Tuyển tập 99

28/11/201113:14(Xem: 21366)
Tuyển tập 99

TUYỂN TẬP THƠ MẶC GIANG

Tuyển tập 10 bài - thơ MặcGiang - 99

(Từ bài số 981 đến số 990)

01.Biết đến baogiờ 981

02.Cuốn thả bờlau 982

03.Chiếc bónghợp tan 983

04.Vỗ cánhphương đài 984

05.Xuân Hoa bốnmùa 985

06.Thông điệpsống 986

07.Lại viết choem 987

08.Sỏi đá kêuđau 988

09.Biết mấy dòngsông 989

10.Tiếng chimgọi hồn 990

Biết đến bao giờ

Tháng 4 – 2008

Biết đến bao giờ thăm cốhương

Tình quê ai cũng lắm tơ vương

Khi xa mới thấm tình quê gọi

Trái chín rụng rơi, úng đoạntrường

Bếp lửa nhà tranh dưới máinhà

Một phương cô quạnh nhớ quêcha

Chín chiều hiu hắt thương quêmẹ

Lữ khách đong đời những xótxa

Nhịp cầu mấy khúc bước ly tan

Gãy nhịp thê lương luống bẽbàng

Cách biệt đôi bờ nghe sóng vỗ

Dòng sông vắng bóng chiếc đòngang

Biết bao giờ trở lại thăm quê

Ai đứng chờ mong lối ngõ về

Mẹ dõi mắt mờ phơ tóc bạc

Cha sâu mắt thẳm trắng sơnkhê

Biết bao giờ trở lại quê xưa

Rũ bóng thời gian nhung nhớthừa

Năm tháng chìm sâu đeo đẳngmãi

Đêm nằm gối mộng tới hay chưa

Quê nhà còn đó biết bao giờ

Lữ khách đường xa bước trở về

Chân bước lê thê khua sỏi đá

Bờ cây trái chín vẫn ươm mơ.

Cuốn thả bờ lau

Tháng 4 – 2008

Đem cuốn bờ lau thả bến sông

Lửng lơ nước cuốn nổi bềnhbồng

Trôi đi mấy nẻo chìm mây nước

Xây xát vô bờ đau đớn không

Đem vũ bụi trần thả gió sương

Bay bay vùi dập tấp muôn phương

Hợp tan tan hợp đua nhau mãi

Réo rắt trầm kha thấu đoạntrường

Đem vãi phù vân khắp đó đây

Phong trần khô héo đến chânmây

Tang thương tàn úa tận dâubiển

Thấm thía trần ai kiếp đọađày

Gian truân ai cũng khổ đau mà

Sao nhẫn tâm nhau mãi thế a

Hay phủ trần gian dày gió bụi

Phù sinh kham nhẫn mới ta bà

Thế thì có cắn rứt lương tâm

Có xót lòng hai tiếng nghĩa nhân

Hay đã leo đài, lao cứ phóng

Đẳng đeo bảo ảnh, đắp hư danh

Nên nhớ, cuộc đời dẫu bách niên

Sống sao cho phải, chẳng ưu phiền

Không gieo ai oán, đeo sầu khổ

Dạo gót thần tiên bước vĩnh nhiên.

Chiếc bóng hợp tan

Tháng 4 – 2008

Hợp tan cũng thể chiêm bao

Tan hợp cũng thể bờ lao đầu ghềnh

Trùng khơi sóng vỗ lênh đênh

Hoang vu gió lộng mông mênh núi rừng

Trần gian vốn đã vô cùng

Hợp tan một thoáng điểm chungnhất thời

Ngẫm đi để thấm trong đời

Xưa nay biết đã bao rồi phảikhông

Nhìn trông một bến ven sông

Đò ngang đưa khách theo dòngđến đi

Bờ sông còn đó thầm thì

Con đê hai lối xanh rì cỏ non

Người đi người đến dập dồn

Để cho sỏi đá nghe hồn biếtđau

Một mai nước chảy qua cầu

Nước đi đi mãi sắc màu thời gian

Chỉ còn chiếc bóng đò ngang

Đẳng đeo bến cũ hai hàng gió reo

Hợp tan phút chốc đưa vèo

Tan hợp dốc núi giữa đèo hoang mơ

Đưa tay nắm bắt hư vô

Hợp tan chiếc bóng mịt mờ thế thôi.

Vỗ cánh phương đài

Tháng 4 – 2008

Con chim nho nhỏ bay ngang

Bay đi đâu đó giữa ngàn mâytruông

Mênh mông gió táp mưa nguồn

Xát xây đôi cánh hao mòn thờigian

Bay đi bỏ lại bên đàng

Dấu mờ khép nụ lan man ngõ về

Bay đi mấy nẻo sơn khê

Dòng sông mấy khúc vỗ về sóngreo

Bay qua đồi dốc cheo leo

Vẽ chân bến cát đẳng đeo dấuhình

Nơi nào tổ ấm về dinh

Mà bay bay mãi thương tình hởchim

Ngày lên tím nụ cành sim

Đêm về rũ bóng im lìm canhthâu

Mai kia còn đứng bên cầu

Xòe đôi cánh vỗ sắc màu tơvương

Chim bay gió nắng mưa sương

Khung trời viễn mộng tư lườnghồn ai

Đường bay cuối nẻo còn dài

Hư vô khép cánh phương đàithiên thư.

Xuân bốn mùa

Tháng 4 – 2008

Xuân chưa đến, bởi đông dàirét buốt

Khép nụ hoa xếp lá trải đôngbăng

Mỉm cười, trông xuân diễm ảoxa xăm

Ta thách đố thử đông dài lạnhgiá

Xuân chưa đến, bởi hạ nồng oiả

Xếp cành khô, ve réo gọi, kêusầu

Mỉm cười trông, xuân nhân thếbao lâu

Ta thách đố, thử hạ nồng mấyđộ

Xuân chưa đến, bởi thu tànchín nụ

Lá vàng rơi tan tác bụi nắngmưa

Mỉm cười, trông thu tím đãvừa chưa

Ta thách đố, thử thu buồn mấynẻo

Mỗi mùa đến, xuân chưa hề khôhéo

Khi đúng thời, xuân thổi mộngru bông

Bởi trần gian, vốn ôm ấp hoàimong

Nên không nhận, hương thơmxuân tự thể

Xuân có sẵn trong bốn mùa nhưthế

Không đông tàn, hạ trắng vớithu phong

Không sầu vương lệ đá kiếmdiêu bông

Ôm vọng tưởng tìm đâu bongbóng nước

Xuân bốn mùa nở trên ngàndiễm phúc

Vượt thời gian, ươm hương sắctrong lành

Vượt không gian, mỉm nụ mớitinh anh

Xuân tự thể trong hồn ai biếtsống.

Thông Điệp Sống

Tháng 4 – 2008

Ta đã từng nghe biết baonhiêu Thông điệp

Chứa chất, biết bao nhiêunghĩa lý tuyệt vời

Chuyên chở, biết bao nhiêuhướng nẻo thuyền đời

Diễn đạt đủ mọi ngôn từ caosiêu tuyệt mỹ

Những Thông điệp đời - đạo,băng băng thế kỷ

Của những chính giáo, chínhnhân, chính khách tài tình

Của những quốc gia, dân tộc,chậm tiến, văn minh

Năm từng năm, trải dài, khôngsao đếm xuể

Khi nghe qua, cảm kích, rưngrưng ngấn lệ

Khi nghe qua, hãnh diện, lânglâng ngẩng đầu

Nhưng hỏi rằng, dừng lại đượcbao lâu

Trong khoảnh khắc, như bóngcâu qua cửa sổ

Bao nghĩa lý đem treo trướcgió

Bao nghĩa nhân phóng vút đầulao

Nên nhân loại tràn ngập bađào

Và thế giới gập ghình dậysóng

Thông điệp ban, nhưng Thôngđiệp không biết sống

Trong tâm tư vẫn đầy ắp mâymù

Trong tâm hồn vẫn bóng tối âmu

Chiếc bánh vẽ phết tô đầyloang lổ

Nhân loại, không bao giờ hếtkhổ

Nhân sinh, không thoát khỏicơ cùng

Trời đất rộng, nhưng không đủbao dung

Bởi con người đóng khungnhiều cửa hẹp

Ta nghe rồi em, biết baonhiêu Thông điệp

Ta nghe rồi anh, biết baonhiêu ngôn từ

Dù chất đầy đến cả cõi tháihư

Thông điệp sống chỉ khi nàobiết sống.

Lại viết cho em

Dành cho đàn em hômnay và mai sau

Tháng 4 – 2008

Viết cho em thật tình quá khó

Tôi với em cách nhau thế hệ

Mái đầu bạc với mái đầu xanh

Như cây già khô gốc trơ cành

Với cây non đang ươm mơ nhựasống

Cùng loanh quanh giữa đấttrời cao rộng

Không gian nào chia sẻ thinhâm

Thời gian nào dành chỗ cảmthông

Cái hiện tại giao tương nhiềulằn mức

Hai bản trường ca, khác catừ, giai khúc

Bảy cung đàn không đồng điệuâm vang

Mặc dù cũng tích tịch tìnhtang

Tang tang tích tịch nhưng làmsao hợp tấu

Ta hãy vén lên bức màn sânkhấu

Sân khấu của trường đời vàsân khấu của trần gian

Hãy nhìn xem những tuồng diễnbăng ngang

Ta thấy được cái gì từ trongđó

Từng tiết mục đi qua như thế

Mỗi hiển bày tuần tự trướcsau

Mỗi chương trình liên tiếpnối nhau

Không gián đoạn những phútgiây bỏ trống

Họ diễn xuất từ hồng hoanghuyễn mộng

Qua thời kỳ, đến đương đạihôm nay

Kể cả nhiều vọng cảnh tươnglai

Vẫn lôi cuốn dù ai ai thưởngthức

Từ nơi đó, mở ra dấu ngoặc

Em là em, mà ta vẫn là ta

Hãy nhìn cái cây kia, là lá là hoa

Đâu có cái nào giống cái nào em nhỉ

Chỉ cần hiểu được, đó là tri kỷ

Chỉ cần nhận nhau, đó là tri âm

Đừng đòi hỏi và nhất quyết khăng khăng

Bèo bọt sẽ tan hoang trên đầu gió

Em hãy nhìn bàn tay em đó

Năm ngón tay trên một bàn tay

Có ngón dài ngón ngắn

Có ngón nhỏ ngón to

Có ngón tay vuốt tóc

Có ngón tay chải đầu

Có ngón tay kim khâu

Có ngón tay đan chỉ

Vẫn là năm ngón tay trên mộtbàn tay

Và nhìn kia, con chim nhỏ baybay

Ôi đẹp quá, giữa trời xanhmây trắng.

Sỏi đá kêu đau

Tháng 4 – 2008

Ai có nghe sỏi đá kêu đau

Ai có nghe cát bụi khổ sầu

Ngay cả bãi biển nương dâu

Nát tơ vương nên mịt mờ sươngkhói

Biển mải miết ngàn khơi réogọi

Núi sơn khê trùng điệp hoangvu

Rừng thê lương ngậm trắngsương mù

Hố thăm thẳm đèo heo hút gió

Bởi bào ảnh hư hao mệt mỏi

Bởi bọt bèo chìm nổi lan man

Phong trần đập dũa nát tan

Rong rêu phủ lấp trên đàng phù sinh

Nước cuốn xoáy gập ghình biển sóng

Bãi cát vàng phơi trắng bờ lau

Núi kia thi thiết bạt đầu

Non kia nghiệt ngã sắc màuthời gian

Hèn chi sỏi đá kêu vang

Phơi sương cát bụi tan hoangbên đường

Ai có nghe sỏi đá kêu đau

Ai có nghe cát bụi khổ sầu

Sơn khê mới bạc mái đầu

Phong trần mới thấm biển dâutư lường

Cát bụi vương vương

Mịt mờ sương khói

Sỏi đá nát mình

Ngậm đắng bờ lau

Ai không nghe cát bụi khổ sầu

Ai không nghe sỏi đá kêu đau.

Biết mấy dòng sông

Tháng 4 – 2008

Sông Hồng Hà mềm môi biển mặn

Sông Thái Bình thẳng tắp rakhơi

Sông Cửu Long hòa vang chínkhúc

Sông Đồng Nai đẹp lắm ai ơi

Dòng Hương giang một thươnghai nhớ

Dòng Hà Thanh chín bỏ làmmười

Dòng Đà Rằng, mô tê chi rứa

Dòng Hậu - Tiền, hai ngảkhông nguôi

Nhớ thuở nào Sông Gianh, NhậtLệ

Nhớ thuở nào Bến Hải, HiềnLương

Chân bước đi, rung hồn lệ đá

Chân bước về, lòng dạ vươngvương

Nhớ chuyện xưa bên dòng SôngTrẹm

Nhớ chuyện xưa một bến BạchĐằng

Lá rung cây, bờ lau cát trắng

Nước rì rào, sóng vỗ vầngtrăng

Trong cuộc đời, ai không uốngnước

Giữa trường đời, ai chẳng quasông

Nhịp cầu khua, vọng vang mấykhúc

Hai đầu cầu, biết mấy dòngsông.

Tiếng chim gọi hồn

Tháng 4 – 2008

Nhớ xưa, một con chim Lạc

Nhớ xưa, một cánh chim Hồng

Xây tổ Trường Sơn - biển Thái

Văn Lang non nước khơi dòng

Nhớ xưa, cha Rồng cỡi nước

Nhớ xưa, mẹ sống non Tiên

Lương duyên đẹp tình nguyện ước

Tựu thành một bọc trăm con

Đã từ, ngàn năm văn hiến

Muôn đời hoa trái đơm bông

Quê hương giang sơn gấm vóc

Việt Nam rực sáng trời đông

Việt Nam, quê hương yêu dấu

Dựng cờ, quốc tổ Hùng Vương

Nam nhi, nữ kiệt tiếp nối

Phương phi oanh liệt đường đường

Tiếng chim, Nam Quan cửa ải

Tiếng chim, cuối mũi Cà Mau

Kêu vang khắp Trung Nam Bắc

Tìm nhau, vạn lý nhịp cầu

Nơi đây, cội nguồn đất Mẹ

Nơi đây, một cõi quê Cha

Tiếng chim Lạc Hồng muôn thuở

Gọi hồn quốc quốc gia gia.

01. Tiếng lòng nức nở quêhương 01

02. Thầm lặng 02

03. Việt Nam, quê hương cònđó 03

04. Quê hương còn đó, đợi chờ04

05. Từ đó xa mờ 05

06. Tiếng kêu cứu quê hương 06

07. Thương Thầy An Thiên 07

08. Chùa tôi 08

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
14/07/2024(Xem: 9446)
Rất hiếm cơ hội tham dự buổi Thiền trà thật ý nghĩa Trân quý thay tình đạo pháp, khi hoà hợp bên nhau Dù luôn giữ Chánh niệm từng giây phút, mọi cử chỉ nào Vẫn mang thông điệp chia sẻ niềm vui thật tinh tế !
08/07/2024(Xem: 8778)
Hãy khao khát được trưởng thành trong trí tuệ Tập luyện cho mình một định hướng “ngẫng đầu “ Sẽ sống thật hơn, khi nội tâm càng thẫm sâu Bằng nhiều trạng thái chủ động cách tích cực (1) Sẽ vượt qua thử thách, đối phó vật chất, tinh thần áp lực!
01/07/2024(Xem: 8087)
Trong Đạo Phật chữ HỌC rất quan trọng.(1) Ám chỉ từ việc tu tập, rèn luyện hay hành trì Một lúc nào đó, phát hiện ra chẳng loại bỏ được gì Khi thế giới quanh ta vẫn luôn vận hành biến dịch! Nên vẫn mãi mê tô vẽ bản thân, để đạt mục đích ! Và cứ thế theo cung bậc thăng trầm của vòng xoay
01/07/2024(Xem: 5905)
Ngọt lành hai tiếng à ơi... Mẹ ru con ngủ tròn đời gió sương Tiếng lời mình, tiếng yêu thương Tiếng lời kinh Bụt thơm hương thơm trầm.
30/06/2024(Xem: 11831)
Trúc Lâm Đầu Đà, Ngài tên thật là Trần Khâm. Sinh năm 1258, lên ngôi năm 1278, ở ngôi 15 năm từ 1278 đến 1293, nhường ngôi cho con lên làm Thượng hoàng 6 năm từ 1293 đến 1299, sau đó ngài đi tu 9 năm từ năm 1299 đến năm 1308. Năm 1308 ngài viên tịch. Trụ thế 50 tuổi Tây, 51 tuổiTa. Đó là cuộc đời của Đức Phật Hoàng Trần Nhân Tông. Ngài là anh hùng dân tộc, là một bậc minh quân, là vị tổ khai sáng ra dòng thiền Việt Nam. Hồi Thứ Nhất:
29/06/2024(Xem: 8532)
Mừng Sinh Nhật Sư Phụ bảy lăm Tuệ giác càng thêm sáng trăng rằm Xuất, Tại gia đệ tử cầu chúc Hoằng dương đạo pháp mãi trăm năm Kể từ khi Thầy đến Tây Âu Ánh sáng từ bi rất nhiệm mầu Những đóa sen trồng trên xứ tuyết Chúng con ghi dậm nét thâm sâu
28/06/2024(Xem: 6814)
Hôm nay sinh nhật Thầy Con biết chúc gì đây? Bao lời văn trau chuốt Tác giả đã diễn bày con đọc trên Viên Giác Tán tụng công đức Thầy Sáu mươi năm hành đạo Bảy mươi lăm tuổi đời Cuộc đời trôi qua mau Thầy tạo bao ân đức
25/06/2024(Xem: 5991)
Tu Phật không nhất thiết Phải niệm Phật hàng ngày, Cúng dường và bố thí, Tụng kinh và ăn chay. Tu là để giác ngộ, Thoát khỏi vòng vô minh. Không chỉ tìm đến Phật, Mà tìm lại chính mình. Tìm lại cái đã mất,
25/06/2024(Xem: 5488)
Đêm trăn trở canh dài thao thức Hồi tưởng chuyện đời viết tâm thư Đêm thật buồn dế khóc nỉ non Gió xào xạc lời ru thương nhớ. Tâm thư ghi nỗi niềm con trẻ Công ơn cha qua mấy vần thơ Một cuộc đời giản dị đơn sơ Một tấm lòng bao dung quảng đại.
23/06/2024(Xem: 6738)
Mừng Thầy và Mẹ bên nhau Đinh ninh thờ Phật, trước sau vuông tròn. Chín mươi hai tuổi sắt son Sáu thời niệm Phật nỉ non tiếng lòng. Thầy TU cho mẹ thong dong Mẹ TU ... bòn PHƯỚC – Phước con thêm dầy Mẹ còn ruộng Phước còn đây Mẹ đi tủi phận ... từng ngày mồ côi