri ân và cảm tạ

Tôi còn sống, cảm ơn đời cao cả

Cảm ơn người, ơn xã hội ban cho

Dẫu mai kia có rũ mục xuống mồ

Tôi vẫn nhớ, và khắc ghi mãi mãi.

Tháng 10 – 2010

Mặc Giang

* Quí Phật tử nào có lòng hảo tâm giúp đỡ, xin vui lòng liên lạc trực tiếp với

Anh SơnChị Hoa qua số điện thoại:
Trong nước: 0974-926-249;
Ngoài nước: 0084-974-926-249
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
15/06/2018(Xem: 16606)
Cha chúng tôi (Our Fathers) Cha chúng tôi rất nhọc nhằn Tay luôn làm lụng, tâm hằng lo toan Tạo cho cuộc sống chu toàn Chúng tôi được hưởng bình an vô cùng. Dù Đông buốt giá lạnh lùng, Dù Hè nóng nực oi nồng cháy da Cha làm việc, chẳng nói ra Âm thầm chịu đựng để mà nuôi con.
15/06/2018(Xem: 13326)
Một lời nói thiếu lòng từ ái Đêm về nằm ngủ chẳng thấy yên Khi lòng thất niệm đảo điên Biết bao đau khổ não phiền khởi lên .
14/06/2018(Xem: 14652)
Bố thường ít nói: “Yêu con!” Mặc dù tình cảm sẵn luôn tràn đầy Tuy nhiên đôi chữ nhỏ này Rất là khó nói để thay tiếng lòng.
12/06/2018(Xem: 11673)
Bà kia bồng đứa con thơ Dừng chân hóng mát bên bờ hồ sen Thấy tay con trẻ lấm lem Mẹ bèn múc nước hồ đem rửa liền Đặt con nằm ở phía trên Mẹ đi xuống tắm cạnh bên, trông chừng.
12/06/2018(Xem: 12663)
Đi về cuối hạ để an cư Giữ mái am thiền tịnh thảo lư Thúc liễm lòng yên nhìn chẳng niệm Ghìm chăm ý lặng thấy không ừ Ôm đồm ngũ uẩn tê là dại Sở hữu tam bành rứa thiệt ngu Đã biết thời gian nào hưởng lạc Nên cần dưỡng tánh kệ mùa Thu*
08/06/2018(Xem: 17156)
Kính tặng TT Tâm Phương, TT Nguyên Tạng Cùng quý Phật tử Đạo Tràng Tu Viện Quảng Đức Mừng Đại Lễ hoàn thành viên mãn Kết thúc mùa Phật Đản hân hoan Niềm vui dâng ngập đạo tràng Tu Viện hoàn mỹ, khang trang lễ đài.
08/06/2018(Xem: 11414)
GIỮA VỜI Nhện kia mà chẳng giăng tơ Lấy chi để mắc bài thơ giữa vời Em ơi ! bể khổ luân hồi Trầm luân là để con người tìm nhau.
08/06/2018(Xem: 17540)
Xa Việt Nam chừng nửa quả địa cầu Lòng canh cánh nhớ thương về Tổ quốc Nghĩ đến cảnh non sông rồi sẽ mất Bao đêm trường thao thức suốt canh thâu.
08/06/2018(Xem: 10519)
Khoảng sân trước cửa đang chờ Người về bắc ghế Làm thơ về vườn Nhớ thời cầu thực tha phương Giầy mòn, áo vá lên đường chiêm bao Nhớ thời rừng rú xanh xao