1. Những mảnh tối cuộc đời

19/01/201206:42(Xem: 13913)
1. Những mảnh tối cuộc đời

· Viết, nhân đọc hai câu chuyện “Người Đàn Ông Da Cá Sấu”, và “Người Vợ Van Xin Cứu Chồng”, đăng trên Bán Tuần báo VL vào 2 Tuần khác nhau, và tôi đã tìm đọc thêm trên các Mạng để nắm rõ.

· Viết, để khen tặng người trong cuộc đã vì tình thương, sự sống, vượt qua mọi lằn mức của khổ đau, chịu đựng và thân phận.

· Viết, để chia sẻ những mảnh tối cuộc đời.

· Và viết từ trên Chuyến bay … trong chuyến đi …

· Cá nhân chúng tôi đã trực tiếp liên lạc thăm hỏi, CPQ đã giúp vợ chồng anh chị Phương + Bưởi …t ; vợ chồng anh chị Sơn + Hoa …t và ước mong vẫn còn tiếp tục.

· Những vị hảo tâm có lòng qua 2 câu chuyện Người Đàn Ông "Da Cá Sấu" Người Vợ Van Xin Cứu Chồng, xin liên lạc trực tiếp qua số điện thoại: Anh chị Phương & Bưởi 0166-5181981 ; Anh chị Sơn & Hoa 0974-926249.

Nỗi đau của gia đình người đànông “da cá sấu”

Thoát khỏi lưỡi hái tử thần sau khi bị cháy khí ga, cả người anh Phương không còn da nữa mà chằng chịt những vết sẹo trồi lên, co kéo, rúm ró. Khuôn mặt anh biến dạng, đôi cánh tay bị dính chặt vào nách khiến anh không thể tự lo cho mình những vụn vặt nhỏ nhất, ngay cả miếng ăn, nước uống.

Anh Phạm Văn Phương, xã Khánh Công, huyện Yên Khánh, tỉnh Ninh Bình, có lẽ là bệnh nhân nằm điều trị lâu nhất trong Khoa Phẫu thuật Tạo hình Viện Bỏng Quốc Gia. Một tai nạn bỏng cách đây gần một năm rưỡi, đã biến anh từ người đàn ông khỏe mạnh thành một dị nhân với vô số di chứng nặng nề trên cơ thể.

Chị Nguyễn thị Bưởi, vợ anh Phương cho biết, khi tai nạn xảy ra, anh mới từ quê vào tỉnh Bình Thuận làm phụ bếp cho một nhà hàng được hơn một tháng. Một ngày tháng 4-2009, anh Phương đang thay bình ga trong bếp thì khí ga bị rò, lửa bùng cháy, bén vào người biến anh thành một cây đuốc sống! Anh Phương đau đớn lăn lộn dưới đất, rồi bò chạy ra đường cầu cứu. Sau đó, anh được đưa đến bệnh viện Huyện, rồi Tỉnh, nhưng các bác sĩ đành bó tay nhìn cả cơ thể anh gần như đã bị ngọn lửa tàn phá. Cuối cùng, anh được chuyển đến Bệnh viện Chợ Rẫy để hồi sức đặc biệt.

“Nghe tin chồng bị nạn, tôi vội vàng từ quê vào ngay. Khi nhìn vào phòng mà chồng tôi đang nằm điều trị, có 4 người, thì tôi không biết chồng mình là ai. Lúc bác sĩ chỉ cho tôi giường của anh ấy, tôi không tin vào mắt mình. Người bị trương phình, cả gương mặt và thân hình hoàn toàn biến dị”, chị Bưởi kể lại.

Sau đó, suốt một tháng, anh Phương hôn mê, thỉnh thoảng lại nói sảng kêu tên vợ con hay ấm ớ nói: “Ơ, sao mấy mẹ con lại bỏ tôi đi”, “cho tôi về đi, chữa trị thế này còn tiền đâu cho con tôi ăn học”,… Sau 5 tháng nằm điều trị, trải qua 4 lần phẫu thuật, anh Phương cũng thoát khỏi cái chết, nhưng cuộc sống bắt đầu sau đó không hề dễ dàng, vì những di chứng để lại quá nặng nề.

Khi ra Viện, dù nhớ hai đứa con ở nhà quay quắt, vợ chồng chị không dám về quê, mà thuê một căn phòng nhỏ gần Viện, rồi ngày ngày vợ giúp chồng tập đi, tập nắm hy vọng, các vết thương sẽ lành dần. Thế nhưng, cơ thể anh không còn một vạt da, những bóng nước nổi lên như những quả trứng gà rồi lại tự vỡ ra nhớp nháp, hoặc nếu không, chị phải dùng kim chích thủng cho nó xẹp xuống, tạo thành những sẹo lồi. Rồi hai cánh tay anh bị dính chặt vào nách, đau đớn, không thể cử động được.

“Mỗi lần con nhắn tin vào hỏi, mẹ ơi, bố đỡ chưa?”, tôi lại phải nhắn dối con rằng bố đỡ rồi, khi nào bố khỏi hẳn thì bố mẹ sẽ về, rồi nằm vật xuống khóc nức nở”, giọng nghẹn ngào, chị Bưởi kể lại.

Bám trụ mãi ở Sài Gòn không được, vì mọi chi phí đều đắt đỏ. Tết năm đấy, vợ chồng chị quyết tâm về quê.

“Có đến chết, tôi cũng không thể nào quên hôm ấy. Khi vừa nhìn thấy anh ấy, từ bố mẹ già, đến các anh em đều sững sờ rồi khóc nửa nở. Không ai có thể ngờ người chồng khỏe mạnh của tôi giờ lại có hình thù thế này. Khổ nhất là hai đứa trẻ, chúng ôm chặt bố rồi lăn khóc hu hu. Tất cả hàng xóm, người đi đường vây quanh, nhìn chồng tôi mà bàng hoàng. Đứa cháu 5 tuổi con người anh trai vừa nhìn thấy Chú thì hét lên sợ hãi”, chị Bưởi kể trong tiếng nấc, rồi ôm mặt nức nở.

Trong giây phút ấy, hai dòng nước mắt cũng lặng lẽ lăn dài trên khuôn mặt méo mó, chằng chịt sẹo của anh Phương và lã chã rơi xuống sàn. Tất cả những bệnh nhân và người nhà có mặt trong phòng mắt cũng đỏ hoe.

Khi đã bình tĩnh lại, chị Bưởi kể tiếp, thời gian điều trị ở Chợ Rẫy đã tiêu tốn 300 triệu đồng. Chị phải nhờ người bán hết nhà đất ở quê được 150 triệu, rồi vay mượn thêm anh em, làng xóm để trang trải.

Lúc về quê, vợ chồng chị Bưởi dọn tới ở cùng với bố mẹ chồng. Trong thời gian ở nhà, các vết sẹo trên cơ thể anh Phương vẫn phồng lên lại xẹp xuống, người anh lúc nào cũng rỉ nước, bứt rứt như có vô số con kiến đốt. Ban ngày, anh không dám ra ngoài cứ đi đi lại lại trong nhà vì sợ mọi người chung quanh hoảng sợ, nhưng cứ đêm đến, sợ kinh động giấc ngủ của vợ con, anh lại lao ra đường đi lang thang cho đỡ cơn đau nhức. “Trong đêm, thỉnh thoảng khó chịu quá, anh ấy mới vô nhà gọi vợ dậy nhờ đấm, vỗ lưng cho”, chị Bưởi kể.

Niềm an ủi lớn nhất với anh Phương chị Bưởi là cả hai đứa con của họ, một học lớp 12, một học lớp 10, đều rất ngoan ngoãn, học giỏi và thương bố mẹ. Khi chị Bưởi vào chăm sóc chồng ở Sài Gòn, phải bán nhà, hai chị em thuê một căn phòng nhỏ gần trường để trọ học. Từ khi bố mẹ về, ngoài thời gian đi học, hễ rảnh lúc nào là hai chị em thay nhau đấm bốp, quạt cho bố.

“Suốt hơn một tháng hè mất điện, nóng như vậy, người bình thường còn khó chịu, nữa là người bịnh như anh ấy. Hai đứa nhỏ thương bố vô cùng, thay nhau quạt, xua ruồi cho bố, có khi chúng học xong khuya rồi, vừa quạt vừa ngủ gật, nhìn mà xót xa vô cùng. Những khi đi học về thấy mẹ mải làm việc nhà mà để bố ngồi một mình bị ruồi, muỗi bâu vào, hai đứa lại càu nhàu tôi”, chị Bưởi kể lại.

Chị cho biết, sau một thời gian ngắn ở nhà, chị đưa chồng lên Bệnh Viện Bỏng Quốc Gia tại Hà Nội chữa tiếp. Qua thêm 3 lần phẫu thuật ở Viện Bỏng Quốc Gia, các bác sĩ đã giúp tách rời được phần thịt ở hai cánh tay dính vào hai nách. Tuy vậy, cả hai cánh tay Phương vẫn không thể cử động hay cầm nắm gì được.

Tiến sĩ Chủ nhiệm Phẫu thuật Tạo hình tại Viện cho biết, những tổn thương bỏng của Phương rất nặng nề, vì cả cơ thể anh không còn da nữa, chỉ có đầy dẫy những vết sẹo nên cơ hội cấy ghép da cho anh không có. Hiện tại, các bác sĩ chỉ có thể cố gắng phẫu thuật giúp anh hồi phục chức năng tay để có thể tự phục vụ được một số việc tối thiểu, nhưng cần phải có thời gian, sớm chậm chưa nói được.

“Bây giờ tôi cũng qua giai đoạn buồn rồi, bắt đầu quen dần với hoàn cảnh của mình và biết rằng, có lẽ vợ chồng tôi sẽ phải gắn bó với bệnh viện suốt đời. Tôi không dám mong chồng mình được trở lại bình thường vì biết điều đó là không thể, chỉ hy vọng chữa được đôi tay để anh ấy có thể xúc cơm ăn được”, chị Bưởi chia sẻ.

“Lúc mới vào phòng, vừa nhìn thấy anh ấy, tôi thấy khiếp sợ vô cùng, thầm nhủ ‘sao trên đời lại có người trông như thế kia’, nhưng quả thật, sống ở đời 62 năm rồi, tôi chưa gặp trường hợp nào bị bỏng nặng như anh ấy, chưa thấy hoàn cảnh nào đáng thương như thế, và nhất là cảm phục người vợ chăm sóc chồng chu đáo, yêu thương như vợ anh”, bác Nguyễn Văn Lẳng (Bắc Ninh) – người bệnh nằm cùng phòng với anh Phương bày tỏ…

Những mảnh tối cuộc đời


Em cứ bảo, em đủ sức chịu đựng

Dù khổ đau đến mấy cũng cam lòng

Dù cơ cùng đến mấy cũng ước mong

Miễn anh sống và vượt qua cái chết

Em cứ nói, em đủ sức chịu hết

Anh biết rồi, chịu hết, phải không em

Anh thấy rồi, em đếm cả bóng đêm

Chan nước mắt xuống thềm hoang tê tái

Khổ đau quá, em trở thành ngây dại

Nụ cười khô, đeo cành héo, vương sầu

Mắt trĩu buồn thăm thẳm đáy vực sâu

Tim quặn thắt, buốt từng cơn rỉ máu

Anh biết mà, bởi tim anh biết nói

Anh nghe mà, bởi lòng anh biết nghe

Nằm một chỗ, nhưng em đâu có dè

Cái tri giác của anh băng cách cảm

Trong bóng đêm còn mù mờ chút sáng

Cuối đường hầm còn ngõ ngách tìm đi

Nhưng đời anh, chấm hết, chẳng còn chi

Em vẫn chấp nhận bởi tình thương và sự sống

Trong thất vọng, ươm mơ tia hy vọng

Cuối điểm cùng bỉ cực lại thái lai

Nhưng đời anh, chấm hết, chẳng mảy may

Em vẫn chấp nhận, giọt đau mòn ánh mắt

Tận đáy hồn mê, mây mù giăng mắc

Cuối bờ vực thẳm, băng giá lên ngôi

Anh úp mặt trong mảnh tối cuộc đời

Em cam chịu những gì cay đắng nhất.

Tháng 10 – 2010

Mặc Giang

* Quí Pht tnào có lòng ho tâm giúp đ,xin vui lòng liên lctrc tiếpvi

AnhPhươngChị Bưởiqua số điện thoại:
Trong nước: 0166-518-1981
Ngoài nước: 0084-166-518-1981


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
31/01/2024(Xem: 19951)
Hello có nghĩa Xin chào Goodbye tạm biệt, thì thào Whisper Lie nằm, Sleep ngủ, Dream mơ Thấy cô gái đẹp See girl beautiful I want tôi muốn, kiss hôn Lip môi, Eyes mắt ... sướng rồi ... oh yeah! Long dài, short ngắn, tall cao Here đây, there đó, which nào, where đâu
20/01/2024(Xem: 9920)
Nhòa AN sống khổ mãi trông đời, Sáng lặng, thêm AN trải khắp trời. Hoa thắm đẹp nào …AN cảnh rộn, Cõi huyền AN chẳng… lạc niềm rơi. Hòa cùng thế tỉnh duyên AN pháp, Chứng rõ thời AN phận nhẹ người. Tà kiến khó AN trao chánh niệm Ngà thân hiển nét rạng AN cười
17/01/2024(Xem: 9844)
Có hay đâu, Mùa xuân đang đến ! Khi ta còn dong ruỗi gió sương Bước thời gian trôi về muôn bến, Bóng chiều xa khuất nẽo quê hương.
16/01/2024(Xem: 13940)
Vườn thiền tĩnh mịch gió vờn hoa Chuông vẳng bên song lặng ác tà Nghiệp thiện vun trồng cây hạnh nở Đường lành dạo bước lối thiền qua Trăng huyền chiếu sáng trên ao diệu Phật bảo ngời soi dưới tháp ngà Mộng ảo tan dần khơi suối ngọc Trần duyên nghiệp lực bỗng vơi xa!
10/01/2024(Xem: 15737)
Tôi bắt đầu dịch thơ của Thầy Tuệ Sỹ vì khâm phục đức độ và lòng dũng cảm của Thầy. Khi nhận được những góp ý từ những người hâm mộ thơ Thầy là bài dịch của tôi giúp họ hiểu thơ Thầy hơn, thì khi đó tôi mong muốn dịch toàn bộ các bài thơ của Thầy sang tiếng Anh. Cuốn sách này được viết vì cái mong muốn này đã lớn thành cái đam mê. Có dịch thơ của Thầy, tôi mới thấy rất rõ ràng những bài thơ của Thầy là một cống hiến to lớn không chỉ cho văn hóa Việt Nam mà còn cho Phật giáo thế giới. Thầy đã đem Thiền vào thơ bằng ngôn ngữ của một con suối, một hạt cải hay hai kẻ yêu nhau. Sự trừu tượng hóa này khiến cho rất khó hiểu được thơ Thầy. Nhiều bài, tôi phải suy nghĩ cả ngày, đôi khi cả mấy ngày, mới hiểu ẩn ý của Thầy. Công việc này không đam mê không làm được.
09/01/2024(Xem: 7533)
Gát chuyện hơn thua giữa thế tình Lòng trong trí sáng chuyển vô minh An yên nhiếp niệm về chân tính Lặng lẽ hồi tâm hướng diệu kinh Lễ Phật quay đầu khơi suối tịnh Tham thiền định ý mở nguồn linh Trần lao vọng tưởng tiêu vong bịnh Thanh thản đêm ngày giũ nhục vinh.
03/01/2024(Xem: 14532)
Nguyệt San Chánh Pháp số 145_tháng 12 năm 2023: Tâm chí nhỏ thì nhìn cuộc đời trong phạm vi trăm năm, thấy mục đích sống trong vòng gia đình, xã hội, tôn giáo, quốc gia. Tâm chí rộng hơn thì hướng đến lợi ích của nhân loại, của thế giới, trong hiện tại và nhiều thập niên hay thế kỷ tương lai.Giới hạn nhỏ, lớn là ở nơi không gian và thời gian. Mục tiêu nhỏ, lớn thì đặt nơi lợi ích của cá nhân hay số đông. Nhưng dù ngắn hạn hay dài hạn, con đường tất yếu của đời sống nhân loại là giáo dục. Con đường của Phật giáo ở cuộc đời này cũng không ngoài lãnh vực giáo dục, thuật ngữ thiền môn gọi là giáo hóa, hóa độ, hoằng pháp.
03/01/2024(Xem: 15242)
Bậc chân tu thực chứng thì bước đi không để lại dấu vết. Có nghĩa là không lưu lại dấu vết hay tì vết gì trong tâm thức và hành xử của mình, như được nói trong kinh “Tu vô tu tu, chứng vô chứng chứng” [1]. Tu mà không chấp nơi việc tu của mình mới thật là chân tu; chứng đắc mà không chấp nơi sở đắc của mình mới thật là chứng đắc. Đó là nói sở tri, sở hành, sở chứng của vị ấy trong việc tu tập, hành đạo; chứ trên thực tế, thân giáo và ngữ giáo của bậc tuệ đức để lại vô số kỳ tích và ấn tượng sâu đậm cho những ai được thân cận, học hỏi, thọ pháp. Hòa thượng Tuệ Sỹ là một nhà tu, một con người nhẹ nhàng đi qua cuộc đời như thế.
21/12/2023(Xem: 14405)
Thoắt đã hai năm Thầy về đất Phật Hăm Ba+Hăm Bốn / Mười Hai_ Đại tường Để triêm ân cố Sư Bà viện chủ Cung nghinh Chư Tôn Đức đến Phật đường Giữ mãi trong con về những hình ảnh Đã từng làm thị giả ở bên Thầy Giọng nói tiếng cười như đang bên cạnh Ánh mắt nhìn trìu mến vẫn còn đây...
15/12/2023(Xem: 11891)
Học lịch sử để biết Nhân quá khứ Quả hiện tiền rất thời sự gay go Cứ quây quần tìm giải thoát, tự do Xuôi dòng chảy theo cơ đồ vận nước Và Đạo Pháp thuận theo đời xuôi ngược Lúc Bắc phương vô chiếm được miền Nam Nhiều người vui nhưng lắm kẻ lầm than Bắt Chư Tăng phải nhập trần hoàn tục