Tuyển tập 10

26/11/201102:45(Xem: 18528)
Tuyển tập 10

Tình Tự Quê Hương 10

1. Tôi là người phu hầm mỏ

2. Tôi gởi bài thơ thứ nhất

3. Tôi gởi bài thơ thứ hai

4. Tôi gởi bài thơ thứ ba

5. Tôi gởi bài thơ thứ tư

6. Tôi gởi bài thơ thứ năm

7. Ta bước đi trên quê hương ta

8. Tuổi trẻ đi qua, thần tiên biến mất

9. Xóm nhỏ Tình quê

10. Tôi là Người dân quê đồn điền

Tôi Là Người Phu Hầm Mỏ

Tháng 9 - 2004

Tôi là người phu hầm mỏ

Giữa núi rừng vắng lạnh

Giữa sa mạc hoang vu

Sơn lam chướng khí tỏa khói mịt mù

Thân chống đỡ giữa đất trời vũ trụ

Dã thú, ách tai, phong trần vá đủ

Đoàn dân phu cùng một toán phiêu hành

Mỗi bước đi là một bước mới toanh

Như trái đất mới tựu hình xuất hiện

Tôi là người phu hầm mỏ

Mỏ sắt, mỏ chì, mỏ than, chưa luyện

Mỏ vàng, mỏ bạc, mỏ thiết, mỏ đồng

Mỏ ngọc, mỏ ngà, mỏ thạch, mỏ nhôm

Mỗi một mỏ, ê mình, rởn gai, kinh dị

Xuyên thủng đường hầm, vang vang huyền bí

Đá tảng, hòn chồng, đập vỡ choang choang

Ám khí, oan khiên, độc địa, kinh hoàng

Tôi vẫn sống và thành công, mở đường khai phá

Mỗi chuyến đi là một vùng mới lạ

Ngày tháng dài hun hút những hoang vu

Hầm mỏ ơi, tiếng nói của dân phu

Trôi lạc lõng giữa mênh mông man dại

Tôi là người phu hầm mỏ

Đất phủ đầy người

Mồ hôi nhuễ nhoại

Bụi tấp tràn thân

Đôi mắt hoen mờ

Người phu một đoàn sống giữa hoang mơ

Như những vết nhỏ nhoi chấm vành đại địa

Ngày mới đến, còn thoạt nhìn ngắm nghía

Mỗi chiều về, như hình người dị hợm man khai

Nếu được quay phim, chiếu ảnh, lên đài

Chẳng khác những diễn viên chuyện dài huyền sử

Không, đó là thời đại hôm nay đó chứ

Là những người phu đào mỏ, đào hầm

Ngày cũng như đêm, lầm lũi âm thầm

Để phá vỡ những kho tàng mỏ quặng

Ngậm nuốt bồ hòn để nghe trái đắng

Đập giũa phong trần để nếm hy sinh

Trải tang thương mới xây đắp phồn vinh

Lăn gai góc mới kết thành nhung lụa.

Tôi Gởi Bài Thơ Thứ Nhất

Tháng 10 - 2004

Thơ tôi gởi đến ruộng đồng xanh

Đồng thấp ruộng cao lúa trổ cành

Thoang thoảng hương thơm mùi lúa mạ

Cày bừa gieo hạt giống tinh anh

Bài thơ tôi gởi đến miền quê

Xóm dưới làng trên lối ngõ về

Hai buổi mai chiều reo gió nắng

Mái tranh bếp lửa vẹn câu thề

Tôi gởi bài thơ đến thị thành

Đường dài soi bóng những hùng anh

Phố phường đan kín bao tên tuổi

Đá dẫu mòn nhưng sử vẫn xanh

Tôi gởi bài thơ đến phố phường

Phố phường đô hội của quê hương

Đi về ai cũng mang nhung nhớ

Một thoáng xa xôi của phố phường

Bài thơ tôi gởi đến quê hương

Tình tự lan xa khắp nẻo đường

Thôn dã lam chiều khuya phố vắng

Cho hồn vương vấn những yêu thương

Tôi gởi bài thơ đến nước non

Non thương nhớ nước nước thương non

Nước non gói trọn hồn non nước

Son sắt một lòng dạ sắt son.

Tôi Gởi Bài Thơ Thứ Hai

Tháng 10 - 2004

Bài thơ tôi gởi những em thơ

Tuổi ngọc em ơi đẹp ước mơ

Em hãy vui chơi thời tuổi ngọc

Lớn lên tìm lại chẳng bao giờ

Tôi gởi cho em bé học trò

Bài thơ thành nét để em đồ

Xanh vàng đỏ trắng loang màu mực

Thành bức tranh thơ em chẳng cho

Tôi gởi bài thơ đến học sinh

Như trang giấy trắng của riêng mình

Một mai khôn lớn xa đèn sách

Tìm tuổi hoa niên tuyệt bóng hình

Bài thơ tôi gởi giới sinh viên

Viễn mộng bay xa thật diễm huyền

Đến những chân trời cao ước vọng

Cùng thơ mở lối bước thanh thiên

Tôi gởi bài thơ thanh thiếu niên

Cái thời tuổi trẻ đẹp như tiên

Đắp xây sức sống nhồi sinh lực

Mang gói hành trang bước mọi miền

Tôi gởi bài thơ đến mái trường

Thầy, Cô vẽ viết phấn bay hương

Phất phơ tà áo vương thơ lại

Để rớt vài câu xuống vệ đường.

Tôi Gởi Bài Thơ Thứ Ba

Tháng 10 - 2004

Thơ tôi gởi đến chị hàng rong

Chị múc liền tay khách đẹp lòng

Kiếm chác đôi đồng lưng cuộn đáy

Sợi thơ khô cạn chị còn đong

Thơ tôi gởi đến giới doanh thương

Sạp, gụ gần xa khắp nẻo đường

To nhỏ hàng hàng đem chất đống

Người người ngắm nghía thấy thương thương

Bài thơ tôi gởi giới công nhân

Gian khổ trôi đi gánh nợ lần

Cất tiếng ngâm vang rơi nặng nhọc

Hồn thơ trang trải bước phong trần

Bài thơ tôi gởi giới nhân viên

Nhất nghệ tinh chuyên lương hậu tiền

Bá nghệ đong đời trôi lận đận

Như thơ một chữ viết huyên thuyên

Bài thơ tôi gởi giới trung niên

Đã nửa đời qua nửa dốc triền

Trái sống thấm mình thương trái chín

Nửa sau sao bớt những ưu phiền

Tôi gởi bài thơ giới lão thành

Đã mòn ba vạn sáu trôi nhanh

Thời gian sót lại soi mê tỉnh

Kẻo trễ, rong rêu cỏ ngậm vành !

Tôi Gởi Bài Thơ Thứ Tư

Tháng 10 - 2004

Bài thơ tôi gởi đến dòng sông

Nước chảy lăn tăn sóng gợn hồn

Nhớ bóng con đò đưa mái đẩy

Đôi bờ bến nước những chiều đông

Tôi gởi bài thơ ra biển khơi

Nhìn xem sóng nước vỗ đầy vơi

Vầng thơ rung động hòa âm điệu

Như sóng vào bờ ra biển khơi

Bài thơ tôi gởi đến cung trăng

Lấp ló cây đa ngắm chị Hằng

Lỡ bước vô tình vương Chú Cuội

Cả hai nhìn lại, ngó xa xăm

Tôi gởi bài thơ đến núi đồi

Thấy gần nhưng bước lại xa xôi

Đường đi gian khó nhiều ngang dọc

Nhưng quyết lòng đi sẽ đến thôi

Bài thơ tôi gởi khách tha phương

Một bước ra đi mấy dặm trường

Ai nhớ lối về thương ngõ vắng

Hồn thơ đệm nhạc hát du dương

Tôi gởi bài thơ khách vắng nhà

Hỏi đi đâu đó cách gần xa

Ngập ngừng tôi để thơ tôi lại

Khi đọc, có nghe những đậm đà.

Tôi Gởi Bài Thơ Thứ Năm

Tháng 10 - 2004

Bài thơ tôi gởi những ngày qua

Đã đến tay ai được mấy nhà

Ai đã vương thơ hòa ý vị

Đưa hồn theo gió gởi xa xa

Bài thơ tôi gởi mấy hôm nay

Cứ sống an vui mỗi một ngày

Sống trọn một ngày là biết sống

Như thơ tuyệt ý mới là hay

Bài thơ tôi gởi những ngày mai

Mở cửa thênh thang chẳng đóng cài

Vạn nẻo đường đời luôn cất bước

Chân trời góc biển lối thiên thai

Tôi gởi bài thơ cho những ai

Thức khuya mới biết trắng đêm dài

Canh tàn thẩm thấu đời phiêu mộng

Son có mòn không, sắc có phai

Còn ai tôi gởi nữa hay không

Xin gởi chung thôi chớ trách lòng

Máu chảy về tim đâu cách nhịp

Sợi thơ từng cuộn chảy theo dòng

Tôi gởi bài thơ đã đủ chưa

Bài thơ tôi gởi mấy cho vừa

Thơ nằm gác trọ đêm khuya vắng

Xin hỏi hồn thơ, đã ngủ chưa !

Ta bước đi trên Quê Hương Ta

Tháng 10 - 2004

Ta bước đi trên quê hương ta đó

Từng bước đi trên vạn nẻo con đường

Nhớ cả quê hương, nhớ phố, nhớ phường

Nhớ dĩ vãng trôi lăn theo dòng lịch sử

Ta bước đi, nghe nỗi niềm tình tự

Gió đồng quê len lén cửa đô thành

Những con đường đi đất đỏ bao quanh

Những con đường về xanh xanh đồng nội

Và cứ thế, từng con đường đi tới

Trên quê hương biển rộng sông dài

Quá khứ xa mờ, rủ bóng nhạt phai

Hiện tại hôm nay, cùng nhau dấn bước

Thế hệ mai sau, hướng về phía trước

Sẽ bước đi tiếp tục những con đường

Cùng bước đi, ta nghe những nhớ thương

Cùng bước về, ta nghe hồn rúng động

Hồn lịch sử, muôn đời, ta chung sống

Hồn quê hương, muôn thuở, ta đắp xây

Tình anh em, mãi mãi, ta tiếp tay

Tình dân tộc, ngàn đời, không lay chuyển

Tay trong tay, ta nghe lòng xao xuyến

Tình trong tình, ta nối vạn tình thương

Tim trong tim, ta nghe vạn yêu thương

Máu trong máu, ta nghe cùng nhịp thở

Thôi, hết rồi những niềm đau tan vỡ

Thôi, hết rồi đã bao thuở chia xa

Bắc Nam Trung ba mảnh đất một nhà

Ta hát mãi trong bài ca dân tộc.

Tuổi Trẻ Đi Qua, Thần Tiên Biến Mất

Tháng 10 - 2004

Trong cuộc đời, nếu cho tôi xin

Tôi sẽ xin một lần nguyện ước

Tôi sẽ xin dù chỉ một lần

Tôi không xin to lớn cao sang

Mà chỉ xin thật đơn sơ bé nhỏ

Tôi chỉ xin những ngày xưa tôi đó

Những ngày xưa còn tuổi trẻ thơ ngây

Những ngày xưa vô tư lự, vui vầy

Hồn trong trắng như những trang giấy trắng

Cái tuổi thơ, không biết gì cay đắng

Cái tuổi thơ, nhìn đời, bằng cặp mắt thờ ơ

Cái tuổi thơ, nhìn công danh sự nghiệp, tĩnh bơ

Và tuổi thơ, có nhiều lần tôi khóc

Tôi đã khóc, không phải nhiều nước mắt

Nhưng tại sao nước mắt chảy ngon lành

Chảy ròng ròng, nước mắt chảy quanh

Chảy như không muốn để dành nước mắt

Khi lớn lên, cũng có nhiều lần muốn khóc

Ai bảo rằng, người lớn khóc khó coi

Khóc cũng tím lòng, khóc cũng mềm môi

Giọt lệ cằn, ướt vành khô khóe mắt

Nhớ những ngày xưa tôi khóc

Trong những khi tôi được ăn đòn

Ngọn roi tron trót, nghe thật là giòn

Lại còn nghe, này nhỏ, bánh canh ngon không nhỏ

Trong chốc lát, xem như không có

Bỗng quên đi, cùng tuổi trẻ vui chơi

Vậy mà sung sướng hơn ngày nay

Tạm được bình an, tạm đủ với đời

Tuy rất tầm thường, và không bằng ai cho lắm

Cái của người lớn, ngày càng thấy thấm

Thì tuổi thơ, chẳng cần những thứ đó bao giờ

Dù tuổi thơ tôi, thiếu thốn chứ chẳng dư thừa

Nhưng tôi vẫn thích cái thời lũng quần ba mảnh

Con nhà giàu, cố nhiên sung sướng, lại thêm quà bánh

Còn riêng tôi thì mấy xu mấy cắc, cơm nguội vét nồi

Đến thèm thuồng cái ngọt của cục kẹo, miếng xôi

Rồi vui với mái trường, ê a đèn sách

Vậy mà thật là “số dzách”

Vậy mà thật là thần tiên

Những em bé ơi, trước mặt tôi đó, nhãn tiền

Tôi muốn được như các em nhưng nào có được

Nếu cho tôi xin, tôi sẽ xin một lần nguyện ước

Đó là thời tuổi trẻ những ngày xưa

Chớ làm sao như tuổi trẻ hôm nay

Nhưng tuổi trẻ đã đi qua, là thần tiên biến mất !

Xóm Nhỏ Tình Quê

Tháng 10 - 2004

“Ai đi cũng nhớ quê nhà

Nhớ cơm dưa muối nhớ cà dầm tương”

Ai đi cũng nhớ quê hương

Nhớ đi ngõ tắt nhớ đường cái quan

Nhớ tre mấy lũy bên đàng

Nhớ rau mấy líp nhớ hàng trúc xinh

Nhớ đồng ruộng lúa xanh xanh

Nhớ mùa lúa chín rộn quanh cả làng

Xóm trên xóm dưới họ hàng

Quê nhà nghèo khó dân làng có nhau

Nhớ khi no ấm khổ đau

Cả làng nhanh nhẹn bảo nhau đỡ đần

Quê nghèo xóm nhỏ tương lân

Nghèo tiền nghèo bạc tình thân không nghèo

Nhớ lòng đeo dạ đẳng đeo

Như bầu với bí cùng leo một giàn

Nhớ dòng sông nhỏ băng ngang

Mỗi khi nước lớn đò sang đưa đò

Đêm thanh câu hát tiếng hò

Làng quê xóm nhỏ ấm no hữu tình.

Tôi là Người Dân Quê Đồn Điền

Tháng 10 - 2004

Tôi là người dân quê, trên đồn điền nho nhỏ

Ngày hai buổi mặn mà sương gió

Mỗi sáng chiều tắm gội nắng mưa

Miếng cơm canh ngon dở cũng vừa

Hoàng hôn xuống ê mình rã rượi

Tay cuốc, tay cày, tay đào, tay xới

Tay xách, tay mang, tay nhổ, tay trồng

Tay vuốt, tay ve, tay bón, tay phân

Chỉ có hai tay mà tay nào cũng có

Tay bóp trán, đong tháng ngày gian khó

Tay chai sần, đưa đồng áng dâng cao

Tay bấm đốt, từng mùa, vụ, được nào

Tay chống đỡ, năm này tôi kiếm lại

Tôi là người dân quê, trên đồn điền nho nhỏ

Sống nghề nông, gian lao đâu ái ngại

Dù tấm thân, sức lực cũng hao mòn

Nhưng hy vọng, từng mùa sẽ thu hoạch khá hơn

Bù đắp lại những công lao khó nhọc

Ngày từng ngày, từng bữa ăn lây lất

Đêm từng đêm, từng giấc ngủ mê man

Thoáng trông qua, ôi cực khổ vô vàn

Nhưng cứ thế, người dân quê phải sống

Tôi là người dân quê, trên đồn điền nho nhỏ

Cái vui của tôi là cây quằn cong ngọn

Trái sum suê, đeo vắt khắp mọi cành

Những luống, những giồng, vươn nắng tươi xanh

Chỉ trông đợi vụ nầy không ế ẩm

Giọt mồ hôi, ngày qua ngày, đã thấm

Nặng gian truân, theo năm tháng, đã quen

Chỉ mong sao cho thời tiết ấm êm

Đừng nghiệt ngã, đọa đày chi lắm nỗi

Người dân quê một đời cặm cụi

Vợ trông chồng sớm tối đèn khuya

Nhà tôi ơi, lỡ việc chưa về

Con thương cha, ráng công đèn sách

Tôi là người dân quê, trên đồn điền nho nhỏ

Đời vươn lên, đèo lao ì ạch

Sống cần cù, nhạt nắng sương phai

Chút còn dư, góp nhặt gia tài

Tương lai tới, chờ trông mùa, vụ

Một vá đủ phong trần chưa đủ

Người dân quê còm cõi tháng năm

Mắt cằn sâu lo nghĩ xa xăm

Hỡi đồn điền, đời dân quê tôi đó !!!

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
22/05/2025(Xem: 6673)
Thơ mộng, uyên bác, thấu suốt Phật lý... Những dòng thơ của Thầy Tuệ Sỹ hiện lên trang giấy như các dãy núi nơi những đỉnh cao ẩn hiện mơ hồ giữa các vầng mây. Do vậy, dịch thơ Thầy Tuệ Sỹ qua tiếng Anh cũng là một công trình lớn, khi phải cân nhắc từng chữ một để giữ được cái thơ mộng, cái uyên bác, và cái nhìn thấu suốt ba cõi sáu đường của một nhà sư thiên tài, độc đáo của dân tộc. Hai dịch giả Terry Lee và Phe X. Bạch đã làm được phần rất lớn trong việc giới thiệu thơ của Thầy Tuệ Sỹ cho các độc giả trong thế giới Anh ngữ.
22/05/2025(Xem: 5570)
Âm nhạc được xem là nghệ thuật giúp tỉnh thức ! Chỉ một lời nhắn nhủ đánh động tâm linh Mời ngâm nga hai lời nhạc khiến cảnh tỉnh mình (1) Trong hành trình tâm thức , thong thả nhìn vũ trụ, trò đời trưởng dưỡng
20/05/2025(Xem: 6305)
Hôm nay con vào nghe Thầy giảng về từ thiện Con vào chậm nửa tiếng anh Huệ Sơn hỏi Thầy Về từ thiện xã hội ban đầu phát tâm lành Nhưng sau sanh bất thiện xin Thầy giảng cho nghệ
17/05/2025(Xem: 5115)
Sống một kiếp người, bình an là được! Hai bánh, bốn bánh chạy được là được Tiền ít ,tiền nhiều sống được là được Người xấu, người đẹp dễ coi là được Người trẻ, ngườì già miễn khỏe là được Nhà giàu, nhà nghèo hòa thuận là được Ông xã về trễ miễn về là được Bà xã càu nhàu miễn thương là được
17/05/2025(Xem: 8672)
Trong 6 năm qua, từ năm 2019 đều đặn mỗi năm Viên Giác Tùng Thư và Báo Viên Giác có xuất bản một Đặc San Văn Hóa Phật Giáo. Và chính quý Ngài và quý thân hữu đã đóng góp những bài viết giá trị (xin xem 1 bản mẫu của năm 2024 đính kèm). Chúng con/ chúng tôi tiếp nối truyền thống đó nên viết Thư này kính mong quý Ngài tiếp tục gởi bài cho Đặc San 2025 (chi tiết xin xem Thư đính kèm). Đặc San năm nay mang chủ đề là "TÂM BÌNH - THẾ GIỚI BÌNH". ấn hành vào tháng 8 năm 2025 nhân dịp Chào mừng Đại lễ Vu Lan Phật lịch 2569.
16/05/2025(Xem: 3846)
Ngày xưa con bé mẹ bồng Bón cơm mớm sửa quạt nồng Mẹ chăm Bây giờ Mẹ tuổi gần trăm Thân vương bệnh yếu Mẹ nằm con lo Sớm trưa đều đặn thăm dò Cận kề bên cạnh nhỏ to lời lành Dâng Mẹ chay tịnh cơm canh Thuốc thang sửa uống để nhanh phục hồi Mỗi khi trời nóng bức oi Tay cầm quạt phẩy như thoi đưa đều Tạo nên thoáng mát hiu hiu Giúp Mẹ an giấc thiu thiu trưa hè Bài thơ dâng tặng, câu vè Nhờ người đọc để Mẹ nghe vui lòng Phận con chí hiếu rõ trông Khiến người ngưỡng mộ nhủ lòng noi gương.
15/05/2025(Xem: 5424)
Đừng định kiến vì không thể thích nghi với đời sống hiện đại ! Khi nhịp sống, công cụ , cách tiếp cận khác biệt xa Nào …qua YouTube cùng nghe pháp thoại miễn là Cần một thiết bị để nghe rõ, giữ gìn mãi trong tâm trí Đến từ bài giảng của bậc cao tăng truyền trao chân lý
14/05/2025(Xem: 7028)
Tháng tư ngập tràn nắng gió Cây cỏ xanh tươi Trời đất mười phương lộng lẫy Ba ngàn thế giới hoan ca
14/05/2025(Xem: 5711)
Mẹ bệnh nằm nhà thương Thầy tự tay săn sóc Dỗ Mẹ từng bữa ăn Cho Mẹ vui ngon miệng Mau khỏe khỏi bệnh căn Thầy cầm bàn tay Mẹ Truyền hơi ấm tình thương Của người con chí hiếu Tình Mẹ như ngàn phương Kính thương cầm tay Mẹ Thầy chăm sóc thương yêu Cắt móng tay Mẹ hiền Con thấy Mẹ bình yên Chúm chím Mẹ nhoẻn cười Con Mẹ liều thuốc tiên! Ngày xưa khi còn trẻ Mẹ lặn lội bờ sông Cho con nguồn hạnh phúc Mẹ phấn đấu nuôi con Chẳng quảng bao nhọc nhằn Giờ con Mẹ là Tăng Theo gót Đức Thế Tôn Luôn kính yêu Mẹ già Lòng Mẹ thật bao la Tình Thầy khắp gần xa Thương cho đời nhân thế Khổ đau kiếp con người Thầy giảng Tứ Diệu Đế Lòng Mẹ thật an vui. Thầy đọc cho Mẹ nghe Những câu vè Mẹ kế Ngày xưa nơi làng Mẹ Mẹ vui hồi tưởng lại Sửa cho Thầy từng câu Chỗ nào tên không đúng Thầy cười trông thật vui Khi thấy Mẹ minh mẫn Con xem hình ảnh ấy Cảm động sao cảm động Nước mắt bỗng dâng trào Bài pháp về lòng hiếu Từ Thầy con cảm nhận Nhân ngày Phật sơ sanh Con kính
13/05/2025(Xem: 8749)
Sự chứng ngộ Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác (Sanskrit: Anuttara-samyak-sambodhi) là một thuật ngữ cao quí, giác ngộ hoàn toàn không sai lầm vượt qua mọi giới hạn loại bỏ hoàn toàn vô minh, thấu rõ trọn vẹn bản chất của vũ trụ và Phật đã nói ra giáo pháp, chỉ rõ con đường, phương pháp để hành giả chứng ngộ, an lạc, giải thoát. Giáo pháp đã được truyền thừa qua kinh điển mà thiền đường, tu viện…nơi các nhà sư giảng giải khơi thông những khúc mắc, hoài nghi, hướng cho phật tử đến tu tập ngày càng thấu rõ hơn. Ghi ơn sự truyền dạy ấy trong tập nầy tác giả phần lớn những bài thơ tán thán công đức chư vị giảng sư, trụ trì, hành giả … và hoạ lại những bài thơ của chư vị Tỳ Kheo, thi hữu.