Tuyển tập 26

26/11/201102:45(Xem: 19127)
Tuyển tập 26

Tuyển tập 10 bài – Tình TựQuê Hương 26

Thơ Mặc Giang

[email protected]; [email protected]

01. Đôi bờ nhớ thương

02. Tiếng hát Việt Nam muôn đời

03. Một nhà Việt Nam

04. Quê hương tình tự muôn đời

05. Tình tự nâng niu

06. Vịnh nước non

07. Chuyển trao từng thế hệ

08. Ca vang đồi thế kỷ

09. Sóng vỗ đôi bờ

10. Dậy sóng Thi Thơ

Đôi bờ nhớ thương

Tháng3-2006

Tôi đứng bên này sông

Anh đứng bên kia sông

Cùng nói chuyện dòng sông

Mà cách nhau đôi bờ biền biệt

Nước vẫn chảy miên man thithiết

Khi lăn tăn, khi nổi trận bađào

Có những khi, mùa lũ lụt dângcao

Làm sạt, lở, cho hai bờ tơitả

Tôi dang ra, để tránh mưa tầmtã

Anh thụt lùi, để khỏi đẫm mưatuôn

Khi đã qua cơn thác lũ điêncuồng

Nước rút xuống, cùng trở về,đứng ngó

Cùng nhìn nhau giữa đôi bờloang lở

Chỗ phù sa, chỗ cát đá bùnlầy

Chỗ xoáy vòng, chỗ trộn lẫnđục ngây

Chỗ nghiêng ngửa, chỗ dập vùilau lách

Một dòng sông, mà sao nhiềuoan nghiệt

Biết bao phen phải lặn lộiđưa đò

Hay bắc cầu, nối từng nhịpsao cho

Cầu không gãy, đau thêm cholòng nước

Như Mỹ Thuận, mấy trăm nămchầu chực

Như thuở nào, lại sợ Phá TamGiang

Lúc nào cũng cách ngăn, cảntrở đôi đàng

Muốn thông thương, phải bàomòn trí lực

Vì suối, nguồn lượn lờ uốnkhúc

Vì sặc, nứa chằng chịt baoquanh

Nên ngăn che gió mát tronglành

Cùng gian khổ, và chưa trọntình vui hưởng

Hãy ngược dòng tận nguồn dẫnthượng

Hãy xuôi dòng cuối ngọn rakhơi

Lắng nghe tiếng nói không lời

Vỗ về sông nước đầy vơi đôibờ

Lắng nghe tiếng nói xa mơ

Dòng sông chỉ một, đôi bờ nhớthương.

Tiếng hát Việt Nam muôn đời

Tháng 3-2006

Rằng nonnước Việt năm ngàn

Của giòng Hồng Lạc da vàng Rồng Tiên

Rằng nonnước Việt ba Miền

Giang sơn gấm vóc hồn thiêng muôn đời

Rằng ngườidân Việt ta ơi

Nhớ về nguồn cội nơi nơi tôn thờ

Nhớ từ lậpquốc dựng cờ

Mở mang xây dựng cơ đồ Việt Nam

Nhớ từnguồn cội Văn Lang

Kinh bao thời đại huy hoàng đến nay

Ân thâmtiên liệt cao dày

Cháu con kế nghiệp không thay đổi lòng

Nối liềnlịch sử một dòng

Nối liền một dãi hình cong cơ đồ

Trong, thờigìn giữ điểm tô

Ngoài, thời giao hảo hải hồ bốn phương

Hiên ngang,lẫm liệt, đường đường

Tinh anh, khí tiết, chân phương sáng ngời

Quê hương,đất nước ta ơi

Dâng cao tiếng hát muôn đời Việt Nam.

Một Nhà Việt Nam

Tháng 12 - 2006

Đồngbào hai tiếng nói ra

Đồng chung một bọc, đồng là anh em

Đồnghương hai tiếng quen quen

Đồng lân xứ sở, đồng len nặng tình

Khởitừ huyền sử uy linh

Năm ngàn năm đã quyện mình hồn thiêng

Khởitừ giòng giống Rồng Tiên

Mở mang trùm khắp ba miền Việt Nam

Ngượclên nguồn cội vẹn toàn

Xuôi về hậu tấn sắt son mặn nồng

Ngượcdòng Tiên Tổ Cha Ông

Xuôi dòng kế thế cháu con lưu truyền

Khithời mâu-thuẫn-trống-chiêng

Khi thời hát hội-đoàn viên-thái bình

Vẽthêm nét sử đan thanh

Vẽ thêm dấu ngọc xinh xinh quê mình

Đồnghương hai tiếng nặng tình

Đồng bào hai tiếng như mình với ta

Mởvòng tay lớn hoan ca

Nghe lòng chan chứa một nhà Việt Nam.

Quê hương tình tự muôn đời

Tiếng quê hương, trăm thương ngàn nhớ

Tiếng Lạc Hồng, muôn thuở không phai

Tiếng Việt Nam, gấm vóc hoa cài

Tiếng dân tộc, lung linh tình tự

Năm ngàn năm, trao nhau gìn giữ

Trải bao đời, kế thế dựng xây

Và truyền lưu đến tận ngàn sau

Mảnh dư đồ, non sông nước Việt

Đây, quê hương thắm thiết

Đây, tình quê đậm đà

Thái Bình bắc nhịp đi qua

Cửu Long chín khúc, Hồng Hà dặm soi

Đồng Nai, sóng vỗ ru hời

Trường Sơn ấp ủ ngỏ lời Biển Đông

Bông lúa chín thơm thơm mùa mới

Cánh đồng vàng toa tỏa ngát hương

Tình quê reo khắp nẻo đường

Ta đi từng bước vương vương nỗi niềm

Quê hương một dải Ba Miền

Việt Nam sông núi, hồn thiêng muôn đời.

Tháng 2 – 2007

Tình tự nâng niu

Tháng 3 – 2007

Quê hương tôi cằn khô sỏi đá

Nóng oi bức trên đầu xanh lá mạ

Cháy điêu tàn làm sạm lúa sữa non

Nên lớn lên, trông gai góc, cõi còm

Thành một con người chai sần, rắn rỏi

Đốt đèn mờ dưới mái tranh vũng tối

Mang ngu ngơ để đọc truyện thánh hiền

Mang cần cù để đập dũa truân chuyên

Nên vóc dáng, trông gian lao chịu đựng

Đất sỏi đá, từ bước đi chập chững

Nét tàn khô, dẫn lối nẻo vào ra

Thuở còn xanh đã nếm vị trầm kha

Nên tuổi già, cội cằn phơi gốc trắng

Mái tranh nghèo, sau hè rau đắng

Bên bờ ao, mấy ngọn rau cay

Con đường quê, đan kết cỏ may

Dòng sông nhỏ, lở bồi bến cát

Quê tôi đó vẫn hằn sâu xào xạc

Mảnh tình quê man mác vẫn còn đây

Dù làm gì và đến cuối cuộc đời

Vẫn ôm ấp và nâng niu mãi mãi.

Vịnh nước non

Tháng 3 – 2007

Tôi viết bài thơ vịnh nước non

Nước đi ra biển lại lên non

Non chờ góc núi reo hồn nước

Non nước muôn đời vẫn nước non

Bao năm, non nước chẳng hao mòn

Nay lở mai bồi nhuận sắt son

Mãi dũa đan thanh thêu gấm ngọc

Khi vuông khi méo lại khi tròn

Thời gian mưa nắng dẫu đi qua

Lối cũ đường xưa vẫn đậm đà

Tang hải thương điền treo tuế nguyệt

Rạc rào quốc quốc lại gia gia

Vật đổi sao dời dẫu đổi thay

Non xanh nước biếc chẳng lung lay

Một màu lồng lộng mênh mông ấy

Nước gối đầu non mây trắng bay.

Chuyển trao từng thế hệ !

Tháng3 – 2007

Tôi hỏi em,

Nghĩ gì chuyện của một thời quá khứ

Em nói rằng,

Chuyện người lớn, em không biết lắm đâu

Ai biết được khi nước đã chảy qua cầu

Nước chưa đến, còn không biết đường mà đỡ

Ngay người lớn, có khi quên khi nhớ

Có khi lầm, lẫn lộn trắng với đen

Có khi phết, có khi tẩy, bớt thêm

Nói như thật, khác nào mò kim đáy nước

Nào sông ngân, nào lại cầu ô thước

Nào nam tào, nào bắc đẩu, sao đêm

Chuyện đã qua, khung cửa đã buông rèm

Em biết được, dế mèn phiêu lưu ký

Chỉ như thế, cũng đã nhiều ý vị

Mang thì mang, nhiều ít cũng đeo mang

Chứ làm sao biết được đống tro tàn

Tìm vào đó, lửa đã lạnh tanh

Mà bụi mờ bay mù mịt

Em chỉ biết xót xa, nhìn rừng già chằng chịc

Còn chúng em, đan kéo giữa rừng non

Và em nghe những tiếng dế nỉ non

Reo réo rắt những đêm khuya hoang lạnh

Dòng lịch sử như chiếc xe chuyển bánh

Lội và qua, cán tất cả trên đường

Dù dốc đèo, dù sỏi đá gập ghềnh

Nghe ken két nhiều vết đau, rên rỉ

Em nói sơ sơ, tôi cạn nguồn của ý

Xin chúc em cứ sống, cứ bước đi

Mỗi thời qua, dù lưu lại được gì

Cùng trân trọng, chuyển trao từng thế hệ.

Ca Vang Đồi Thế Kỷ

Tháng 6 – 2007

Những hàng cây nghiêngnghiêng bên bờ suối

Mỗi ngày lên đổ bóng xuốngdòng sông

Nước lăn tăn, đẩy sóng, gợnbềnh bồng

Gió thoang thoảng nhẹ nhàngphơn phớt lá

Hoàng hôn đợi, ánh tà dươngchưa ngả

Đêm ngập ngừng, trăng vắtmảnh trời xa

Muỗi vo ve, hòa lẫn tiếngngân nga

Mọi sinh vật về đêm đồng trổikhúc

Thức canh trường, nặng lòngcon quốc quốc

Vọng hồn quê, trĩu gánh cáigia gia

Giang là sông, sơn là núi, tụ sơn hà

Căn là gốc, cội là nguồn, thêu cẩm tú

Mở mắt chào đời, nơi chôn nhau cắt rốn

Mảnh hình hài, mang vóc dáng mẹ cha

Từ mẹ cha, ngược lên nữa, ngàn xưa

Ta bắt gặp thuở khơi dòng Tiên Tổ

Cảm ơn nghe, hàng cây bên bờ suối

Cảm ơn nghe, bóng đổ xuống dòng sông

Quốc quốc, gia gia, lòng những dặn lòng

Nghe tiếng gọi, nhớ hồn thiêng non nước

Từng thế hệ trao nhau lần dấn bước

Con đường dài reo khúc nhạc quê hương

Hát vang lên trên khắp vạn nẻo đường

Con cháu Việt, giống Rồng Tiên muôn thuở

Cha Long Quân, gối đầu, ngàn thương nhớ

Mẹ Âu Cơ, ôm tay, vạn yêu thương

Trăng sáng soi ngàn vạn lý tỏ tường

Chim Hồng Lạc ca vang đồi thế kỷ.

Sóng vỗ đôi bờ

Tháng 7 –2007

Hai bờ đại dương

Hai mảnh tinh cầu

Một cõi quê nhà, đành đoạn chìm sâu

Đâu rồi, nơi cắt rốn chôn nhau

Đâu rồi, nơi quê cha đất tổ

Mang thân phận, tha phương khách thổ

Kiếp lưu đày, mờ mịt trùng khơi

Quê cha, lời nói nghẹn lời

Đất mẹ, se thắt da mồi tóc sương

Dấu mờ, khép kín quê hương

Bờ rêu thấm lạnh, nhớ thương lên màu

Xa xa nhìn mấy nhịp cầu

Biển khơi sóng vỗ, chìm sâu muôn trùng

10 năm, chưa có điểm cuối cùng

20 năm, chưa băng qua điểm mốc

30 năm, thuyền viễn xứ vẫn phiêu du

Mỗi năm, qua một mùa thu

Ba mươi năm đã mấy thu lá vàng

Lá nào theo gió bay ngang

Lá nào vùi dập bên đàng rêuxanh

Tâm can vướng nhện tơ mành

Đoạn trường mấy khúc treocành tàn khô

Hồn ai thổn thức dưới mồ

Hồn ai khắc khoải trên bờ lytan

Đường kia, kinh tuyến băngngang

Đường này, vĩ tuyến bẽ bàngbiển dâu

Quê người không có mưa ngâu

Mà sao thấm cả thịt thau dagầy

Quê người không có mưa bay

Mà sao thấm cả nỗi này tìnhkia

Dòng sông mấy khúc phân chia

Núi non mấy nẻo xa lìa sơnkhê

Còn đâu là lối đi về

Còn đâu là lối lê thê dặm trường

Tiếng quê hương, gởi lên đồi gió hú

Tiếng tự tình, gởi xuống hố tịch băng

Bóng thời gian mờ sương gió rêu phong

Bóng không gian giữa đôi bờ sóng vỗ.

Dậy sóng thi thơ

Tháng 9 – 2007

Trườnggiang dậy sóng thi thơ

Lăn tăn mây nước đôi bờ tràodâng

Thithơ cuồn cuộn gieo vần

Khi cao cao vút, khi trầmtrầm sâu

Dòngsông qua mấy nhịp cầu

Nước trôi mấy khúc sắc màuthời gian

Chơivơi trên đỉnh ngút ngàn

Hững hờ cuối ngọn bẽ bàng thếnhân

Thithơ bụi gió phong trần

Tan hoang bến cát, nát phầnbờ lau

Ðiqua lối mới, nghe đau

Ði về đường cũ, biển dâu nghebuồn

Trònđâu, mà hỏi chi vuông

Cội đâu, mà hỏi chi nguồnkhởi đi

Chữ VONG ơi, nghĩa là gì

Chữ PHI ơi, nghĩa là chi, tưlường

Vật vờ nhân ảnh vét mương

Hư danh giả tướng be đường đeo gông

Phân chia, đố kỵ gieo trồng

Kết bè, rẽ phái tréo tròng lên nhau

Trường giang bèo bọt lêu bêu

Bèo trôi cuối bến, bọt trêu đầu ghềnh

Trường giang mây nước lênh đênh

Thi thơ dậy sóng ê mình trường giang.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
22/12/2021(Xem: 15471)
Trong các khóa tu dù ngắn hay dài hạn, chúng ta cần nên giữ sự yên lặng. Chúng ta cần phải thực tập cho kỳ được sự im lặng. Bởi "Im lặng" là một phương pháp tạo cho ta có thêm nguồn nội lực phong phú hùng tráng. Đó là một sức mạnh trọng đại của tâm linh. Im lặng không có nghĩa là chúng ta không được quyền nói. Ta được phép nói, nhưng chỉ nói trong giới hạn khi cần thiết. Và chỉ nói trong phạm vi ái ngữ, yêu thương và hòa kính. Không nên nói những lời có ác ý công kích chỉ trích phê bình, gây bất hòa tổn hại cho nhau. Nói trong sự ôn hòa nhỏ nhẹ từ ái.
22/12/2021(Xem: 12393)
Từ xưa, thi ca là nguồn cảm hứng của bao văn nhân thi sĩ. Xúc cảnh sanh thơ, phơi bày những tâm sự, gởi gắm tất cả những tâm tình rạt rào chứa đựng những bi thiết, những hoạt cảnh của những xã hội đương thời mà tác giả hiện sống. Những cảm tác ấy, dệt thành đủ màu sắc hương vị. Nó xuất phát từ những tâm hồn cao thượng tự chứng, hay những tâm hồn bình thường mang nặng mặc cảm tự tôn, tự ty, hoặc bất mãn theo từng nếp nghĩ. Tất cả, đều tùy theo quan điểm của mỗi thi nhân. Song cho dù diễn tả dưới bất cứ dạng thức nào chăng nữa, tựu trung, cũng nhằm nói lên chiều hướng xây dựng xã hội, làm đẹp con người và cuộc đời. Mọi sắc thái hiện tượng của vũ trụ như: mây, nước, trăng, sao, núi non, chim kêu, suối chảy v.v…đều là những gợi cảnh nồng nàn mà thi nhân đã gởi lòng hòa điệu.
19/12/2021(Xem: 7086)
Khẩy từ địa ngục thâm u Diệu âm Bát Nhã thiên thu vọng đời Thiền ca đốn tiệm không lời Kim cang uy dũng chuyển dời núi non
16/12/2021(Xem: 14429)
A Di Đà kinh có dạy : “ Chúng sanh đời mạt pháp khó lòng tin tưởng “ Nên Thế Tôn từ bi khuyên trì niệm Hồng danh Sáu chữ nhất tâm ... đều được vãng sanh Tín thọ phụng hành, Chư thiên, Phi Nhân khen ngợi !
11/12/2021(Xem: 9174)
Thiền thất an bình cảnh tịch yên Bốn mùa gió mát rạng trăng huyền Chuông khuya mõ sớm xua hồn mộng Kệ ngọc kinh vàng chuyển nghiệp duyên Phật tượng trang nghiêm hương tỏa ngát Già lam thanh tịnh đạo ngời thiêng Vườn thiền tịch tĩnh, Tăng tu niệm Năm tháng tiêu dao bặt não phiền
11/12/2021(Xem: 9713)
Trúc Lâm phong cảnh vẻ thâm u Ẩn ở trong non nhỏ lối du Gió thổi trăng soi tâm chẳng động Mây giăng mưa tạnh thể vô thù Đầu gành mạch nước tâm khai dẫn Suốt tiết nguồn tâm chí hướng tu Qua trúc biết người, người tức trúc Trúc người đâu khác cảnh tương phù.
10/12/2021(Xem: 13025)
Today before you think of saying an unkind word - Think of someone who can't speak. Before you complain about the taste of your food – Think of someone who has nothing to eat.
10/12/2021(Xem: 10523)
Về chiêm bái Na lan Đà Thong dong chân bước -tâm hoa cúng dường Chiều tà phảng phất hơi sương Vô ưu cổ thụ bên đường bóng râm Nền xưa đánh động nguồn tâm Huy hoàng một thuở - lặng câm vô thường Na lan Đà một trời hương Thơm lừng bi trí - chừ vương mối sầu Tang điền bỗng chốc bể dâu Phong rêu vách đổ - một màu trần ai
10/12/2021(Xem: 7889)
Ngô Quyền quê ở Diễn Châu Giết Kiều Công Tiễn gieo sầu Bắc phương Hoằng Thao hồn mộng vấn vương Bạch Đằng dậy sóng hùng cường cõi Nam Lưu Trí Viễn hết mộng tham Nát tan bá mộng máu loang Bạch Đằng Sương mờ đỉnh núi mù giăng Ngàn lau lách gọi bóng trăng phù trần Ngàn năm nô lệ Nam dân Một cơn sóng dậy phù vân bá quyền
10/12/2021(Xem: 7588)
Phật pháp tại thế gian, bất ly thế gian giác ** Lời Pháp Bảo Đàn kinh, thâm diệu thay Biết rõ mình ... tương giao liên hệ đúng sai Bất cứ thời đại nào, thích hợp được ... sinh trí tuệ!