13. Vô Ưu kết nụ Liên Đài

12/05/201103:48(Xem: 18206)
13. Vô Ưu kết nụ Liên Đài

TUYỂN TẬP THƠ PHẬT ĐẢN

Vô Ưu kết nụ Liên Đài

Nhớ xưaĐức Phật Đản Sanh

Vô Ưu bừng nở trên cành ban mai

Ma Gia mẫu hậu đưa tay

Từ trong bụng mẹ, leo đài bước ra

Bước đibảy bước kết hoa

Sen thơm bát ngát chan hòa trần gian

Trời người rạng rỡ hân hoan

Thiều quang trổi nhạc vang vang đất trời

Chư Thiên hớn hở gọi mời

Hướng về La Vệ muôn lời tán dương

Lâm Tỳ Ni hiện phi thường

Báo chonhân thế Pháp Vương ra đời

Kìa trông Thái tử ngô khôi

Thông minh tuấn tú tuyệt vời tinh anh

Phạn Vương quả thật Vua Lành

Ma Gia quả thật Mẹ Hiền xưa nay

Vô Ưu muôn kiếp chờ ngày

Khi Phật giáng thế mới bày hiện ra

Hoằng khai chuyển pháp Thích Ca

Chúng sanh độ tận, Ta Bà trầm luân

Hơn Ba Trăm Hội thuyết kinh

Ba rừngGiáo lý nguyên trinh đạo mầu

Dù cho bốn biển năm châu

Ngăn sông cách núi bắc cầu lại qua

Dù cho phiền não trần sa

Dắt dìutất cả vào nhà Như Lai

Tám mươi năm, in dấu hài

Đạo vàng khắc ấn phương đài thiên thư

Tám mươi năm, kết ngàn thu

Sa La song thọ, Vô Dư Niết Bàn

Chúng con nguyện Đức Từ Quang

Ban ân tế độ trên đàn con đi

Chúng con nguyện Đức Từ Bi

Gia hộ đạo lý huyền vi trường tồn

Chúng con nguyện Đấng Pháp Vương

Đẩy thuyền Bát Nhã thanh lương cứu đời

Không còn đau khổ chơi vơi

Không còn vọng tiếng nửa lời thở than

Ta Bà đã có Đạo Vàng

Tây Phương đã có Lạc Bang trông chờ

Đâu cònđêm tối mịt mờ

Đâu cònsinh tử hữu vô điệp trùng

Vẳng nghe Pháp Cổ Hồng Chung

Giộng lên một tiếng vô cùng chưa tan

Vẳng nghe kinh kệ nhịp nhàng

Chuông mõ kết thúc, âm vang hằng còn

Một đờiTừ Phụ ấn son

Vô chung vô thỉ vết mòn chưa pha

Một đờiTừ Phụ Thích Ca

Mười phương ba cõi vào nhà Như Lai

Vô Ưu một cánh hoa cài

Gắn trên tuyệt đỉnh phương đài diệu liên

Vô Ưu một cánh hoa thiền

Hằng hàsa số trược phiền tiêu tan

Nguyện cầu pháp nhũ từ ân

Thường Chơn diệu hữu Pháp Thân tuyệt kỳ

Nguyện cầu Đạo lý Từ Bi

Ba ngànthế giới huyền vi Đạo Vàng

Đến vô lượng kiếp chưa tan

Vô chung vô thỉ gởi ngàn thiên thu

Trần gian có nghĩa gì ư

Niết bàn tịch tịnh hữu dư chi nào

Hư vô bào ảnh chiêm bao

Niêm hoa vi tiếu cây đào trổ bông.

Tháng Tư năm Canh Dần 2010

TNT Mặc Giang

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
02/04/2013(Xem: 16464)
Tôi được nghe nhiều người truyền tụng ngợi ca Trung niên thi sĩ từ lâu lắm rồi, dần dần tôi làm quen tìm đọc thơ của bác, lúc còn làm chú tiểu ở chùa Tường Vân-Huế.
02/04/2013(Xem: 14135)
Lối về xa ngái không cùng Non cao bể rộng trập trùng u minh Phiêu bồng phiêu lãng phiêu linh Dừng chân ngoái cổ thấy mình nhỏ nhoi.
02/04/2013(Xem: 13261)
Nhà thi sĩ nói: “ Con người sống ở đời như nhà thi sĩ.” Phải chăng, đời là một cõi mộng và con người là kẻ đi trong cõi mộng này?
01/04/2013(Xem: 25365)
Sư trưởng Như Thanh đã sáng tác, biên soạn và dịch thuật khoảng 20 tác phẩm Phật học.
01/04/2013(Xem: 15119)
Thiền lâm vi tiếu ngàn xưa Cười đời sảng khoái vẫn chưa cạn cười Cười ngất ngưỡng với héo tươi Cười đau đớn ngộ, cười ruồi nhiếp tâm.
01/04/2013(Xem: 15987)
Hai lần đánh đuổi Nguyên Mông Minh quân ngời sáng, chiến công vang rền Sử vàng ghi khắc lưu truyền Nhân Tông kiệt xuất, đức hiền tài ba.
01/04/2013(Xem: 16892)
Kiếp con người sống gởi thác về. Ai cũng vậy. Gọi là "sinh ký tử quy", Sống gởi thác về. Đời người là như vậy. Tất cả mọi người đều như vậy. Đức Phật cũng vậy, phải đọa cái xác thân tứ đại giả hợp này.
01/04/2013(Xem: 15526)
“Hãy lên đường! kìa, mặt trời rực rỡ!” Lữ khách đã nghe theo tiếng gọi thầm thì tự thẳm sâu tiềm thức, vững tin và vững tâm mà đi như thế. Túi vải đã rách, áo đã sờn vai, đôi giầy đã lủng, bàn chân từng sưng húp, nhưng lữ khách như không sờn lòng. “Hãy lên đường! Kìa, mặt trời rực rỡ!” Lữ khách đã leo qua nhiều ngọn đồi, lội qua nhiều dòng suối, đi ngang nhiều phố thị, vượt nhiều khu rừng, ngủ dưới gốc cây, tắm bên sông cạn ….
01/04/2013(Xem: 14282)
Ngọn gió đưa anh đi mười năm phiêu lãng Nhìn quê hương qua chứng tích điêu tàn Triều đông hải vẫn thì thầm cát trắng Chuyện tình người và nhịp thở của Trường sơn.
01/04/2013(Xem: 25958)
Một ngày nóng, rồi một ngày lạnh . Người ta cứ mãi triền miên giữa những cơn nóng lạnh bức bách. Bức bách đến kỳ cùng, cho đến khi lòng người vĩnh viễn đắm chìm tận lòng biển.