Tuyển tập 71

28/11/201113:14(Xem: 19077)
Tuyển tập 71

TUYỂN TẬP THƠ MẶC GIANG

Tuyển tập 10 bài - thơ MặcGiang - 71

(Từ bài số 701 đến số 710)

01. Đừnggọi tôi là người tù ! 701

02. Quêncảnh ngục tù 702

03. Mở cửamà đi 703

04. Takhông cần ngươi nữa 704

05. Tha thứcho con 705

06. Chờ anhbên khung sắt 706

07. Gàtrống nuôi con 707

08. Mẹ ngồichờ con 708

09. Con xinhứa 709

10. Tâm sựngười tù 710

Đừng gọi tôi làngười tù !

Đừng gọi tôi là người tù

Nhứt nhựt tại tù, tại ngoại thiên thu

Tôi đã mang cuộc sống âm u

Ai muốn bước đi vào ngõ tối

Một đã lỡ, sai đường lạc lối

Tháng năm dài, trăm đắng ngàn cay

Nào có nghĩa gì, xiềng xích chân tay

Tòa án lương tâm, từng đêm thổn thức

Đừng gọi tôi là người tù

Ai không muốn đời mình đẹp nhất

Ai không muốn đời mình đổi thay

Trong hoang vu, còn có gió ngàn bay

Sao cứ gọi tôi là người tù muôn thuở

Đất bụi bay, vẫn còn muốn thở

Đá trơ vơ, vẫn cảm niềm đau

Những ngày xưa, như nước chảy qua cầu

Cho tôi sống những ngày mai tươi sáng

Đừng gọi tôi là người tù !

Đừng gọi tôi là người tù !

Tiếng nói này,

Tiếng gọi này,

Đau khổ lắm người ơi !!!

11 giờ đêm 10-02-2007

Quên cảnh ngục tù !

Tiếng mặc cảm, cả cuộc đời khốn khổ

Tiếng xấu xa, cả cuộc sống thương đau

Đêm từng đêm, tôi thức trắng canh thâu

Tự chất vấn, tại sao làm như thế

Người bạn tù tôi, thường nghe nhau kể

Có người sa, nơi khói trắng thần tiên

Có người sa, nơi mua phấn bán hương

Làm anh chị, nơi xó hẻm góc đường

Làm đàn em, bị dụ dỗ lon ton

Hay đầu nậu, tham ô, tai to, mặt lớn

Một thuở tung hoành, ngàn đời nguy khốn

Một lúc lầm mê, miệng thế cười chê

Chưa vào nhà tù, đã khổ trăm bề

Tiếng kêu xiềng xích, còn chi nói nữa

Người bạn tù ơi, thôi nhau đi nghe

Đời còn đó, ta lên xe chuyển hóa

Đời còn dài, ta cải hối ăn năn

Nhục nhã riêng mình, nhục nhã đến tổ tiên

Mở cửa ngục tù, hướng thiện hoàn lương

Quên cảnh ngục tù, về với yêu thương.

12 giờ đêm 10-02-2007

Mở cửa mà đi !

Tôi đã ở tù, khi còn trong bụng mẹ

Tôi đã ở tù, giữa hai nẻo tử sinh

Ba cõi trầm luân, đày ải cực hình

Nào có nghĩa gì, nhà tù, nhà giam nhân thế !!!

Nếu con tạo còn bánh xe chuyển hóa

Thì đời tôi sẽ cải biến hoàn lương

Tôi sẽ bước đi trên vạn nẻo đường

Sầu hận chi, chỉ một lần lẫm lỡ !!!

Trời đất mênh mông, tại sao không ở

Biển rộng sông dài, tại sao không đi

Bốn vách ngục tù, ngồi đó mà chi

Người bạn tù ơi, nghe lời tôi nói ???

Chiếc áo nhà tù, xem như một lần kỷ niệm

Ngày tháng nhà tù, xem như ngục thất trầm tư

Miếng cơm nhà tù, xem như của thế còn dư

Trao nhau nụ cười, mở cửa mà đi !!!

Trao nhau nụ cười, mở cửa mà đi !!!

12 giờ đêm 10-02-2007

Ta không cần ngươinữa !

Ngựa quen đường cũ, là con đường chi nhỉ !

Mà tại sao là câu tục ngữ muôn đời ?

Người bạn tù ơi, ngẫm nghĩ mà coi

Để chiêm nghiệm, những gì là tốt xấu ???

Hỡi đêm đen, những đêm dài có thấu

Là con người, ai chẳng thấm niềm đau

Mái tóc xanh đã bạc trắng đeo đầu

Nỗi bức xúc nhũn mềm cơn động não

Thói hư, tật xấu, vô cùng thiện xảo

Phải thức tỉnh lòng, rung động tiếng chuông

Phải lắng lòng nghe, tiếng gọi thanh lương

Ta là con người,

chứ đâu phải là ngựa quen đường cũ !!!

Những đêm trong tù, nhiều đêm không ngủ

Ta đã nghe rồi, tiếng nói lương tâm

Trăng sáng ơi, trăng sáng ơi, đẹp lắm trăng rằm

Ta chờ em, ta chờ em, ánh trăng mười sáu

Ta nghe trái tim, nhiều lần rỉ máu

Ta xin chào mi, tan nát tâm can

Ngựa quen đường cũ, khép cửa buông màn

Ta quyết xa lìa, không cần ngươi nữa !

Ta quyết xa lìa, không cần ngươi nữa !

01 giờ sáng 11-02-2007

Tha thứ cho con

Xin mẹ tha cho con, con đã làm mẹ khổ

Xin cha tha cho con, phải mang tiếng nhục nhằn

Con nằm đây, lịch gỡ từng tờ, hối cải ăn năn

Chưa sống nên người, đã làm con bất hiếu

Tiếng ơn cha, xin gởi trên đồi núi

Tiếng nghĩa mẹ, xin gởi dưới biển đông

Một ngày mai, con gắng sức ra công

Dù gian khó, không bao giờ than thở

Một lần này, ngàn lần con xin nhớ

Một lần này, vạn thuở con không quên

Đã làm khổ cha, khổ mẹ, khổ anh, khổ chị, khổ em

Một con sâu, cả nồi canh rẻ rúng

Đêm đêm, chắp tay khấn nguyện

Ngày ngày, dõi mắt buồn trông

Nhìn qua cửa sắt dặn lòng

Vừng đông, bình minh chờ sáng

Xin cha tha cho con

Xin mẹ tha cho con

Anh chị đừng buồn

Đừng trách nghe em

Xin chắp tay nguyền

Dù nát lòng son !!!

Mồng 7 Tết Đinh Hợi - 2007

Chờ anh bên khungsắt

Em bồng con, chờ anh bên khung sắt

Vắt cái nghèo đựng trong túi thăm nuôi

Keo dăm bông, hộp muối sả, sần sùi

Nhà trống trải, chờ anh về đắp vá

Một mẹ mấy con, tháng ngày tơi tả

Nước mắt đong đầy, từng bữa cơm canh

Con hỏi cha đâu, em nói vòng quanh

Cha con chưa về, bởi còn đêm tối

Đứa con lớn nhìn em khẽ hỏi

Hình như cha ở tú ở tù

Em bảo rằng, ở mịt ở mù

Chớ tú tù gì, con đừng nói thế

Rồi đến ngày, tay bồng tay bế

Vai đeo mang một túi thăm nuôi

Cửa sắt kia ren rét rợn người

Lịch sắp hết rồi, ngày mai lại sáng

Mẹ nuôi con, quên ngày quên tháng

Vợ trông chồng, nhớ phút nhớ giây

Mặt trời đông đã đổ về tây

Ba sáu lăm

Ba sáu lăm

Mấy lần rồi

Đã mòn chưa khung sắt !!!

Mồng 7 Tết Đinh Hợi - 2007

Gà trống nuôi con

“Gà trống nuôi con”

“Gà trống nuôi con”

Khổ nhất đời, gà trống nuôi con

Con khóc oe oe, không làm sao biết dỗ

Tayđàn ông, xách nôi, thaytả

Pha sữa con, nóng lạnh vô chừng

Cho con ăn, hả miệng, kêu ùm

Tập làm mẹ, xòe cánh kêu, cục ... cục ... tác

Gà trống nuôi con !

Khó hơn vượt ghềnh vượt thác

Gà trống nuôi con !

Khó hơn băng núi băng đèo

Anh buồn trông những vách đá cheo leo

Em hởi em, chờ em về, tỏ ngõ

Anh ngoài này, mỏi mòn vò võ

Em trong kia, thổn thức từng cơn

Tháng ngày qua, lòng dạ héo hon

Thời gian dài, đã mòn mi mắt

Em ơi em, thôi em đừng khóc !

Anh thay em, làm gà trống nuôi con !

Mồng 7 Tết Đinh Hợi - 2007

Mẹ ngồi chờ con

Mẹ ngồi chờ con, chưa tới giờ mở cửa

Đưa mắt buồn trông, giọt lệ đắng lưng tròng

Ngày xưa nuôi con, tay bế tay bồng

Dãi nắng dầm mưa, mong con khôn lớn

Khi dỗ khi dành, nhẹ lời nhỏ tiếng

Khi roi khi vọt, khe khẽ lòng đau

Lòng mẹ nuôi con, dai dẫu dãi dầu

Mong con khôn lớn, giữa trường đời muôn ngả

Ngày nay nuôi con, chắc chiu trong túi nhỏ

Hũ muối mè, hộp muối sả, dăm bông

Kem đánh răng, bàn chải, cục xà phòng

Dù có ra sao, cũng là con của mẹ

Mẹ ngồi chờ con, văng vẳng bên tai, miệng đời biếmnhẽ

Mẹ dấu trong lòng, đâu dám kể con nghe

Lòng mẹ chín chiều, như sóng vỗ bờ đê

Dòng nước chảy xuôi, muôn ngàn đời vẫn thế

Mẹ ngồi chờ con, khung cửa vừa mới hé

Nhìn bóng dáng con, lòng đã ấm lên rồi

Con gắng giữ gìn, sức khỏe nghe con

Bóng tối đêm dài, mẹ mím lòng đau !!!

Mồng 7 Tết Đinh Hợi - 2007

Con xin hứa

Mẹ ơi mẹ, xin mẹ đừng khóc

Cha ơi cha, xin cha đừng đau

Nhìn mẹ khổ, con không chịu nổi đâu

Nhìn cha buồn, lòng con thêm tan nát

Con xin hứa, dù ngàn cân treo sợi tóc

Dù băng đồi, đeo đá, đội sơn khê

Để đền ơn, công sinh dưỡng mẹ cha

Để chuộc lại những gì con đánh mất

Khi ngồi trong khung sắt

Với qui chế lao tù

Ì a, í a, í dầu

Tiếng mẹ ru hời,

Í a, tiếng mẹ ru hời,

Đã mấy mùa thu

Khi ngồi trong khung sắt

Khi nuốt miếng cơm tù

Ì a, í a, í dầu

Một ngày trong tù,

Í a, một ngày trong tù,

Là cả thiên thu

Xin mẹ đừng khóc nữa !

Xin cha đừng buồn đau !

Ngàn lần con xin hứa

Từ nay đến bạc đầu

À ơi, ới à,

Nước chảy qua cầu

Tháng ngày đau khổ, ới a

Như nước qua cầu, chảy đi !!!

Mồng 7 Tết Đinh Hợi - 2007

Tâm sự người tù

Tiếng kiểng kêu : keng ! keng ! keng !

Lại thêm một ngày mới

Chấp tác, chấp hành, theo qui chế nhà lao

Lớn nhỏ, nữ nam, nhanh nhẩu, xôn xao

Từng khu, từng phần, hòa nhau thao tác

Kia, tiếng hò, tiếng hát

Nọ, tiếng nói, tiếng cười

Thời khắc đi qua, quen thuộc quá đi thôi

Của những con người cùng chung mẫu số

Tiếng kiểng kêu : keng ! keng ! keng !

Lại một ngày đã hết

Cảnh nhà lao trông vắng vẻ, im lìm

Tiếng ngáy đủ chiều,

như những bản hòa tấu không tên

Những dàn nhạc lừng danh,

còn thiếu nhiều thanh âm như thế

Tôi gát tay nhìn qua khung cửa nhỏ

Trông xa mờ, đếm những ánh sao thưa

Nỗi niềm đau, ôi biết nói sao vừa

Một lầm lỡ, biết bao nhiêu tan vỡ

Tiếng kiểng kêu : keng ! keng ! keng !

Lại thêm một ngày nữa

Tháng ngày qua đâu có những gì vui

Rồi một mai, ta sẽ bước ra ngoài

Giã từ nghe, chốn thâm u kinh dị

Ta xa em, như lên đò vĩ tuyến

Ta lìa em, như thuyền vỗ xa bờ

Dù gặp nhau như giấc mộng trong mơ

Xin giã biệt, không quay về bến cũ.

Mồng 7 Tết Đinh Hợi - 2007

01. Tiếng lòng nức nở quêhương 01

02. Thầm lặng 02

03. Việt Nam, quê hương cònđó 03

04. Quê hương còn đó, đợi chờ04

05. Từ đó xa mờ 05

06. Tiếng kêu cứu quê hương 06

07. Thương Thầy An Thiên 07

08. Chùa tôi 08

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
02/08/2021(Xem: 9796)
Về đi thôi mẹ già đang trông đợi Nơi Sài thành con ướt đẫm nắng mưa Đường hun hút bụi mờ thân vạn dặm Con sẽ về bên mẹ chốn quê xưa
02/08/2021(Xem: 28333)
Tiếng chuông chùa vang lên để xoa dịu, vỗ về những tâm hồn lạc lõng, bơ vơ. Hồi chuông Thiên Mụ, mái chùa Vĩnh Nghiêm một thời chứa chan kỷ niệm. Đó là lời mở đầu trong băng nhạc Tiếng Chuông Chùa do Ca sĩ Thanh Thúy trình bày và ấn hành tại hải ngoại vào đầu thập niên 80. Thanh Thúy là ca sĩ hát nhạc vàng, đứng hàng đầu tại VN trước năm 1975. Cô là đệ tử của HT Nguyên Trí ở chùa Bát Nhã, California. Khi Thầy còn ở VN cuối thập niên 80 có đệ tử ở bên Mỹ đã gởi tặng Thầy băng nhạc Tiếng Chuông Chùa này. Hôm nay Thầy nói về chủ đề Tiếng Chuông Chùa, hay tiếng Chuông Đại Hồng Chung. Đại Hồng Chung là một cái chuông lớn được treo lên một cái giá gỗ đặt trong khuôn viên chùa hay trong Chánh điện. Hồng Chung là một pháp khí linh thiêng, là một biểu tượng đầy ý nghĩa của Phật giáo, nên chùa nào cũng phải có, lớn hay nhỏ tùy theo tầm cỡ của mỗi chùa. Hàng ngày Đại Hồng Chung được thỉnh lên vào buổi chiều tối, báo hiệu ngày
02/08/2021(Xem: 29037)
Pháp thoại khai thông sáng đạo vàng Trang nhà Quảng Đức tỏa hương trang Giảng sư Nguyên Tạng khơi đèn tuệ Viện chủ Tâm Phương mở pháp tràng Phật tử năm châu nương học pháp Tăng ni bốn biển tán ca dương Huân tu định tuệ noi gương đức Hạnh nguyện vun trồng tâm rạng quang…!
28/07/2021(Xem: 11828)
Quê nhà ơi ! Nguyện cầu vượt thoát Covid ! Kính bạch Thầy nhân ngày vía Quan Âm , kính xin cúng dường và đang lời cầu nguyện đến bịnh nhân tại quê nhà . Kính chúc sức khỏe Thầy, HH Xem tìn tức quê nhà ...tim xé buốt ! Vắc xin chủng ngừa chưa được một phần trăm Đô thị cách ly ...số bịnh nhân vẫn cứ tăng Delta biến thể mức lây lan kinh khủng quá !
28/07/2021(Xem: 7979)
Chuông Chùa lắng đọng cõi lòng Cho người tỉnh giấc núi sông động mình Thức rồi nhận mặt vô minh Đúng sai phân biệt trọng khinh rõ là Chuông ngân nhắc nhở thiết tha Quy y Tam Bảo an hoà thân tâm Lời Kinh Phật dạy thậm thâm Làm lành lánh ác thăng trầm phôi phai Dưỡng tâm tánh sống hoà hài Tròn ân vẹn nghĩa hôm mai an lành Sống tương tế hướng cao thanh Thương yêu cùng cả ngọn ngành Từ Bi!
27/07/2021(Xem: 24307)
Thật không ngờ trong bối cảnh xã hội mà toàn cầu thế giới đang khẩn trương đối phó với đại dịch kinh hoàng của thế kỷ 21 thế nhưng những người con đầy tâm huyết của Đức Thế Tôn chỉ trong nửa năm đầu 2021 đã thành lập được hai trang Website Phật học tại hải ngoại : Thư viện Phật Việt tháng 2/2021. do nhóm cư sĩ sáng tạo trang mạng của HĐHP, ( hoangpháp.org ) do ban Báo chí và xuất bản của Hội đồng Hoằng pháp tháng 6/2021 thành lập với sự cố vấn chỉ đạo của HT Thích Tuệ Sỹ Từ ngày có cơ hội tham học lại những hoa trái của Phật Pháp ( không phân biệt Nguyên Thủy, Đại Thừa ) , Tôi thật sự đã cắt bỏ rất nhiều sinh hoạt ngày xưa mình yêu thích và để theo kịp với sự phát triển vượt bực theo đà tiến văn minh cho nên đã dùng toàn bộ thời gian còn lại trong ngày của một người thuộc thế hệ 5 X khi về hưu để tìm đọc lại những tác phẩm , biên soạn, dịch thuật của Chư Tôn Đức,qua Danh Tăng, Học giả nghiên cứu khắp nơi .
24/07/2021(Xem: 9514)
thơ của Vương Đình Khoát Bản chất của con người 1/ Vật chất bao nhiêu để biết vừa? Lòng người ước muốn sáng, chiều, trưa Tham lam khó lấp đầy trong túi Thiếu thốn, dư thừa vẫn cứ ưa. Những cái tham của con người 2/ Ngũ cái tham lam nó diệt ta Ăn ngon, mặc đẹp, sắc, danh và Giường nằm ngủ nghỉ say sưa giấc Chẳng biết quanh ta thực chánh tà. Tác hại của lòng tham quá độ 3/ Ngũ dục si mê muốn với thèm Thanh, hương, vị, sắc, xúc tèm lem Thiêu thân tứ đại vòng sinh tử Khó tránh luân hồi, thoát bóng đêm. Đối trị lòng tham như thế nào? 4/ Đáy túi tham lam chẳng thấy vừa Giàu nghèo thiếu, đủ ví nắng mưa Sang hèn, toại chí do ta cả Khổ não ưu tư, chẳng biết thừa. Tham lam đưa ta đến đâu? 5/ Giận dữ, gian tham ngũ dục đồ Tranh giành, cấu xé lắm mưu mô Tương lai ngạ quỷ gieo mình xuống Ác đạo thiêu ta dưới đáy mồ. Phải làm gì khi biết mình tham? 6/ Lửa cháy tro tàn nóng vẫn nung Mong cầu, thấy thiếu mãi vô cùng Giàu sang, khổ não vô tri túc Dục vọng
22/07/2021(Xem: 12564)
Dòng thời gian ....làm thế nào tìm lại được ! Cuộc đời là trường thiền vĩ đại nhất Mỗi sự kiện , tình huống đều do phản ảnh.... Quả, Nhân Thích ứng và trải nghiệm nơi chính bản thân Chính xác , trung thực nhất để vượt qua căng thẳng ! Sự sống luôn biến động không ngừng làm lo lắng ! Vốn vô thường, chỗ bám víu nương tựa .... chênh vênh Công nghệ càng phát triển ô nhiễm mãi cứ tăng lên ? Bài đáp án còn nhiều loay hoay....khó đến chỗ rốt ráo !
19/07/2021(Xem: 8208)
Nửa cuộc đời sinh sống nơi nhộn nhịp Thành phố hoa lệ chưa lúc nào im vắng thế này Tim nhói đau … nhìn phong toả kéo dài Bạn bè người thân … bao giờ gặp lại ? Dây thân ái tình người khắp nơi… Hải ngoại Đóng góp nhiều lần … không vơi nỗi xót xa Nơi đất lạ … Còn phải lo chút tuổi già Và cứ thế … tình quê hương miên mang thương nhớ ! Không riêng gì thành phố xưa tôi ở
19/07/2021(Xem: 10215)
Tình cờ giở lại bài ca hay ngày trước! "MỞ RỘNG LÒNG, TIM ĐỪNG ĐỂ ĐÓNG BĂNG MẮT ĐỪNG CHE, ĐỪNG QUYẾT ĐOÁN KHĂNG KHĂNG" Thời xưa đó, nào đâu tôi hiểu được !