Tập 03

23/11/201120:56(Xem: 11364)
Tập 03

Tập thơ ĐẠO PHÁP

Tác giả: TNT Mặc Giang

CD Ngâm thơ Mặc Giang - Đạo Pháp - Số 03:

03-01. Cành không điểm nụ, trỗ bông mỉm cười – thơ MG – Ns PhanXuân Thi

03-02. Bùng vỡ - thơ MG – Ns Thanh Thủy

03-03. Ta là tamãi mãi – thơ MG – Ns Kim Luyên

03-04. Vào cửa Tử, tôi tìm về Cõi Chết – thơ MG – Ns Hồng Vân

03-05. Nẻo đến Thiên Thai – thơ MG – Ns Bích Ngọc

03-06. Tôi đi mãi trên hành trình bất diệt – thơ MG – Ns ÁnhHồng

03-07. Tôi vẫn cứ ra đi – thơ MG – Ns Kim Luyên

03-08. Mang hạnh nguyền từ đó ta đi – thơ MG – Ns Hồng Vân

03-09. Ta xin góp mặt cuộc đời – thơ MG – Ns Thanh Mại

03-10. Tiếng gõ của thời gian – thơ MG – Ns Hồng Cúc

Nghe ngâm thơ Đạo Pháp - Số 03

Cành Không Điểm Nụ,Trổ Bông Mỉm Cười


Trèo lên trên đỉnh chơi vơi

Lắng nghe gió gọi muôn lời vivu

Tìm trong tận cõi mịt mù

Lắng nghe cát bụi ngàn thurợn hồn

Tìm từ dấu tích hồng hoang

Bao nhiêu hình bóng có còn gìđâu

Vẽ chi vạn cõi tinh cầu

Có không diệu thể chìm sâumuôn trùng

Khởi đi từ điểm vô cùng

Rờ lên dấu ngọc mịt mùng ngànxa

Khởi đi từ cõi ta bà

Sống trong huyễn mộng, đi qua tuyệt hình

Bảo rằng diệu hữu chân linh

Khác chi vạn thể tử sinh muôn loài

Thôi đừng nói những xa xôi

Vẽ chi ảnh tượng lở bồi mênh mông

Ta nghe tiếng gọi dòng sông

Bên bờ rêu cũ, chẳng trông ta về

Ta về, xa lạ muôn bề

Nhìn trông một thoáng, ta lìa, ra đi

Nói rằng tử biệt sinh ly

Mỗi một sinh tử, bước đi vô cùng

Đêm mờ gối mộng cây rung

Vô thỉ không nghĩa, vô chung ích gì

Đi tìm nguyên vẹn : mê si

Có gì nguyên vẹn mà đi kiếm tầm

Tầng không bay lượn cánh chim

Chim bay qua khỏi, dấu tìmcòn đâu

Nghe từ vụn vỡ biển dâu

Bờ lau cát trắng vẽ đầu chânmây

Bên hồ bóng nguyệt lung lay

Nương làn sóng biếc đưa taylên ngàn

Ánh trăng cũng ánh trăng vàng

Ngàn năm xưa, giống chi ngànnăm sau

Dù cho hiển hiện một màu

Một màu chẳng có muôn màuchẳng không

Ô hay, cát bụi mây hồng

Cành không điểm nụ, trổ bôngmỉm cười !

Tháng 03 – 2004

TNT Mặc Giang

Bùng Vỡ


Tôi bước đi chưa hết một lộ trình

Chân chưa mỏi trên nẻo đường vạn dặm

Núi dốc, biển đồi, đưa tay bắt nắm

Cát bụi, gió sương một cõi trần gian

Nụ chớm ban mai, cánh lỡ chiều tàn

Trước mặt, còn bao nhiêu lối dọc đường ngang

Sau lưng, mờ dấu nét rong rêu bỏ lại

Nhân tình thế thái

Chìm nổi bao phen

Trước lạ sau quen

Con thoi đưa tới

Bước đi chưa mỏi

Bước tới chưa ngừng

Âm vang đá sỏi

Lay động mấy từng

Một khoảng trống không

Nào lưu dấu tích !

Đường đi là những chấm nối dài, đâu cùng đích ?

Đường về là những loang lở hoen mờ,

đâu là khởi điểm mà trông ?

Trời đất mênh mông

Đi thì tới

Đứng thì ngừng

Rẽ thì dọc

Bẻ thì ngang

Ngước thì lên

Cúi thì xuống

Chỉ có :

Đứng !

Đi !

Ngừng !

Nghỉ !

Chứ đâu là tới ?

Chứ đâu là về ?

Quay khắp muôn bề

Đâu không là phương hướng

Đừng thu hẹp mối tâm không, vô lượng !

Đừng giãn co trên vạn nẻo đi, về

Khỏe đi

Mỏi đứng

Không hẹn

Không thề

Nào ai xẻ dọc bờ đê

Nào ai cắt xéo đường về mà trông

Nào ai đem núi lấp sông

Nào ai vẽ lối tầng không bên đàng

Duyên thì tụ, tán thì tan

Trùng khơi tán tụ chưa tràn thùy dương

Ai vẽ một con đường

Đường nào không có nẻo

Ai bắt một nhịp cầu

Nước đã chảy lê thê

Trong huyễn tượng muôn bề

Tôi hiện hình một khoảnh

Cho dù mỏng mảnh

Tựa bóng hư vô

Mờ mịt cuối bờ

Nhưng là chân thực

Đường không lằn mức

Vượt nẻo thời gian

Tựa cửa trên ngàn

Tôi ca tôi hát.

Tháng 10-2003

TNTMặc Giang

Ta Là Ta Mãi Mãi !


Thân bào ảnh trôi trên dòng sinh tử

Mỗi hình hài tụ tán một thời gian

Rồi bay bay theo cát bụi mâyngàn

Tạo vóc dáng cho cõi phùnhiễm thể

Xe chuyển hóa chở vạn loàitinh tế

Cửa vào ra mở muôn loại đếnđi

Từ kệch thô cho đến nhỏ siêuvi

Cả hằng sa mà đều riêng cábiệt

Ta kể nhau nghe cận kề đểbiết

Chuyện hiện sinh, chứ đâu cầnchuyện xa xôi

Chuyện hôm nay, chuyện củachính con người

Đồng tác tạo tựu thành, nhưngnào ai giống nhĩ !

Nhân loại năm châu, hàng baonhiêu tỷ

Có giống nhau, là cùng giốngloài người

Còn dáng đi, dáng đứng, tiếngnói, tiếng cười

Cả tâm tư, suy nghĩ, mỗingười mỗi vẻ

Cuộc thế thái, nhân tình làthế !

Ai cũng như ai, nhưng ai cógiống như mình

Nên đi đâu, ta cũng vẫnnguyên trinh

Giữa vũ trụ mênh mông

Hay tận cùng ngần mé

Thời gian cũng thế

Dù trước dù sau

Không gian cũng thế

Dù có đổi màu

Thân cát bụi, nhưng ta là ta mãi mãi.

Tháng 10 –2004

TNTMặc Giang

Vào Cửa Tử, Tìm Về CõiChết !


Vào cửa tử tôi tìm về cõi chết

Của chính tôi từ nhiều kiếp xa xưa

Có thấy gì đâu những nét nhạt nhòa

Mờ dấu tích trên đồi cây ngọn cỏ

Đi trong nghĩa trang, chợtnhìn nấm mộ

Nắp quan tài vỡ một lỗ tanhoang

Nhìn vào trong, tôi rún rẩybàng hoàng

Một đầu lâu với đống xươngkhô vụn vỡ

Vắng ngắt, lạnh tanh, cơ hồman rợ

Lắng tai nghe không một tiếngthì thầm

Dõi mắt nhìn, hun hút lặngcâm

Hài cốt đó mà hồn đâu khuấtbóng

Trên chiếc lá, giọt sươngkhuya còn đọng

Ánh nắng lên làm tan biến vôtình

Sương sa nào còn óng ánh lunglinh

Đêm xuống lạnh tôi thấy mìnhướt áo

Ôm mông lung suốt đêm dàidiễm ảo

Ngấn sương này có phải củađêm qua

Độ ẩm bừng lên khẽ bảo thế à!

Tôi không hỏi sợ sương mờngấn lệ

Quay gót trở về bên ngôi cổmộ

Tấm mộ bia đã biến mất họ tên

Trên cành cây có một cánhchim khuyên

Cất tiếng gọi hồi luân, nhìntôi đó

Tôi muốn hỏi chim đôi lời chorõ

Chim buồn đáp rằng việc đókhông xong

Một kiếp này thôi chồng chấtnặng hoằng

Mang hai kiếp thì làm saotrọn được

Nấm mộ kia, một thời nào kiếptrước

Nắm xương tàn còn sót lạiphôi phai

Tôi chưa kịp buông lên tiếngthở dài

Chim vỗ cánh nhìn tôi, bay đimất

Bước trần gian đợi chờ nhiềucung bậc

Giã từ nghe, nấm mộ của tôixưa

Cuộc tử sinh còn chơi mãichưa vừa

Tôi tiếp tục hành trình trongba cõi.

Tháng 7 – 2004

TNT Mặc Giang

Nẻo đến thiên thai !


Mỗi nụ cười là một liều thuốcbổ

Mỗi niềm vui là thoát khỏi thươngđau

Mỗi hân hoan là quẳng gánh loâu

Mỗi hỷ lạc là đốt rừng phiềnnộ

Mỗi từ tâm là lên đường cứukhổ

Mỗi thong dong là về bếnthanh lương

Mỗi thân thiện là mở cửa tìnhthương

Mỗi xoa dịu là gắn hàn đổ vỡ

Mỗi tán thán là rừng hoa chớmnở

Mỗi thứ tha là dứt sạch gôngxiềng

Mỗi không cầu là chận đứngoan khiên

Mỗi không vọng là hết đườngràng buột

Mỗi học hỏi là mở trang sángsuốt

Mỗi khiêm cung là tâm lượngthánh nhân

Mỗi bao dung là trượng phu dựphần

Mỗi soi xét là đốt đèn quân tử

Mỗi không tham là lợi danh chế ngự

Mỗi không sân là thù hận đóng khung

Mỗi không si là tăm tối cáo chung

Dẹp tiểu lộ bước lên đường đại lộ

Hãy cứu khổ cho đời thôi đau khổ

Hãy ban vui cho nhân thế mỉm cười

Góp tin yêu cho sáng tỏa tình người

Mang chân thiện cho trần giantươi đẹp.

Tháng 07-2005

TNT Mặc Giang

Tôi đi mãi, trên hành trình bất diệt !


Nếu bảo chết là trở về cátbụi

Hỏi suối vàng còn có chỗ đểdung

Mà xưa nay nhào vô đó tớicùng

Nhét một đống thì làm sao thởnổi

Cõi trần gian dù gian trầnkhá đủ

Tôi vẫn rong cho nát mộng basinh

Giữa thênh thang sao không bướcđăng trình

Tội tình chi phải nằm imthiêm thiếp

Mượn cát bụi tôi đi trongmuôn kiếp

Để nhìn chơi cùng cát bụi phùdu

Đứng yên chi cho rong phủ mịtmù

Hình không nhận vẽ chi trongvô tướng

Nói cõi nào cũng chỉ là huyễntượng

Đứng cõi này, nói cõi khác,lạ không

Tôi đứng đây, cho cõi hữu làkhông

Thì cõi vô, lấy gì mà làm có

Còn nếu bảo, vào trần gianchi khổ

Tránh trần gian, như thế cókhổ không

Bám vào vô, nói chi nữa lôngbông

Thà bám hữu, muôn hình baothú vị

Hai nguyên tác vẽ lên đườngbất nhị

Bỏ cái nầy, tìm cái khác,cũng vậy thôi

Cho nên tôi vẫn tự tại riêngtôi

Rong cho phỉ, cõi nào tôicũng mặc

Sao trời vụt tắt

Vẽ ánh thiều quang

Tôi có đây, cả một cõi trầngian

Đi đi mãi, trên hành trìnhbất diệt !

Tháng 6-2005

TNT Mặc Giang

Tôi vẫn cứ ra đi !


Có người đã ngồi yên, 2500năm, không nói

Có người đã đứng lặng, 2000năm, dang tay

Một hiện sinh, như gió nhẹbay bay

Tôi cuốn hút, trầm mình tronggiông bão

Vô thỉ là gì

Có thể là, thuở hồng hoangdiễm ảo

Vô chung là gì

Có thể là, thời cùng tận diễmhuyền

Tôi đi, chưa hết nẻo hoàngtuyền

Nên không bỏ giữa dòng đangphiêu bạt

Một kiếp này thôi, tuy cónhiều chua chác

Nhưng cũng kiếp này, lại cólắm tin yêu

Nên tôi ca, khi nhịp khúc cầukiều

Và tôi hát, khi cầu tre lắtlẻo

Đường còn dài, tôi đi chưacuối nẻo

Lối còn xa, tôi đến chưa tớicùng

Dù gian nan và huyễn hoặcmông lung

Nhưng đứng lại, cũng mơ hồđâu đó

Nên tôi đi, để được nhìn chorõ

Và tôi đến, để được thấy tậnnơi

Vẫn còn hơn dệt những nét vẽvời

Rồi hình dung lờ mờ trong trítưởng

Nếu vô thỉ, có tôi bằng hìnhtướng

Thì đến nay, tôi vẫn có đâynày

Dù vô chung, chưa có chút mảymay

Nhưng hiện hữu, thì tôi đâucó chết

Trong hư vô còn nổi lên mộtvệt

Biết đâu chừng dấu nét tựngàn xưa

Và lung linh cho đến tận ngànsau

Dù biến dạng nhưng vẫn là tôiđó

Đêm đen bỗng bừng tỏa

Bỡi vết xẹt lưng trời

À, một ánh sao rơi

Đã từ muôn thuở trước

Cho dù thanh hay trược

Tôi vẫn cứ ra đi !

Tháng 10 – 2005

TNT Mặc Giang

Hạnh Nguyện Ta Đi


Mùa Hạ nào rồi cũng đi qua

Tôi bước chân theo bóng TăngGià

Xiểng dương lời Đức PhậtThích Ca

Mười ngày tu xin bước lênthuyền

Nương giáo từ cắt đứt vạnduyên

Cho cuộc đời hết khổ triềnmiên

Mười ngày tu xin bước lênđường

Đưa cuộc đời về với yêuthương

Đưa muôn loài về bến thanhlương

Bước nhân sinh ta đã vào đời

Biển trần gian chìm đắm chơivơi

Đạo cứu đời tỏa khắp nơi nơi

Mùa Hạ nào nương bóng Từ Bi

Nhận chân đời rồi chẳng rachi

Mang hạnh nguyền từ đó ta đi

Ta bước đi Ánh Đạo huy hoàng

Cho nhân gian nhuận bóng TừQuang

Cho muôn loài thoát khỏi lầmthan

Ta bước đi Ánh Đạo an bình

Đạo Từ Bi hóa độ chúng sinh

Đưa thuyền từ cứu độ hàm linh

Ta bước đi giải thoát chongười

Ta bước đi giải thoát cho đời

Cho Đạo Mầu thấm nhuận nơinơi.

Tháng 7 – 2004

TNT Mặc Giang

Ta xin Góp Mặt CuộcĐời


Taxin đỡ bóng hoàng hôn

Ráng chiều chậm xuống, đêm hôm chậm về

Ta xin rút ngắn lê thê

Cho mong được vẹn, cho thềđược trông

Ta xin thu nhỏ số không

Cho ai cũng có thành công trong đời

Ta xin khép lại biển khơi

Cho thuyền cập bến, không trôi xa bờ

Ta xin chận lại ước mơ

Biến thành sự thật nên thơ cho người

Ta xin mở cửa đẹp tươi

Cho người nhân thế mỉm cười trần ai

Ta xin lấp những chông gai

Tang thương đã lắm dặm dài gió sương

Ta xin mở những con đường

Sơn khê thôi khó, bình thường đi qua

Ta xin lợp lại mái nhà

Thời gian mục nát đẫy đà nắng mưa

Ta xin đếm những sao thưa

Mập mờ xa tít, cho vừa bóng đêm

Dù cho một chút ấm êm

Đừng đem đổ xuống dưới thềm giá băng

Dù cho một ngọn hải đăng

Đừng vùi tắt ngấm cản ngăn đi về

Sông dài mới biết bến mê

Biển sâu mới biết bốn bề khó qua

Cuộc đời, mình cũng có ta !

Cho mình góp mặt cùng ta cuộc đời.

Tháng 02 –2005

TNTMặc Giang

Tiếng Gõ Của Thời Gian


Khi xuân đến cho ngàn câyxanh lá

Cây cỏ xinh tươi đâm lộc nẩychồi

Đến lúc tàn khô, già úa thayngôi

Vàng rơi rụng, vờn vờn bay lảchả

Khi xuân đến, muôn hoa thơmcỏ lạ

Nét mong manh, bừng nở nụ,đơm bông

Vàng đỏ trắng xanh lợt đậmửng hồng

Rồi xuống sắc chỉ còn màu sậmtím

Khi xuân đến, đua vờn, chimbay lượn

Tiếng líu lo, thay nhau hót,chuyền cành

Nắng hoen vàng cho mây trắngtrời xanh

Chiều buông xuống, hoàng hôn,về tổ cũ

Khi xuân đến, nhân gian cùngnhắn nhủ

Cùng mừng vui, chờ mùa mớixuân sang

Rồi trôi theo chiếc bóng củathời gian

Tuổi trẻ đi qua, tuổi giàchồng chất

Khi xuân đến, hỏi xuân cònhay mất

Xuân rằng xuân, xuân cứ đến,xuân đi

Tuổi già thêm, già thêm nữa,còn gì

Tay chống gậy, mắt mờ, nhìn lộc thọ

Rồi xuân đến, tai lờ, nghekhông rõ

Xuân đến rồi, xuân đến nữa,phải không

Ta đã già như gỗ đá trỗ bông

Nghe xuân đến, như cây khô,lay gốc

Thế mới biết thời gian làđiểm mốc

Ta biết rồi, tiếng gõ củathời gian

Mỗi mùa xuân, cứ như thế băngngang

Xuân chưa đến, ta đã về nguồncội !

Tháng 12-2004

TNT MặcGiang
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
04/02/2026(Xem: 1370)
Hôm nay Tháng Chạp hăm ba Táo quân khắp chốn gần xa về chầu Bớ khanh Bắc Đẩu Nam Tào Mau mau mở máy bắt đầu online Táo Quân dưới đó là ai Trẫm đây miễn lễ, trình ngay phương nào ? Trong năm Ất Tỵ ra sao Mà ta bị réo điên đầu điếc tai.
02/02/2026(Xem: 2695)
Có đôi khi trong cuộc sống …nếu bị nhiều mệt mỏi quá lại là không cần thiết nhất là vì những việc mà chẳng hề quan trọng, cũng không đến từ việc phải sống thế nào để an yên mà đến từ việc phải trở thành một ai đó trong đầu mình .
30/01/2026(Xem: 2541)
Nhà hiền triết Krishnamurti đã nhắc nhở gì cho nhân loại hôm nay? Thích Phước An Tôi còn nhớ hồi giữa thập niên 60 của thế kỷ trước, nhà xuất bản An Tiêm đã cho ra đời tác phẩm Tự do đầu tiên và cuối cùng (The First and Last Freedom) của Krishnamurti do Phạm Công Thiện dịch. Mở đầu tác phẩm, dịch giả còn dịch bài viết của Henry Miller, văn hào hàng đầu nước Mỹ thời bấy giờ, trong đó có đoạn Henry Miller tóm tắt tư tưởng của Krishnamurti như thế này: “Con người là kẻ tự giải phóng chính mình”, phải chăng đó là đạo lý tối thượng của đời sống? Biết bao bậc hiền nhân trác việt đã nhắc nhở và đã thể hiện bao lần giữa lòng đời? Họ là những đạo sư, những con người đã làm lễ cưới của đời sống, chứ không phải những nguyên tắc, tín điều, luân lý, tín ngưỡng. Những bậc đạo sư đúng nghĩa thì chẳng bao giờ bày đặt ra lề luật hay giới luật, họ chỉ muốn giải phóng con người. Điều làm nổi bật Krishnamurti và nói lên sự khác nhau giữa Krishnamurti và những bậc giáo chủ vĩ đại tro
30/01/2026(Xem: 1860)
MEISTER ECKHART, sinh tại nước Đức, là nhà thần bí vĩ đại của Thiên Chúa Giáo thời Trung Cổ. Sự xuất hiện của Eckhart đả làm đảo lộn những người đi trước ông. D.T Suzuki trong Mysticism, Christian and Buddhist[*] đã nói rằng, lần đầu tiên khi đọc Eckhart, ông đã xúc động tràn trề, và D. T. Suzuki cho rằng, Eckhart đúng là “một tín đồ Thiên Chúa Giáo phi thường” và Thiên Chúa Giáo của Eckhart, D.T. Suzuki nghĩ là “thật độc đáo và có nhiều điểm khiến chúng ta do dự không muốn xếp ông thuộc vào loại mà ta thường phối hợp với chủ nghĩa hiện đại duy lý hóa hay chủ nghĩa truyền thống bảo thủ. Ông đứng trên những kinh nghiệm của riêng mình, một kinh nghiệm phát sinh từ một tư cách phong phú, thâm trầm, và đạo hạnh” Và như vậy D.T. Suzuki viết tiếp về Eckhart: “Ông cố hóa giải những kinh nghiệm ấy với cái loại Thiên Chúa Giáo lịch sử rập khuân theo những truyền kì và huyền thoại. Ông cố đem cho chúng một ý nghĩa ‘bí truyền’ hay ‘nội tại’ và như thế ông bước vào những địa vực mà đa số những tiề
30/01/2026(Xem: 1764)
Đây là bút ký của thầy Thích Phước An viết về ngài Tuệ Sỹ, mà thầy vừa mới gởi cho tôi chiều qua. Tôi đã từng, hơn một lần, đọc lại những bài viết hay, viết về ngài Tuệ Sỹ, lúc ngài viên tịch hôm 24.11.2023 vừa qua tại chùa Phật Ân, trong đó có bài này của thầy Thích Phước An – Thơ Tuệ Sỹ, Tiếng Gọi Của Những Đêm Dài Heo Hút. Văn hay thì đọc lại bao lần cũng hay. Đó là chưa kể, đây là một áng văn rất thơ của một nhà sư, viết về một nhà sư. Thầy Thích Phước An và ngài Tuệ Sỹ, vốn là huynh đệ, gắn bó cùng nhau đã từ lâu lắm trên bước đường tu hành. Thân thiết với ngài Tuệ Sỹ, có lẽ chẳng ai bằng thiền sư Lê Mạnh Thát, cùng các huynh đệ của ngài, trong đó, có một người luôn kề cận, từ lúc còn gian khó của gần năm mươi năm về trước, cho đến khi ngài mất, đó là thầy Thích Phước An.
24/01/2026(Xem: 2246)
Bính Ngọ Xuân về tỏa ngát hương Hoa ngàn cỏ nội đẹp muôn phương Yên bình vũ trụ qua tai chướng Tĩnh tại mây trời lắng họa vương Thế sự chan hòa xa ác tưởng Nhân dân vững mạnh hướng an tường Nghĩa ân mầu nhiệm lòng luôn dưỡng Phật pháp thâm huyền phát nguyện nương..!
23/01/2026(Xem: 1706)
Một lần tịch tĩnh rừng hoang Sao Mai huyền diệu óng vàng trời đêm Cỏ lau thức giấc êm đềm Khuya bên bếp lạnh khưi niềm ủ tro Tâm tư hạt thóc rợp cờ Viễn trình sinh tử phất phơ năm màu Nỗi hờn tủi nhục tan mau
22/01/2026(Xem: 1572)
Hai ngàn năm Thế Tôn khuất bóng Lời dạy xưa còn vọng đến nay Chỉ là nắm lá trong tay Vẫn tròn huệ mạng Như Lai ba đời Đúng diệu pháp, một lời cũng đủ Đủ bao hàm pháp nhũ Phật thân Một lời như thật, như chân Cho ra diệu dụng vạn lần hư ngôn Biển trầm luân sóng dồn gió dập
20/01/2026(Xem: 1643)
QUÁN Mắt trông năm cùng tháng tận Ngắm dòng sống hiểu thực hư Không gian không ngừng tĩnh động Sáu thời vẫn vậy phù hư. LẶNG Xập xình hòa vui tiếng nhạc Xóm quê thay sắc rộn ràng Hẻm cùng gió tung bụi rác Thi nhân ngưng nhịp gác đàn.
15/01/2026(Xem: 2110)
chén cơm tù cúng Phật xiềng xích hóa bụi tro hư không nhập lòng đất trăng trời trải ngàn hoa chén cơm chiều nguội ngắt tâm ý vẫn trắng trong khói nào cay đôi mắt khưi thơ chảy tuôn dòng