Tuyển tập 73

28/11/201113:14(Xem: 19627)
Tuyển tập 73

TUYỂN TẬP THƠ MẶC GIANG

Tuyển tập 10 bài - thơ MặcGiang - 73

(Từ bài số 721 đến số 730)

21. Hòa reocùng vạn thể 721

22. Chimkhuyên cất cánh 722

23. Xinchúc mừng xuân 723

24. Tiếnglặng thinh 724

25. ThưaMẹ, con đi 725

26. Nhớ MẫuTừ 726

27. Vànhtang cho Mẹ 727

28. Mẹ đãđi rồi 728

29. Từ tạMẹ Hiền 729

30. Chậnđầu con tạo 730

Hòa reo cùng vạnhữu

Tháng3 – 2007

Mỗi sinh vật, tự sống giữa dòng chuyển hóa

Mỗi sinh vi, tự tồn giữa vạn hữu bao la

Chỉ tương duyên, cộng hưởng chút âm ba

Rồi tự quyết trên con đường sinh diệt

Dù trùng trùng, nhưng hình thù cá biệt

Dù hằng sa, nhưng vóc dáng riêng tư

Nếu mất một, không thiếu cũng không dư

Nếu thêm một, không thừa cũng không đủ

Cần chi thấu đến tận cùng vũ trụ

Chỉ nhìn qua trên trái đất này thôi

Là con người, ta chẳng giống mọi người

Là con vật, dù ngàn muôn cũng thế

Nên đi đâu, ta vẫn riêng một vẻ

Dù ở đâu, ta có cái của ta

Dù thảy vào trong vũ trụ bao la

Hay nhét vào tò mò trong ngõ tối

Đâu có ngại gì vô cùng thế giới

Ta vẫn là ta, một thể riêng mình

Và làm sao mang được nét nguyên trinh

Để dạo khắp, hòa reo cùng vạn hữu.

Chim khuyên cấtcánh

Tháng 3 – 2007

Em hãy dấu nỗi niềm không thể nói

Chôn thật sâu tận hố thẳm tâm hồn

Gõ lạnh lùng trên cung bậc héo hon

Nghe âm điệu bản trường ca nhân thế

Em hãy vớt mảnh bọt bèo cửa bể

Và nhìn trông khi bọt nước vỡ tan

Và nhìn xa giữa sóng bạc mênh mang

Vẫn tơi tấp ầm ì thi nhau đẩy

Em hãy đứng đồi cao nghe gió núi

Có khác gì lạnh lẽo thổi giá băng

Đêm không trăng tìm đâu bóng chị hằng

Còn đâu nữa trăng vàng bên bờ suối

Em cứ nhỏ giọt thì thầm lệ tủi

Rơi tận cùng ngõ ngách nẻo thương đau

Em sẽ nghe niềm tê tỉ biển dâu

Mùi muối mặn chan đời xua thống khổ

Nghe không em, hỡi người em bé nhỏ

Em lang thang đã từ độ luân hồi

Dù ra sao cũng chỉ mình em thôi

Nào có nghĩa vài bẽ bàng phù ảnh

Vành chim khuyên sẽ đưa em cất cánh

Lượn khung trời hòa lên tiếng hát ca

Em sẽ thương bóng dáng những ngày qua

Và sẽ nhớ những gì chưa đánh mất.

Xin chúc mừng xuân

Tháng02 – 2007

Xuân chúc cho anh, cuộc sống an lành

Xuân chúc cho em, cuộc sống tươi xanh

Xin chúc hân hoan, vui cười gió nắng

Hoa nở trên cây, chim hót trên cành

Xin chúc mừng xuân, tươi thắm môi cười

Xin chúc mừng xuân, một cánh hoa tươi

Bốn mùa tương sinh, là hoa là lá

Xuân đến mừng xuân, người chúc cho người

Xuân hỡi là xuân, đến với mọi người

Mỗi năm một lần, xuân đến xuân đi

Xuân sắc, xuân hương, xuân nồng, xuân thắm

Xuân vẫn còn xuân, đừng nói năng gì

Em chính là xuân, môi gắn hoa cười

Anh chính là xuân, đi khắp nơi nơi

Thăng tiến muôn phương, chỉnh trang mùa mới

Sức sống bừng sinh, xây đắp cuộc đời

Xuân cho dù chưa đến

Xuân cũng chẳng đi qua

Xuân chan hòa nhân thế

Xuân tươi thắm mọi nhà

Ai không chúc mừng xuân

Nụ hoa cười đây đó

Ai không chúc mừng xuân

Nụ hoa gắn mai vàng.

Tiếng lặng thinh

Tháng 3 – 2007

Cội già khơi động lõi thân cây

Rúng rẩy cành non đỡ nhánh gầy

Gởi chút tàn hơi lan nhựa sống

Chạy từ gốc rễ lá bay bay

Suối khô, ngưng đọng mạch từ lâu

Chợt khởi âm ba bắt nhịp đầu

Mạch nước cựa mình lay sóng nước

Nào hay dòng suối có khô đâu

Đàn không lên tiếng tưởng không đàn

Không tiếng nhưng đàn tự tiếng vang

Cô tịch cơ chừng không tiếng gảy

Không âm nhưng tiếng vẫn tơ đàn

Khởi động lên rồi tiếng lặng thinh

Ngàn xưa chiếc bóng gợn theo hình

Ngàn sau dấu tích còn lưu lại

Khi đã nghe rồi tiếng lặng thinh.

Thưa Mẹ, con đi …

Tháng 3 – 2007

Ngày xưa tôi đi

Mẹ tiễn tôi lên đường

Em tôi buồn không nói

Tôi bước đi mà lòng nặng vương vương

Ngày xưa tôi đi

Mẹ nhìn tôi khẽ nói

Đi xa ráng học hỏi

Lâu lâu nhớ về thăm

Tôi đi,

Mẹ tôi chưa già lắm

Em tôi vẫn còn thơ

Ra đi, nhớ về thăm nhé, mẹ chờ !

Thề rồi, mười năm

Như một giấc mơ

Hai mươi năm, đã quá

Ba mươi năm, xa lắc xa lơ

Về thăm, gởi chốn mịt mờ

Tình quê, trôi tận cuối bờ cô liêu

Một thương, đã đến chín chiều

Ngàn thương, biết mấy chín chiều ruột đau

Một năm, đã thấy thịt thau

Ba mươi, nhân, cộng, biết màu gì đây !!!

Thế rồi mẹ tôi

Hoàng hôn ngủ sớm bờ tây

Hồn tôi gởi gió theo mây cuối trời

Chưa về, thôi đã hết lời

Có về, nấm mộ ru hời, khóc hương

Em tôi cũng quá nửa đường

Còn tôi tóc đã điểm sương úa màu

Nói gì mười năm,

Nói gì hai mươi năm, ba mươi năm

Không đông, mà rét căm căm

Không hạ, mà nắng chói chang, điêu tàn

Không thu, mà rụng lá vàng

Còn chi xuân nữa, muộn màng, thế thôi

Ngày xưa tôi đi,

Ngày nay tôi đi,

Ngày mai tôi đi,

Tôi đi, đến cuối cuộc đời …

Nhớ Mẫu Từ

Tháng3 – 2007

Nếu ai hỏi trên đời nầy

Hình ảnh nào là hình ảnh đẹp nhất

Xin trả lời, đó là hình ảnh mẫu từ

Bao trùm vũ trụ, vẫn có chỗ, không dư

Khắp cả đất trời, vẫn tràn đầy, không thiếu

Nếu ai hỏi trên đời nầy

Tình thương nào là tình thương đẹp nhất

Xin trả lời, đó là tình thương mẹ hiền

Dịu hơn nét ngọc tay tiên

Đẹp hơn châu báu diễm huyền thiên thai

Tình thương dịu ngọt chảy dài

Mẹ hiền, như thể phương đài kết hoa

Nếu ai hỏi, trên đời này

Tình thương nào là tình thương đẹp nhất

Xin trả lời, đó là tình thương mẹ hiền

Chỉ cần tay mẹ dịu xoa

Niềm đau, gian khổ, chan hòa tiêu tan

Chỉ cần lời mẹ nhẹ nhàng

Niềm đau, đày đọa, bỏ ngang bên đường

Chỉ nhìn ánh mắt mẹ thương

Như reo khúc nhạc vương vương cầu kiều

Ngồi buồn, đếm bóng cô liêu

Lòng thương nhớ mẹ chín chiều ruột đau

Ruột đau, dù có úa màu

Đâu bằng hai tiếng, mẹ yêu, mất rồi.

Vành TangMẹ

Tháng 3 – 2007

Vành tang mẹ, là bầu trời sụp đổ

Vành tang mẹ, là vùng đất ngửa nghiêng

Cònđâu tiếng mẹ, thiêng liêng

Con đi tìm mẹ, giữa miền đơn côi

Cònđâu tiếng mẹ, mẹ ơi

Con đi tìm mẹ, xa xôi vọng về

Tử sinh, là một cơn mê

Tìm hình bóng mẹ, bốn bề biển khơi

Vành tang mẹ, ôi một vành tang trắng

Vành tang mẹ, ôi, trắng cả đời con

Mồcôi, tìm nẻo mỏi mòn

Đơn côi, tìm chốn héo hon cuối đời

Tạtừ, tiếng nói không lời

Con đi tìm mẹ, chơi vơi vô thường

Tạtừ, một bến yêu thương

Con đi tìm mẹ, trên đường bơ vơ

Sống, là cõi có hình có tướng

Chết, là về vạn nẻo không không

Aiđem nước đổ về sông

Sông đi ra biển, biển trông về nguồn

Cònđâu, hai chữ tròn vuông

Tròn còn không có, hỏi vuông làm gì

Vànhtang mẹ, hỏi còn chi

Vành tang mẹ, hỏi còn gì, mẹ ơi !

Mẹ đã đi rồi

Tháng3 – 2007

Ta nhớ câu, thất thập cổ lai hy

Mấymươinăm, trong đời đâu có dễ

Nhưng thưa mẹ, dù trăm năm cũng thế

Hay ngàn năm, vẫn ảo ảnh phù vân

Diễm phúc nhất cuộc đời, là hai tiếng mẫu thân

Cao quí nhất cuộc đời, là hai tiếng mẫu từ

Thương yêu nhất cuộc đời, là hai tiếng mẹ thương

Nào có nghĩa gì đâu, kiếp người ba vạn sáu

Bóng chiều xuống, nhẹ rơi bên bờ giậu

Hoàng hôn về, nghiêng sóng vỗ mênh mang

Mây nước ơi, có nghe tiếng âm vang

Mẹ đi đâu, cuối phương trời miên viễn

Tấm thân mẹ, nằm yên, bất động

Cổ quan tài, vĩnh biệt ngàn thu

Đêm không trăng, mà, sao cũng mịt mù

Con tìm mẹ, như đom đóm bay, đi tìm ngõ tối

Mẹ đi đâu

Mẹ đi về đâu

Mẹ về một cõi nhiệm mầu

Lòng con mới thấu sắc màu tang thương

Mẹ về một cõi mờ sương

Còn đâu mẹ hỡi, chiều vương nắng chiều

Mẹ về một cõi tịch liêu

Còn đâu hai tiếng : mẹ yêu, trong đời.

Từ Tạ Mẹ Hiền

Tháng 3 – 2007

Hình bóng mẹ lung linh, mờ hương khói

Con chắp tay, xin nói tiếng từ ly

Con chắp tay, xin nói tiếng biệt ly

Tim quặn thắt, rưng rưng, mờ mi mắt

Cầu xin mẹ, về cõi nhiệm mầu muôn thuở

Còn riêng con, vành trắng phủ màu tang

Đàn cháu ngoan, nước mắt chảy hai hàng

Những người thân, một nỗi mênh mang

Xin tiễn mẹ, trên chiếc xe vô thường miên viễn

Còn đâu nữa, đường mía lau thơm thơm dịu ngọt

Còn đâu nữa, xôi nếp một nhè nhẹ thanh thanh

Khói hương bay theo gió loanh quanh

Con chim nhỏ, gọi đàn vang mé núi

Tiếng mẹ ơi,ngậpngừng bên bờ suối

Tiếng mẹ ơi, đứt quãng bến từ ly

Vô thường, mẹ đã ra đi

Còn chi đâu nữa, sầu bi nghẹn lời

Vô thường, mẹ đã chơi vơi

Con xin ghi nhớ, trọn đời, mẹ thương

Tạ từ, hai tiếng mẹ thương

Tạ từ, hai tiếng, tình thương, mẫu từ

Chắp tay từ tạ mẹ hiền

Chắp tay từ tạ mẹ thương.

Chận đầu con tạo

Tháng 3 – 2007

Cõi trần gian hờ hững

Chốn nhân gian lững lờ

Nhìn trông con cóc khô

Thập thò trêu khỉ mốc

Ta nhắm mắt nằm nghe niềmcô độc

Thức đêm dài tỉnh mộnggọi đêm thâu

Ngắm hư vô mờ ảo gõ tinhcầu

Rờ ảnh tượng phù sinhtrôi huyễn hóa

Rút trục xoắn để chận đầucon tạo

Ngưng con quay để tắt máyhuyền cơ

Thử ra sao mà vẫn vũ mịtmờ

Đày vạn hữu trầm luân từvô thỉ

Chỉ một kiếp biết baonhiêu khổ lụy

Đến muôn đời đày ải thởsao ra

Hết ùa nhau đi đến bãitha ma

Lại ùa nhau chúi đầu màlộ diện

Dùng mạng sống đóng nhữngphim bí hiểm

Dùng cuộc đời dựng nhữngtruyện trầm kha

Cho xác xơ tan tác cõi tabà

Cứ dửng dưng, ngông cuồngquay tít mãi

Hãy chận đầu con tạo

Hãy tắt máy huyền cơ

Nhanh lên đi và xuất hiệnbây giờ

Đừng ẩn mặt mà đọa đày nhân thế.

01. Tiếng lòng nức nở quêhương 01

02. Thầm lặng 02

03. Việt Nam, quê hương cònđó 03

04. Quê hương còn đó, đợi chờ04

05. Từ đó xa mờ 05

06. Tiếng kêu cứu quê hương 06

07. Thương Thầy An Thiên 07

08. Chùa tôi 08

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
16/09/2010(Xem: 15440)
Nhìn ra trăng nước vơi đầy, Nhìn đời một giấc mộng dài ngắn thôi! Đáy lòng vằng vặc gương soi, Thăng hoa nhân quả đón người thăng hoa!
13/09/2010(Xem: 19084)
Chuyển ngữ: Sư Ông Làng Mai Xướng kệ: Thầy Pháp Niệm Lắng lòng nghe, lắng lòng nghe Tiếng chuông huyền diệu đưa về nhất tâm.
10/09/2010(Xem: 78672)
Một cuộc đời một vầng nhật nguyệt (quyển 3) Vào thời không có đức Phật Chánh Đẳng Giác ra đời, tại vùng Allakappa bị dịch bệnh hoành hành, lây lan từ người này sang người khác, nhà này sang nhà khác làm cho rất nhiều người chết, đói kém xảy ra khắp nơi. Những người còn mạnh khỏe, chưa bị lây nhiễm
08/09/2010(Xem: 11997)
Mười con nhạn trắng về tha Như Lai thường trụ trên tà áo xuân Vai nghiêng nghiêng suối tơ huyền Đôi gò đào nở trên miền tuyết thơm
08/09/2010(Xem: 12714)
Nắng Sài gòn anh đi mà chợt mát bởi vì em mặc áo lụa Hà Đông anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng thơ của anh vẫn còn nguyên lụa trắng
06/09/2010(Xem: 21982)
Văn Tế Thiên Thái Trí Giả Tác giả Đại Sư Tuân Thức Việt dịch: Từ Hoa Nhất Tuệ Tâm *** 1. Nhất tâm đảnh lễ Thiên Thai Trí Giả trong núi Đại Tô tu Tam Muội Pháp Hoa Tâm tâm tịnh thường lại qua pháp giới Như mặt nhật trên không chẳng trụ không Ba ngàn thật tướng tức khắc viên thông Tám vạn trần lao đều đồng chân tịnh. Xưa hội kiến Linh Sơn còn hoài niệm Nay toàn thân bảo tháp thấy rõ ràng Nếu chẳng cùng sư Nam Nhạc tương phùng Ai biết được tướng thâm sâu thiền định?
06/09/2010(Xem: 17837)
Trước khi viết loạt bài thơ trong phần 1 (Hương Đạo Pháp) của thi tập này, tôi đã có gần 900 bài thơ, xoay quanh các đề tài như quê hương đất nước, lịch sử, địa lý, giáo dục, cuộc sống hiện thực, triết lý sắc không, nhân sinh quan - vũ trụ quan Phật giáo, xưng tán Phật và Bồ-tát….. Tôi đang tạm thời dừng lại công việc sáng tác và chuẩn bị làm một số công việc chuyên và không chuyên khác. Nhưng chợt nhớ lại nhiều năm trước đây, thỉnh thoảng có trao đổi với vài vị thân, quen, những người đã đọc gần hết thơ tôi. Họ nói, trong số gần 900 bài thơ đã đọc qua, tuy cũng có nhiều bài khuyến tu, nhiều bài mang tính giáo lý sâu sắc, có khả năng tịnh hóa lòng người, tuy nhiên những bài đó nằm tản mạn chưa tập trung. Hơn nữa cũng cần một loạt bài có nội dung giáo lý căn bản với thuật ngữ, danh từ, pháp số thông dụng, nếu có thể cho thành một tập riêng biệt thì càng tốt.
06/09/2010(Xem: 12701)
Phù Sinh Nhiễm Thể Ca, TNT Mặc Giang
06/09/2010(Xem: 15475)
Mùa hạ mà hơi lạnh xông ướp cả gian phòng. Tắt điện, thắp lên ngọn bạch lạp cắm vào một quả thông, nhựa sống vẫn còn mơn man đâu đây, nồng nàn. Mấy mươi năm hiên ngang sừng sững, một cơn bão thổi qua, thông bật gốc ngã quỵ, vương vãi xác xơ. Có gì tồn tại mãi đâu! Rồi tất cả, cũng bị thiêu rụi như ngọn bạch lạp đang cháy dỡ…
06/09/2010(Xem: 18738)
Được sinh ra, lớn lên, đi vào trường học, đi vào trường đời, rồi dong ruổi muôn phương, và dù có ra sao, Quê Hương vẫn Còn Đó ! Từ thuở phôi sinh xuất hiện Lạc Hồng, Hùng Vương - Văn Lang, xuyên qua chiều dài lịch sử, cấu thành mảnh dư đồ Chữ S, với Bắc Nam Trung gấm vóc, với núi non hùng vĩ, biển rộng sông dài, với những tên gọi thân yêu Huế - Sài Gòn - Hà Nội, với từng thời kỳ dù có qua đi, không gian dù có biến đổi, và dù cho vật đổi sao dời, Quê Hương vẫn Còn Đó !