Tuyển tập 21

28/11/201113:14(Xem: 19129)
Tuyển tập 21

TUYỂN TẬP THƠ MẶC GIANG

Tuyển tập 10 bài - thơ MặcGiang - Số 21

(Từ bài số 201 đến số 210)

[email protected]

01 Hư vô, Một cõi riêng mình ! 201

02 Ngươi là ai, đó nhĩ ! 202

03 Thú rừng cứ mãi đi hoang ! 203

04 Hôm qua Em đi Lễ Chùa (thơnhạc) 204

05 Mai sau, dù mất hay còn ! 205

06 Tiếng vọng ngục tù 206

07 Đường lên viễn xứ 207

08 Nhớ lại ngày qua 208

09 Tôi đã thoát trong đường tơ kẽtóc ! 209

10 Biết mặt mũi ngươi rồi ! 210

Hư Vô, Một Cõi Riêng Mình !

Tháng 12-2004

Tôi nghe một cõi tâm tư

Rung lên tiếng vọng xa rồi thờigian

Tôinghe một cõi âm vang

Rung lên cung điệu bên đàng chưapha

Mộtthời dĩ vãng đi qua

Mờ mờ ẩn hiện nhường xa hóa gần

Phongtrần mấy độ thương thân

Tang thương mấy độ cũngngần ấy thôi

Khi cao cao vút lưng đồi

Khi sâu sâu thẳm lở bồisương sa

Khi xao xuyến tận ngân hà

Khi tàn tạ bóng bóng tàtà dương

Chưatan giấc mộng nghê thường

Chưa vơi biển động trùng dươnggợn hồn

Đưatay nắm bắt càn khôn

Thu mình góc nhỏ tựa hòn đảo xa

Lắng nghe một cõi ta bà

Ba ngàn thế giới chưa tà đầusương

Lắngnghe giấc mộng bình thường

Ba sinh mòn mỏi chưa vương đăngtrình

Mập mờ chiếc bóng lunglinh

Hư vô một cõi riêng mình,thế a !!!

Ngươi Là Ai Đó Nhỉ !

Tháng 12-2004

Ngươi là ai đã từ vô lượng kiếp

Đeo theo ta, từng kiếp đẳng đeo hòai

Dù ta thế nào hay thật nhỏ nhoi

Đã trang trải qua nhiều thân cát bụi

Băng đồi dốc ta trèo lên đỉnh núi

Vượt tầng không ta về với muôn ngàn

Nương bọt bèo ta về với mênh mang

Nhặt cát đá ta vẽ hình vô tướng

Chụp ảo giác ta chận đầu huyễn tượng

Tung bụi mờ ta phủ dấu rong rêu

Bặt thinh âm ta về với cô liêu

Ngươi vẫn lộ nguyên hình biến hiện

Mở cửa hư vô

Ngân hà xao xuyến

Đóng nắp càn khôn

Nghẽn lối trăng sao

Ta bung tay ngươi đã vút ngọn sào

Đập cho vỡ hai đầu cây tíchtrượng

Một, chấm hết, để không còn chân tướng

Hai, phủ đầu, cho vần vũ lăn quay

Ngươi vẫn cùng ta trong mọi mảy may

Nghe ta hỏi, ngươi là ai đó nhĩ !

Cất tiếng hát ngân vang ngànthiên lý

Mở lời ca rung động cả thiên thu

Ta im bặt, ngươi biến mất cái vù

Ta lộ diện, ngươi xuất đầu, ngạonghễ !!!

Thú Rừng cứ mãi đi hoang !

Tháng 12-2004

Sao biết được khi ngày mai chưa nắng

Ngóng sao mờ xô đẩy vỡ bóng đêm

Cửa âm u là một trời câm lặng

Khi tan hoang còn lắm những gập ghềnh

Sao biết được khi ngày mai chưa tới

Đã hẳn chưa, còn luống những đêm dài

Cuối lằn mức, buổi giao thời chới với

Con đường nào dẫn đến lối thiên thai

Đứng núi nầy thế thường trông núinọ

Sóng trường giang ao ước mộng hảihồ

Có nghĩa gì khi trời nghiêng bóngđổ

Trơ cội cành xác lá cũng tàn khô

Sao biết được con đường đi chưa tới

Vẽ chi nhiều ngõ ngách những dọc ngang

Mộng với thực lệch đôi đàng dịu vợi

Như trăng sao thổn thức nuốt mây ngàn

Có đi đêm mới thấy sương thấm lạnh

Có lên đèo mới biết vạn sơn khê

Có muôn trùng mới nghe chim mỏi cánh

Có tang thương mới thấu những ê chề

Chưa vào tròng đâu biết gì lẩn quẩn

Bước vào tròng mới thấy lộn vòng quanh

Chưa khuấy động nên chìm sâu cặn bẩn

Khuấy động rồi dòng nước hết trong xanh

Đừng xây mộng trên đồi cao ảotưởng

Đừng ôm mơ ru giấc ngủ kinh hoàng

Trơ mắt ếch vẽ khung trời totướng

Nên thú rừng cứ mãi mãi đi hoang.

Hôm qua Em đi lễ chùa

Thơ Nhạc * Tháng 12-2004

Hôm qua em đi lễ chùa

Dọc đường rơi rụng hơn thua

Thanh không vô cùng thanh sắc

Áo lam em mặc bốn mùa

Khói hương mờ tỏa hương trầm

Chắp tay em nguyện lâm râm

Mắt mơ nhìn lên Đức Phật

Đài sen nở cánh thì thầm

Điện thờ huyền diệu lung linh

Trầm tư em nguyện riêng mình

Tiếng chuông hòa theo tiếng mõ

Nammô Đức Phật cầu kinh

Hôm qua em đi lễ chùa

Phất phơ tam nghiệp gió lùa

Ngập ngừng tam vô ngưỡng cửa

Đưa em về lại nhà xưa

Vườn chùa nở hoa ba cánh

Hương trầm nở sắc ba hương

Vườn tâm nở hoa tám cạnh

Chơn như nở nụ bốn đường

Áo lam bốn mùa em mặc

Đạo mầu từ đó em mang

Thanh hương đi về thanh sắc

Đạo mầu còn đó vang vang.

Mai Sau, Dù Có Mất Còn

Tháng 12-2004

Tôi từ cất bước ra đi

Tôi không lưu lại cái gì cho tôi

Rađi một nét tinh khôi

Đến nay cũng thế chẳng bồi chẳngthuyên

Maikia về với diễm huyền

Tôi xin lưu giữ trinhnguyên trở về

Đườngđời trải vạn sơn khê

Khi đeo vách gió khi kè vực sâu

Tang thương cho trắng máiđầu

Biển dâu cho bạt sắc màutrần gian

Khổ đau cho thấm cơ hàn

Nhục vinh cho nhuộm bứcmàn thế nhân

Bồng bềnh tán tụ phù vân

Nổi trôi đày đọa phong trần xác xơ

Rađi từ bấy đến giờ

Có mong chi vẹn có mơ chi toàn

Mộtmình thu ốc đảo hoang

Đưa tay thử nắm có còn gì không

Trốngkhông nhẹ tựa lông hồng

Lặng yên như cõi trời không đi về

Tôikhông giữ mộng trong mê

Tôi không hẹn núi gởi thề cùngnon

Mai sau, dù có mất còn.

Tiếng Vọng Ngục Tù

Tháng 12-2004

Bóng tối chìm khe,

Ngưỡng cửa ngục tù

Nào ai có nghe

Tiếng kêu xiềng xích

Ngày còn không có

Hỏi chi cô tịch

Trời đất nào khép cửangục âm u

“Nhứt nhựt tại tù, tại ngoạithiên thu”

Lao lý hỡi, tiếng hò đưa lao lý

Tội vô tội, tội tình chi, lao lý

Lý hò đưa lao lý, lý lao tình

Chốn ngục tù như một cõi âm linh

Sống hết cựa, ê mình, nhưng khóchết

Ai có chết, và ai khôngcó chết

Tôi chết đi, ai ở chốnlao tù

Bên ngoài kia, giànhgiựt, đá lăn cù

Chỗ tôi ở, một trời, aidám động

Khung cửa sắt, đỡ tangbồng lương đống

Bốn vách tường, khépngang dọc hùng anh

Trong với ngoài, cùng vũtrụ vờn quanh

Có khác chăng một chiếcvòng kềm tỏa

Cửa ngục lương tâm

Cửa lòng ai khóa

Tôi ngồi đây, ai có khóa được tôi

Tội tù tù tội, cả một đời tôi

Ai dám mở và ai không dám mở???

Đường Lên Viễn Xứ

(Nhớ lại ngày qua)

Tháng 12-2004

Tôi đã đi rồi, đường lên viễn xứ!

Ngày tôi đi không thể nói đượcđâu

Khi tôi đi như nước chảy qua cầu

Biết đi về đâu, làm sao mà nói

Ngày tôi đi, trong đêm mờ tăm tối

Cứ bước đi, đâu biết đến phươngnào

Một khi đi là đã phóng theo lao

Đành chấp nhận những gì khôngchấp nhận

Trước mặt, một khung trời bất tận

Sau lưng, cả dĩ vãng dần xa

Tôi bước đi như một kẻ không nhà

Đường không dấu, biết đâu là địnhhướng

Dù có nghĩ, nhưng chỉ làtưởng tượng

Dù có mơ, nhưng chỉ mộngmà thôi

Kẻ độc hành, ôm độc vọngđơn côi

Đánh dấu hỏi, gởi phươngtrời vô định

Nếu còn sống thì ngày mai sẽ tính

Nếu chết đi như giấc ngủ riêngmình

Cát bụi nào rồi cũng trả lunglinh

Chỉ nuối tiếc một lần vương cátbụi

Đường viễn xứ chưa chấm thànhđiểm cuối

Nên tôi đi, cũng đã được đến nơi

Tay trắng bàn tay

Làm lại cuộc đời

Viết từ số không

Vẽ ngày hy vọng.

Nhớ Những Ngày Qua

(Viết cho những ai được và không được nhưmình)

Tháng 12-2004

Thật diễm phúc vì tôi chưa cóchết

Nên hôm nay tôi mới viết cho nghe

Đời phiêu du như giấc mộng thậthè

Nếu nhìn lại, nghe rợn người sởnốc

Cõi trần gian bao conđường hiểm hóc

Mỗi nhân sinh đều độc lộriêng mình

Đã đi qua mà quay lại thất kinh

Bước chỉ tới, chứ lùi đâu đượcnhĩ !

Đời tuy ngắn nhưng đườngdài vạn lý

Khổ không nhiều nhưngcộng lại phong ba

Kể cho nhau nghe, sao hết, ối chà!

Con đường đi trải bao nhiêu gaigốc

Cả dĩ vãng, biết đâu làmdấu mốc

Đã qua rồi, xin trả lạithời gian

Có nhớ chăng như nhữngtiếng âm vang

Đong cay đắng, đổ đầytrang kỷ niệm

Có thanh trong, mớithương trời màu tím

Có sơ cơ, mới quí nhữngchân tình

Có hàn vi, mới biết kẻthương mình

Chấm điểm son trên bứctranh phù thế

Đâu nói chi, và chẳng cần kể lể

Tôi giữ gìn một cõi của riêng tôi

Đời có ra sao rồi cũng được thôi

Cho nghĩa thú một đờitôi, ý vị.

Tôi đã thoát trong đường tơ kẽtóc !

Tháng 12-2004

Tôi đã thoát trong đường tơ kẽtóc

Nếu không may thì có sống đượcđâu

Bao trận đã qua, nhớ mãi trongđầu

Còn sống được, nhờ nhiều lầnthoát chết

Chết thấy dễ nhưng mà không dễchết

Sống tĩnh bơ nhưng sống khó vôcùng

Khi tử thần chưa lên tiếng cáochung

Sống còn khó huống chi là cáichết

Vậy mà nói đã nhiều lần thoátchết

Không phải đâu, cái chết ghé thămthôi

Một thoáng đi qua, là biến mấtrồi

Thì sự sống vững vàng hơn bànthạch

Nhịp sống chết theo từng âm tíchtắc

Nhưng đứt lìa là một khoảng thậtxa

Đừng dễ duôi tìm đến cõi tha ma

Khi tử thần đóng khung chưa mởcửa

Sống và chết còn giở hơi kèn cựa

Còn tranh giành còn ngả giá chưaxong

Còn cù cưa thì thiên hạ đừng hòng

Chứ đừng bảo là đường tơ kẽ tóc

Nói thật đó chứ tôi không nói dóc

Tôi muốn dùng đường tơ kẽ tóc màchơi

Của những khi, kinh hồn bạt víatrong đời

Nhớ xảy ra đã nhiều lần thật rùngrợn

Nghĩ thì sợ nhưng tôi đâu có ớn

Nên tôi mong tái diễn lại xem sao

Để nhìn trông những hư thực thếnào

Nhưng mỏng mảnh như đường tơ kẽtóc.

Biết Mặt Mũi Ngươi Rồi

Tháng 12-2004

Lật tâm tư để phơi trầnchân tướng

Ẩn ở đâu, ngươi hãy hiệnnguyên hình

Đừng giở những trò váováo vênh vênh

Đóng lớp vỏ bề ngoài chethiên hạ

Tâm địa ngươi thật ra đâu có lạ

Nhưng tinh khôn ngươi đóng kịchtài tình

Nếu lột trần ai ai cũng thất kinh

Những quỉ kế của nhà ngươi giỏithiệt

Ai hay biết, ai ngườikhông hay biết

Nên mới có câu : mắtthánh vải thưa

Tri tâm mà bất biết nóisao vừa

Khốn khổ cho đời mò kimđáy biển

Quá thủ thuật, ngươi đã nhiều lãoluyện

Trông vóc dáng ngươi, mặt đá màydày

Ngươi vẫn dửng dưng và sống phâyphây

Trước mắt nhà ngươi, ngươi đâubiết sợ

Tòa án lương tâm đã từ muôn thuở

Ngươi lừa ai chứ đâu thể dối đượcmình

Khi cúi đầu phủ phục trước tánhlinh

Ngươi mới rõ những gì ngươi quáquắt

Vốn biết ngươi, một con người kỳquặt

Để xem ngươi tự tung tự tác tớiđâu

Ánh sáng lên rồi, bóngtối chìm sâu

Vậy từ nay, ngươi đừng bày thêm nữa !!!

01. Tiếng lòng nức nở quêhương 01

02. Thầm lặng 02

03. Việt Nam, quê hương cònđó 03

04. Quê hương còn đó, đợi chờ04

05. Từ đó xa mờ 05

06. Tiếng kêu cứu quê hương 06

07. Thương Thầy An Thiên 07

08. Chùa tôi 08

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
09/01/2023(Xem: 5855)
Vừa tàn cơn gió lộng Lá rụng về cội thiêng Ngắm phương trời cao rộng Gió cuốn bao ưu phiền
07/01/2023(Xem: 8106)
Tết đến rồi xuân đang ở đâu đây Mai trước ngõ nở bông vàng rực rỡ Câu đối ai treo mực đen giấy đỏ Bếp lửa hồng mẹ nấu bánh chưng xanh
06/01/2023(Xem: 11171)
Bạn ơi, Con người ta thường ngộ nhận, đồng hóa thú vui và hạnh phúc. Nhưng thú vui không phải là hạnh phúc, Mà nhiều khi nó là nguồn gốc của khổ đau. Niềm vui lớn nhất của nhân loại ngày hôm nay. Chẳng phải thánh nhân xuất thế, Chẳng phải một nền hòa bình cho nhân loại, Mà là bóng đá!
05/01/2023(Xem: 11389)
THƯ TÒA SOẠN, trang 2 CẢM NIỆM VỀ XUÂN, MỪNG XUÂN.. (thơ Thắng Hoan), trang 4 MÙA XUÂN VẠN THỤ KHAI HOA (Nguyễn Thế Đăng), trang 5 ĐÔI LỜI TÂM SỰ (thơ ĐNT Tín Nghĩa), trang 7 THÔNG BẠCH TẾT QUÝ MÃO – 2023 (Hội Đồng Giáo Phẩm), trang 8 THƯ CHÚC XUÂN QUÝ MÃO – 2023 (Hội Đồng Điều Hành), trang 9 THƯ CHÚC TẾT (HT. Thích Nguyên Trí), trang 10 NHỮNG ĐẶC ĐIỂM CỦA VĂN HÓA PHẬT GIÁO TRONG VĂN HÓA VIỆT NAM (HT. Thích Thắng Hoan), trang 11 NHỮNG NƠI MÀ NGƯỜI TU NÊN BỎ ĐI VÀ NÊN Ở LẠI (Quảng Tánh), trang 14 THÔNG TƯ PHẬT ĐẢN LẦN THỨ 2647 (HT. Thích Tín Nghĩa), trang 15
29/12/2022(Xem: 7486)
Khi tờ lịch cuối cùng còn sót lại Mời bạn cùng tôi hãy đến soi gương Chấp nhận …đúng là định luật vô thường Có dám trở về hành trình của quá khứ?
24/12/2022(Xem: 7093)
Chị em bạn đạo thấy vui không Hình mẹ cùng con thật ấm lòng Ai nói tu hành là xả bỏ Khô khan kham khổ hoặc cô đơn
23/12/2022(Xem: 6124)
Giáng Sinh về đến Má vẫn ngồi Bên cạnh cây thông dáng đơn côi Nhớ năm nào đó bên con cháu Lặng lẽ ngồi đây Má ngậm ngùi
21/12/2022(Xem: 11409)
Trong hành trình trở về cội nguồn tâm linh, chúng ta như đang dạo chơi giữa cõi trần, đối diện với muôn ngàn sắc thái có không, để quán chiếu cảm nhận ra sự tinh tế, vi diệu là điều khó khăn cho kẻ phàm phu tục tử. Những vướng mắc, cản trở do vì bản chất chấp ngã chấp pháp mà che lấp bổn tánh. Trong TUYỂN TẬP THƠ nầy cũng như 8 tập thơ trước đây mà Cư Sĩ Minh Đạo đã phát hành đều nương theo tinh thần, giáo lý Phật pháp để quán chiếu, diễn bày.
21/12/2022(Xem: 6188)
Cha nay đâu còn nữa Điểm tựa đã không còn Nhớ những năm về trước Ấm nồng tình cha con
20/12/2022(Xem: 10245)
Quét Lá Cuối Năm Nhạc & Lời: Khánh Hoàng Ca sĩ: Mai Thảo Hòa âm : Thái Bảo Lộc pps : Thường Minh Chiều cuối năm ra sân quét lá Nắng trải vàng theo nhát chổi đưa Ta quét lá long lanh hoa nắng Hiên thềm nhà: trang cổ tích xưa! Tiếng chổi quét gửi lời thầm nhắn Tiễn biệt lá vàng thượng lộ bình an Những chiếc lá nay nằm ngay ngắn Rất hiền hòa chẳng chút băn khoăn