01. Cuộc đời Đức Phật

12/05/201103:48(Xem: 18382)
01. Cuộc đời Đức Phật


TUYỂN TẬP THƠ PHẬT ĐẢN

Cuộc đời Đức Phật

Đức Phật Thích Ca

Từ Đâu Suất giáng trần

Nước CaTỳ La Vệ

Vào RằmTháng Tư

Hoa Vô Ưu bừng nở

Tại vườn Lâm Tỳ Ni

Trái đất sáu lần rung động

Nhạc trời trỗi khúc hoan ca

Thần dân vui khắp mọi nhà

Chúc mừng Thái tử Tất Đạt Đa

Tịnh Phạn vua cha

Rời hoàng cung đi đón

Hoàng hậu Ma Gia

Sinh raNgài bảy ngày thì đã quy thiên

Kiều Đàm Di mẫu, thay thế mẹ hiền

Nuôi Thái tử cho đến ngày khôn lớn

Tất ĐạtĐa thông minh xuất chúng

Thiên tư cốt cách siêu phàm

Sở học không thể nghĩ bàn

Bao nhiêu thái sư cũng đều bái phục

Xuyên suốt cổ kim, không còn gì dạy nữa

Lớn lên, lời A Tư Đà, Vua Cha chợt nhớ

Mượn tay nguyệt lão kết tóc se tơ

Công chúa Gia Du kiều diễm như mơ

Để cột chân trong lâu đài nhân thế

La Hầu La, tiếng bí bô con trẻ

Mở mắt chào đời, tập nói tiếng Mẹ Cha

Ngài muốn nhìn nhân tình thế thái gần xa

Nên dạochơi ngoài bốn cửa thành : đông tây nam bắc

Thấy cảnh sanh già bịnh chết

Ngài liền quyết chí xuất gia

Vào nửakhuya Mồng Tám Tháng Hai

Sa Nặc ơi, đưa ta vượt khỏi hoàng thành

Xa lìa cung vàng điện ngọc

Xa lìa vợ đẹp con ngoan

Vì chúng sanh, ta ra đi quyết tìm ngôi báu

Tới dòng A Nô Ma

Ngài tựtay xuống tóc

Sa Nặc ơi, thôi, ngươi hãy lui về

Trở về thưa với phụ thân

Và nhắnlời của ta từ biệt

Còn riêng ta

Đến khinào, tìm ra đạo thì mới trở về

Bằng ngược lại, thì xem như ta đã mất

Từ đó, giữa trùng trùng Lạp Sơn Hy Mã

Đêmngày gội tuyết nếm sương

Sáu nămkhổ hạnh khôn lường

Vẫn chưa tìm ra Ánh Đạo

Bao nhiêu đạo sĩ, quyền cơ tuyệt xảo

Bao nhiêu pháp thuật, huyền vi tuyệt trần

Nhưng còn chỗ kẹt, không phải toàn chân

Ngài lại một mình, đi tìm chân lý

Bên cạnh dòng sông, Ni Liên Thuyền ý vị

Đan cỏ làm tòa, rồi khẳng quyết một câu

Chính nơi đây

Nếu không thành đạo

Thì ta quyết không rời chỗ nầy

Dù cho bụi đá trơ cây

Dù cho xương tan thịt nát

Thất thất tham thiền nghiêm mật

Cuối cùng chứng đắc đạo ca

Vô Thượng Chánh Đẳng Phật Đà

Bồ Đề Đạo Tràng, sen báu nở hoa

Vào ngày trăng tròn, tháng mười hai âm lịch

Bốn mươi lăm năm trường vân du hóa độ

Hơn ba trăm hội chuyển pháp thuyết kinh

Hàng hàng lớp lớp đệ tử đảnh lễ nghiêng mình

Sáu nẻoba đường rợp bóng Đạo Vàng siêu tuyệt

Thuận thế vô thường

Có sinhphải có diệt

Có diệtphải có sinh

Nhưng đạo lý chơn thường

Băng ngang dòng sinh diệt

Tại rừng Sa La

Đấng Cha Lành đã tám mươi năm tuổi già

Bảy chúng đệ tử cùng quây quần câu hội

Ngài bảo các con có còn gì muốn hỏi

Những gì ta dạy xưa nay

Đại chúng im lặng tỏ bày

Nếu chúng con đã thông suốt

Thì ta có mấy lời Di Giáo

Giới luật làm Thầy, đó là bậc nhất

Giáo pháp Ba Thừa, đó là vô song

Khai thông vô thỉ vô chung

Mở đường vô sinh vô tử

Các conchớ có quên mình, gìn giữ

Đólà lời cuối cùng của Đức Như Lai

Tu chỉ một đường, không một không hai

Phật tánh muôn đời, không thêm không bớt

Mỗi mỗichúng con, hãy chuyên tâm tu tập

Cuộc đời, không có gì bằng đạo lý từ bi

Hãy tự mình thắp đuốc lên mà đi

Ta từ giã các con, nơi Sa La Song Thọ

Rừng núi hoang vu, im bặt tiếng gió

Ngân hànín thở, rơi rụng trăng sao

Rằm Tháng Hai âm lịch, trăng thắm lệ đào

Đức Từ Phụ Bổn Sư an nhiên niết bàn nhập diệt

Đại chúng cất lên Thích Ca Mâu Ni tha thiết

Núi rừng hòa vọng âm vang

Lan xa thế giới ba ngàn

Vượt qua mười phương tam thế

Vũ trụ càn khôn nhỏ lệ

Hướng về thế giới Ta Bà

Hộ trì đạo lý Thích Ca

Ngưỡng nguyện phổ chiếu Phật Đà

Hằng hàpháp giới châu sa

Nhất nhất chấp tay đồng Niệm Phật:

Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật

Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật

Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật

Rằm Tháng Tư – năm Canh Dần 2010

TNT Mặc Giang

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
08/08/2011(Xem: 11988)
Chính tôi được chứng kiến, Phật Thích Ca Mâu Ni Khi ở rừng Lâm Trúc, Thuộc nước La Duyệt Kỳ. Bấy giờ có người nọ Thuộc dòng Bà La Môn, Chăm làm nhưng nghèo kiết,
08/08/2011(Xem: 13232)
Lần nọ ở Xá Vệ, Chính tôi, A Nan Đà, Biết chuyện này có thật, Khi theo hầu Thích Ca. Lúc ấy, Ba Tư Nặc, Ông vua tốt, qua đời, Người lên thay tàn ác, Làm mất lòng nhiều người.
08/08/2011(Xem: 13974)
Lần nọ, ở Xá Vệ, Chính tôi, A Nan Đà, May mắn được chứng kiến Chuyện này của Thích Ca. Hôm ấy, tôi và Phật, Vừa sáng, trời đầy sương, Đi vào thành khất thực Thấy lũ trẻ bên đường Đang chơi trò đắp đất, Xây thành phố, xây nhà, Xây cả kho chứa thóc Và cả những tháp ngà. Một đứa trong bọn chúng Thấy chân Phật phát quang,
08/08/2011(Xem: 13316)
Tôi may mắn chứng kiến Chuyện này của Thích Ca Khi Ngài đang tá túc Trong vườn cây Kỳ Đà. Triều vua Ba Tư Nặc Có vị quan đại thần, Bảy con trai, trong đó Sáu người đã thành thân. Ông giàu có, hiền đức,
08/08/2011(Xem: 12429)
Ở đời có ba việc. Một là việc của mình. Hai, việc của người khác. Ba, việc của thần linh. Ta thất bại, đau khổ, Sợ thần linh, sợ trời. Việc mình làm không tốt, Cứ thích xen việc người. Muốn vui ư? Đơn giản: Hãy làm tốt việc mình. Không xen việc người khác, Không sợ việc thần linh.
01/08/2011(Xem: 16016)
Mùa báo hiếu sao quên thân phụ Luôn nhắc mình lòng nhủ nhớ ơn Công cha như núi Thái sơn Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra.
01/08/2011(Xem: 21688)
Mỗi người con khi rời xa gia đình, đều mang theo mình là cả một trời thân thương trong lời ru, trong tình thương, trong ánh mắt, trong trái tim bà mẹ.
01/08/2011(Xem: 27126)
"TámTiết thơ giúp tập luyện Tâm thức"là tựa của một bài thơ ngắn do một nhà sư Tây Tạng là Guéshé Langri Tangpa (1054-1123) trước tác với chủ đích giúp phát huy tinh thần giác ngộ qua phép thiền định về hoán chuyển giữa ta và người khác, (một phép thiền định rất phổ thông của Phật giáo Tây Tạng: đó là cách tự nguyện xin được nhận về phần mình tất cả khổ đau của người khác, và trao lại cho họ tất cả những gì đạo hạnh của mình), và xem đấy là mục đích cao cả nhất trong cuộc sống của chính mình... Từ bi là một phản ứng của tâm thức khi nó không thể chịu đựng nổi trước những cảnh khổ đau của người khác và phát lộ những ước nguyện mãnh liệt...
31/07/2011(Xem: 14524)
Làn tóc rối trải dài trên thềm vắng Trăng có về, ngây ngất bức thảm hoang Người lữ hành trên đường đời cô quạnh Từng bước chân nghe nặng nỗi vô thường
31/07/2011(Xem: 15324)
Cuộc đời người, ai là người không đi kiếm mùa xuân, một mùa xuân viên viễn, cho chính mình hoặc gia đình, thân nhân. Một sớm mai thức giấc, nhìn nhau lại hỏi xuân là gì và có mặt tự bao giờ.