Tuyển tập 76

28/11/201113:14(Xem: 18982)
Tuyển tập 76

TUYỂN TẬP THƠ MẶC GIANG

Tuyển tập 10 bài - thơ MặcGiang - 76

(Từ bài số 751 đến số 760)

51. Bảongọc trên tay 751

52. Nétngọc diễm hằng 752

53. Hoa láđơm cành 753

54. Nỗiniềm còn đó 754

55. Nghe từbản thể 755

56. Bay vềtổ ấm 756

57. Tinhsầu vụn vỡ 757

58. Đườngxưa lối cũ đi về 758

59. Còn đâutuổi trẻ ngây thơ 759

60. Nụ cười 760

Bảo ngọc trên tay

Tháng 6 – 2007

Đem triết lý gởi lên đồi gióhú

Đem luận bàn gởi xuống biểngiá băng

Ngay lúc đó, im bặt mọi nóinăng

Niềm chân thực hiển bày nhưtrăng sáng

Có, thì một điểm vẫn ngàn đờinguyên vẹn

Không, thì vô số vẫn bào ảnhhư hao

Sao đi tìm mộng ảo của chiêmbao

Chân không nhận, lại bày thêmgiả tướng

Đã là chơn, thì muôn trùngcộng hưởng

Đã là giả, thì vạn hữu giaikhông

Ta là ta, vô biên tế tương đồng

Nhận ra rồi, lìa ngôn từ biện lý

Hãy nhìn trăng, đừng nhìn vào tay chỉ

Bước về nhà, còn hỏi đường làm chi

Đói ăn, khát uống, đó là cửa huyền vi

Duyên hợp, duyên tan, đứng trên bờ không sắc

Nẻo vô cùng, ngân vang lên tiếng hát

Đường vô chung, trổi khúc nhạc trường ca

Bản lai diện mục, ta vẫn là ta

Thì ngại gì giữa hằng sa thế giới

Cứ sống đi em, đừng có hỏi

Cứ sống đi anh, đừng lo âu

Ta đã có rồi, bảo ngọc minh châu

Mạnh bước đăng trình, bảo ngọc trên tay.

Nét ngọc diễm hằng

Tháng 6 – 2007

Hỏi ai vẽ bước tử sinh

Để cho muôn loại chui mình đi qua

Hỏi ai vẽ cảnh ta bà

Để cho muôn loại trầm kha luân hồi

Nhìn trông nhân ảnh cuộc đời

Ba đường sáu nẻo nổi trôi vô bờ

Ngàn xưa, cũng đã mịt mờ

Ngàn sau cũng thế, dại khờ hồn đau

Tang thương, còn vẽ biển dâu

Hợp tan, còn vẽ nhịp cầu bỏ không

Tử sinh từ độ khơi dòng

Mất còn từ độ phiêu bồng ra đi

Lệ tràn, mòn mấy bờ mi

Khổ đau, mòn mấy vết tì cằn khô

Đưa tay gõ cửa hư vô

Rong rêu đổ xuống mịt mờ giá băng

Nâng niu bức ảnh diễm hằng

Giữ gìn nét ngọc trên đường phù sinh

Sắc không còn có tựu hình

Ta còn chơn thể như mình với ta.

Hoa Lá Đơm Cành

Tình thân thương ấy còn ghi dấu

Dù có thế nào, phải không anh

Tôi giữ mãi, nghìn năm cô đọng

Dù mây mưa, hoa lá vẫn đơm cành

Năm 1982

Nỗi niềm còn đó

Trăng lên, nghiêng nửa lưng đồi

Mùa thu, mấy lá vàng rơi bên đường

Giữa dòng thác loạn ly hương

Chơi vơi tiếng khóc đau thương dậy hồn

Đôi chân những bước dập dồn

Ngày mai, ước vọng có còn gì không

Hôm nay, con nước bềnh bồng

Nghe như mộng mị mênh mông cuối trời

Thuyền đi, đi mãi xa khơi

Lênh đênh bến đậu, cuối trời lênh đênh

Triều dâng, sóng vỗ vang rền

Trăng khuya len lén, nghiêng bên bóng hình

Ngấn sương nhỏ giọt lung linh

Tang thương ập phủ, nặng tìnhcan qua

Buồn trông chiếc lá la đà

Đan tâm đoài đoạn, xót xa saođành

Trong ta, còn mãi nghe anh

Tìm trong đổ nát mong manhkiếp người

Chờ nhau, còn có nụ cười

Một năm chưa được, thì mườinăm sau

Thời gian dù có thay màu

Phong trần mấy lớp, biển dâukhác gì

Sông xưa bến cũ thầm thì

Tôi đi, nào có ra đi bao giờ

Dòng sông hai ngả đôi bờ

Ngả đi còn đó, ngả chờ cònđây

Chiều tà én liệng truông mây

Hoàng hôn khép cánh nỗi nầytình kia

Đêm đêm tiếng vạc kêu khuya

Lại thêm tiếng quốc vọng vềnước non

Tình quê nào có mất còn

Hồn quê nào có hao mòn thờigian

Nỗi niềm còn đó, mênh mang !!!

Năm 1982

Nghetừ bản thể

Tôi bình thản giữa cuộc đờidâu biển

Như hiện hữu của nụ cười, vàcủa con tim

Haykhông, bóng tối im lìm

Vẫy tay cuốn nhẹ nổi chìm tửsinh

Tửsinh từng cuộc tử sinh

Cuồng si đeo đuổi hư vinh làmgì

Giữadòng thác loạn trôi đi

Tâm không, tánh rỗng, Tu Dihiện về

Dừngchân, đổ bóng sông mê

Có không, không có, chưa hềcó không

Kìatrông em bé mục đồng

Cùng ngưu hòa thể bên dòngsông xanh

Annhiên độc biến nhất hành

Đôi bờ bất nhị, đồng thànhchân không

Nhìntrông một áng mây hồng

Phù vân, mạc vấn phải khônglàm gì

Nhiệmmầu, tự thể huyền vi

Hằng sinh tử mãi, chưa đi baogiờ

Hiện,thời một khắc nguyên sơ

Quá – tương, tỉnh mộng, giấcmơ tuyệt tình

Nghetừ bản thể, nguyên trinh

Bờ rêu khép lại, riêng mìnhthế a !!!

Tháng 01 - 1983

Bay về tổ ấm

Ai hay giữa khung trời

Một cánh chim bay qua

Tìm đâu dấu tích

Mỗi chiều về

Hoàng hôn chưa muốn tắt

Chim vội bay mau

Cuối chân trời biền biệt

Màu xanh thay tím chìm sâu

Đâu là con đường nào

Đâu là thời gian nào

Đâu là không gian nào

Màn đêm buông xuống

Kéo trăng sao

Chim bay về đâu

Một hốc đá

Một khe núi

Một cội cây già

Có phải là tổ ấm

Tổ ấm thật đơn sơ

Chim dù cách xa

Vẫn cố bay về

Cuối trời mỏi cánh

Một mình cô quạnh

Úa màu xanh

Vàng màu tím

Đường còn xa

Đừng gãy cánh

Chim ơi !!!

Tháng 6 – 1983

Tinh sầu vụn vỡ

Tràn nước mắt cho bờ mi têtái

Ngập thương đau cho cay xétâm hồn

Gió nào yên dày xéo nỗi thêlương

Mảnh rách nát vá tinh sầu vụnvỡ !

Năm 1983

Đường xưa lối cũ đi về

Cửa chùa mở, lòng hân hoan nởrộ

Ánh đạo vàng hiển lộ, vữngniềm tin

Mùi tục lụy, vốn thăng trầmmấy độ

Bóng phù du huyễn tượng mảimê tìm

Chiều buông xuống, tà dươngdần tắt hẳn

Thôi hết rồi, ảo vọng giữatrùng khơi

Về đây, đạo lý tuyệt vời

Ấm êm cảnh sắc, thảnh thơitâm hồn

Dù một phút, nhưng vô cùngthư thái

Nhứt niệm tâm, nhưng vô ngạikhông lường

Dù một phút, nhưng muôn ngàntự tại

Bao diệu kỳ khi khói quyệntrầm hương

Vềđây, đạo của tình thương

Về đây, mở cửa thanh lương,hỡi người

Về đây,tìm lại nụ cười

Lá tươi thêm thắm, hoa tươithêm màu

Vềđây, thân thiện cho nhau

Tình đời, nghĩa đạo, bớt đau,bớt sầu

Vềđây, dưới ánh đạo mầu

Đường trường xây đắp nhịp cầungàn năm

Lunglinh bát ngát trăng rằm

Nâng tay đỡ cánh hoa đàm thơmhương

Trướctòa Điều Ngự Pháp Vương

Chắp tay cầu nguyện muônphương thấm nhuần

Giãtừ muôn kiếp trầm luân

Lên thuyền bát nhã, vượt ngànbến mê

Đườngxưa lối cũ đi về

Trùng trùng hoa tạng đợi chờtừ lâu

Camlồ pháp nhũ thẩm sâu

Muôn phương ân hưởng đạo mầutừ bi

Chầnchờ lần lữa mà chi !!!

Năm 1982

Còn đâu tuổi trẻ ngây thơ !

Ngày xưa tôi còn bé

Mẹ đưa tôi tới trường

Ngày xưa tôi còn bé

Mẹ cho tôi tình thương

Ngày xưa tôi còn bé

Không biết giận biết hờn

Ngày xưa tôi còn bé

Ôi lứa tuổi thanh lương

Ngày xưa tôi còn bé

Nào biết mộng biết mơ

Rong chơi cùng bọn trẻ

Ôi, tuổi đẹp ngàn thơ

Châu thân hằng ảnh hiện

Dòng sữa mẹ ngọt ngào

Quê hương đồng cỏ nội

Tắm suối mát trăng sao

Nằm trong nôi tôi khóc

Mẹ âu yếm nâng niu

Hỏi sao con lại khóc

Mẹ ơi, biết nói gì

Những ngày xưa mẹ dạy

Biết sống với tình thương

Là cuộc đời khơi dậy

Như muôn sắc thiên hương

Những ngày xưa mẹ dạy

Uống nước biết nhớ nguồn

Mẹ từ muôn thuở ấy

Là còn mẹ, nghe con

Hôm nay, con xa mẹ

Ôi, nhớ mẹ vô vàn

Đâu còn hoa với lá

Nghe lành lạnh tâm can

Đôi chân giờ đã mỏi

Bóng xế kéo chiều tàn

Tuổi thơ còn đâu nữa

Ôi, nhung nhớ miên man

Cuộc đời hằng biến chuyển

Tôi lơ đãng buồn trông

Mẹ hiền ơi, dịu vợi

Tình thương mãi khơi dòng

Quê hương mãi xanh trong

Lòng tôi mãi chờ mong !!!

Một đêm khuya 1984

Nụ Cười

Nụcười ẩn hiện trên môi

Nụ cười còn đó, một thời đãqua

Nụcười chợt thoáng gần xa

Nụ cười kết tụ vòng hoa nhiệmmầu.

Tháng 1 - 1983

01. Tiếng lòng nức nở quêhương 01

02. Thầm lặng 02

03. Việt Nam, quê hương cònđó 03

04. Quê hương còn đó, đợi chờ04

05. Từ đó xa mờ 05

06. Tiếng kêu cứu quê hương 06

07. Thương Thầy An Thiên 07

08. Chùa tôi 08

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
22/06/2021(Xem: 10180)
Những Bài Thơ Vu Lan của Cư Sĩ Hạnh Phương Dương Kim Bính
22/06/2021(Xem: 13265)
Mùa đông xứ Úc Bãi biển vắng tanh Những con cô vít ẩn mình lấp ló Những ngọn sóng xanh Vẫn lả lướt những điệu nhảy thướt tha Những chú chim vẫn tròn con mắt nhỏ Những chú cò vẫn lẻ loi trên bãi đá kiếm ăn Thập niên hai mươi Con người giết nhau không bằng tiếng súng Khi nỗi kinh hoàng không vọng tiếng đạn bom Khi những thê lương không đổ nát hoang tàn Khi người với người nhìn nhau dè chừng khoảng cách
20/06/2021(Xem: 24309)
Kính dâng Thầy bài thơ sau khi nghe rất nhiều pháp thoại Thầy giảng đều chứa đựng lòng từ bi muốn truyền dạy . Kính đa tạ và tri ân những gì đã học được về Tổ Sư Thiền trong suốt mùa đại dịch . Kính chúc sức khỏe Thầy, HH Trộm nghe Cổ Đức dạy : “Rũ lòng từ bi nên truyền giảng Pháp Thật ra chẳng pháp nào không chứa đựng từ bi “ Đạo nhãn chưa mở ...tìm huyền, tìm diệu ích gì ? Tịnh, Thiền phương tiện cần rỗng Tâm thì hội lý !!! Ngữ lục, công án....văn tự danh tướng khó trọn ý! Học nhân chưa tự tin nên hướng ngoại tìm cầu Cái hiểu pháp, nghe pháp hình dáng chẳng có đâu, Càng đối đãi phân biệt làm sao ngộ Tánh ?
18/06/2021(Xem: 15537)
Mười tuổi không may mất mẹ cha Cư tang hiếu kính vẹn tình nhà Ân sâu dốc trả tâm quy đạo Nghĩa nặng mong đền chí xuất gia Phật Pháp tinh thông an lạc hiện Thiền Kinh quảng lãm não phiền xa An Ban Thủ Ý vui nguồn sống Lục Độ Tập Kinh toả đức hoà.
18/06/2021(Xem: 12106)
Kiến lìa chỗ thấy, kiến khôn phân Mong được no cơm, áo ấm thân Vật vốn đã không, trần hà khởi Duyên đà từ bỏ thoát căn trần Gió lay, nước chảy, phô trương đạo Mưa tạnh, trời trong, hiển hoá thần Vượt thoát hiểm nguy trùm máy tạo Xưa nay, mới gặp bậc hiền nhân.
16/06/2021(Xem: 8246)
Kính bạch Thầy mỗi lần đọc lại công hạnh quý chân tu đã viên tịch và được các đệ tử tưởng niệm chút gì đó bâng khuâng thương tiếc đến trong con ....cuộc sống đạo đời vẫn trôi chảy miên man không ai có đủ cơ hội để nói lời tri ân và đền đáp nhất là với kỹ thuật online thời đại số nay lại còn đôi khi phong tỏa giãn cách . Tình Thầy Trò, Đệ tử và Sư Phụ khác xưa xa quá ...chút tư duy kính dâng Thầy bài thơ này . Kính chúc sức khỏe Thầy, HH Một chút cảm hoài bâng khuâng vừa xúc động Hành trạng quý chân tu chưa biết đến trong đời Âm thầm lặng lẽ công hạnh sáng ngời Mãi đến ngày viên tịch tiểu sử lên trang tưởng niệm Thời gian tìm cơ hội tri ân nay rất hiếm ! Pháp, tài, lữ, địa mấy ai đủ thuận duyên Thời đại số ... bao người quay lại cội nguyên Ngẫm nghĩ lại chất liệu tốt ... cần huân tập !
16/06/2021(Xem: 7319)
Vọng niệm ... Vượn nhảy nhót, Vọng tưởng ... Ngựa chạy hoang, Vọng tình ... Nai lẫn lối, Tâm bình ... Chốn lạc an. Tâm vọng ... Mặt biển dậy, Trí năng ... Nguyệt tỏa xa, Chân tâm ... Đáy biển lặng, Trí huệ ... Nhật bừng ra.
16/06/2021(Xem: 31140)
Thời gian như đến rồi đi, như trồi rồi hụp, thiên thu bất tận, không đợi chờ ai và cũng chẳng nghĩ đến ai. Cứ thế, nó đẩy lùi mọi sự vật về quá khứ và luôn vươn bắt mọi sự vật ở tương lai, mà hiện tại nó không bao giờ đứng yên một chỗ. Chuyển động. Dị thường. Thiên lưu. Thiên biến. Từ đó, con người cho nó như vô tình, như lãng quên, để rồi mất mát tất cả... Đến hôm nay, bỗng nghe tiếng nói của các bạn hữu, các nhà tri thức hữu tâm, có cái nhìn đích thực rằng: “Đạo Phật và Tuổi Trẻ.” “Phật Việt Trong Lòng Tộc Việt.” “Dòng Chảy của Phật Giáo Việt Nam” hay “Khởi Đi Từ Hôm Nay.” Tiếng vang từ những lời nói ấy, đánh động nhóm người chủ trương, đặt bút viết tâm tình này. Đạo Phật có mặt trên quê hương Việt Nam hai ngàn năm qua, đã chung lưng đấu cật theo vận nước lênh đênh, khi lên thác, lúc xuống ghềnh, luôn đồng hành với dân tộc. Khi vua Lê Đại Hành hỏi Thiền sư Pháp Thuận về vận nước như thế nào, dài ngắn, thịnh suy? Thì Thiền sư Pháp Thuận đã thấy được vận nước của quê hương mà
10/06/2021(Xem: 7751)
Từ ngày Covid về đây Làm cho sinh hoạt đổi thay vô chừng Chùa chiền, lễ hội tạm ngưng Tăng, Ni hoằng pháp phải dừng, vô ngôn
10/06/2021(Xem: 7383)
Có chánh niệm định tâm bừng giác ngộ Khởi lòng từ thương tất cả chúng sanh Dạy mọi người nên định hướng tu hành Cứu vớt mình qua nghiêm trì giới hạnh