Cánh Hoa Tâm

28/03/201315:10(Xem: 19373)
Cánh Hoa Tâm

canhhoatam-httamchau

Cánh Hoa Tâm

HT. Thích Tâm Châu


Tổ Đình Từ Quang

Canada, 2002

---o0o---

SỰ VẬT NHƯ NHIÊN


Trời vẫn xanh, mây vẫn trôi,

Chờn vờn hoa nắng lượn ven đồi.

Rung rinh cánh gió ru hồn nhạc,

Róc rách nguồn khe nước chảy xuôi.

Rực rỡ muôn hoa lộ thắm tươi,

Truyền thông nhựa sống mạnh cho đời.

Đổi thay cây lá xanh, hồng, tím,

.Lành lạnh tùng xanh đón tuyết rơi.

Chim chíp thanh không én liệng bay,

Im im trăng nước mặc vơi đầy.

Nghiêng nghiêng vách đá chào sương giá,

Lẵng lặng trời Đông ngả bóng Tây.

Bát ngát hoa dâng gió thoảng huơng,

Lâng lâng sao trải rộng canh trường.

Đìu hiu thiêm thiếp đồi hoa mộng,

Rộn rã thanh âm khắp nẻo đường.

Bàng bạc thời gian, giây phút thôi,

Mông mênh sa-giới, một chân trời.

Dềnh dàng hiện hữu, ly ti điễm,

Tịch tĩnh chân tâm thể rạng ngời.

Pháp tính bản lai vượt có, không,

Như nhiên sự vật thể tương đồng.

Thăng hoa bừng sáng, vô phân biệt,

Trăng nước, mây trời một tính chung.

Tu-Viện Thanh-Quang : 19.06.2001

XUÂN NHƯ TẠI


Mặc vận chuyển, xuân đi, xuân lại lại,

Dù doanh, hư, tiêu, trưởng (1) vẫn như thường.

Âm vô ngôn, chung điệu nhạc muôn phương,

Mầm ẫn hiện dệt hồn xuân như tại.

Lòng gió chuyển kinh qua thiên vạn tải,

Hư không tràn thanh khí ngợp chân không.

Mây xa xưa vẫn thanh thản trập-trùng,

Trăng Viên-Giác vẫn là trăng muôn thuở.

Tràn pháp giới ánh linh-quang rực rỡ,

Chim thêng thang, hoa bướm rộn ràng tươi.

Non xanh xanh, bất động, ngút chân trời,

Biển bát ngát, một mùi (2) không giới hạn.

Nước vẫn ướt tự đáy nguồn vô tận,

Sóng gầm vang, thể tính vẫn thường như.

Ánh dương hồng hơi ấm hệt ban sơ,

Sao lấp-lánh trên màn tơ xanh thẳm.

Nhịp bước nhẹ in dấu chân lẫm chẫm,

Tóc phơ màu, run gọi bóng thời gian.

Rằng vinh-hoa, phú-quý trộn cơ-hàn,

Xưa, sau mãi vẫn một nguồn sinh lực.

Hoa-tạng-giới trùng trùng vô cùng cực,

Luồng tâm-tư vi-tế bản-nhiên hoài,

Xuân là xuân trong tự-tại như-như !

(1)Sự vật luôn luôn trong thái : đầy, vơi, mòn, nở.

(2)Nước biễn có một vị mặn, đạo Phật có một vị giải thoát.

GIẤC MỘNG PHÙ SINH


Giấc mộng phù sinh vẫn thế thôi,

Nhục, vinh, thành, bại mặc cho đời.

Lòng trong, ôm ấp đời và đạo,

Cùng với thiên nhiên nở nụ cười.

Xuân Canh-Thìn: 10.02.2000

LẼ SỐNG GIAO HÒA


Mừng lễ mãn khóa Thái-Cực-Thiền

tại chùa Phật-Quang, Úc : 20.11.198

Trăng huyền diệu, soi màn đêm huyền diệu,

Nắng vàng tươi chen kẽ lá xanh tươi.

Mây lững lờ dìu cánh gió chơi vơi,

Nguồn nước tịnh thấm nhuần trong mạch sống.

Trời cao lồng lộng,

Biển rộng mênh mông,

Núi non trập trùng,

Hoa cỏ thung-dung,

Cùng reo vui,

Trong pháp tính vô cùng.

Sắc, tâm ẩn trong mầm duyên muôn thuở,

Ãnh tu-di, vi vật, vẫn dung thông.

Vượt thoát khỏi thời, không-gian xa rộng,

Sống giao-hòa trong lẽ sống như nhiên.

Trí-tuệ an vui, vợi bớt ưu phiền,

Biết tôi luyện sắc, tâm như một.

Từng nhịp thở ra vào sâu suốt

Từng hành-vi, ý nghĩ sáng trong.

Ngọn gió đời rung chuyễn tựa hư-không,

Tâm vô lượng khắp cùng bao lợi lạc.

Thoải mái chèo, đưa thuyền về bến Giác,

Ngát hương thơm trong ý-niệm lợi tha,

Biết vô thường, vô ngã, khổ trong ta,

Biết “tỉnh thức” để hoàn-thành sự nghiệp.

Quá, hiện, vị-lai vô số kiếp,

Nằm trong giây chánh niệm của giờ đây !


TIN XUÂN


Guồng máy huyền-vi khéo chuyễn vần,

Tường Đông ngọn gió báo tin xuân.

Rung rinh lá dãi màu xanh thắm,

Phơi phới hoa kheo sắc trắng ngần.

Ríu rít trên cành oanh chuốt giọng,

Nhởn nhơ ngoài nội bướm phô thân.

Ngàn thông đượm phủ màn sương sớm,

Điểm hạt mưa bay lắng bụi trần.

Điễm hạt mưa bay lắng bụi trần,

Trên đường sinh-hoạt, rộn chen chân.

Đàn văn inh ỏi rao tài nghệ,

Trường lợi xôn xao tính cổ phần.

Trang điễm nét xuân lòng náo nức,

Lo toan mùi tết dạ bần thần.

Khá khen ai khéo bày ra thế !

Ngợp ánh Xuân-Dương được mất lần ?

Mùa xuân Nhâm-Thân ( 1992 )


CỎ THƠM ĐẤT PHẬT


Họa theo nguyên vận

thơ Phương-Thảo.

Xuân sang thơ tới giữa mùa Đông,

Ấm, lạnh, buồn, vui quyết một lòng,

Đất Phật, cỏ thơm tròn nguyện vọng,

Đạo, đời lợi lạc thễ dung thông.

Bóng câu thấp thoáng vụt mau qua,

Vì đạo quên thân chẵng kễ già.

Cứu khổ, ban vui, vui nghĩa vụ,

Ươm hoa Cực-Lạc tại Sa-Bà.

Chí lớn mong cầu chẵng ngại nan,

Đời hoa tỏa mát đẹp muôn vàn.

Lung-linh bảo sở tràn kho-tạng,

Thu gọn xuân tâm, tâm tự an.

Xứ lạ quê người đón chúa Xuân,

Xứ lạ quê người đón chúa Xuân,

Tuyết hoa phơi phới đẹp vô ngần.

Phong-lan, phương-thảo chân trời rộng,

Dâng ánh xuân-quang tới mọi phần.

Kìa đóa sen thơm gọn đạo-tình,

Muôn phương hoa cỏ đượm bình minh.

Nước non, đạo pháp tròn tâm niệm,

Chào đón xuân qua hưởng thái bình.

Cỏ thơm hương-nhũ nhuận tinh-hoa,

Đất Ấn ngàn xưa dấu Phật- Đà.

Phước trí trọn nên dòng Thích-tử,

Chúng sinh vui đẹp, đẹp lòng ta !

Xứ lạnh, xuân Tân Tỵ ( 2001 )


XUÂN ĐẾNLÀM CHI


Lưu lạc quê người đã mấy xuân ?

Làm chi trang trảinợ phong trần?

Làmchicho thế gian không bận ?

Cho chút tâm-tư khỏi nợ nần?

Phảng-phất hồn quê mỗi mỗi chiều,

Nhà tranh vách đất, khói phiêu-diêu.

Âm thầm dưa muối vui đoàn-tụ.

Giăng mắc mây mờ… cảnh tịch liêu!

Một giải non sông dệt gấm hoa,

Lệ đầm, huyết đậm, tuyết sương pha.

Văn-minh, văn-hiến nung hồn sử,

Cổ kính trang-nghiêm - Ánh nhạt-nhòa !

Cùng nòi Hồng-Lạc, giống Rồng Tiên,

Quốc phá, gia vong - Chuyện đảo-điên.

Nối gót “tự-do”, buồn đáy biễn !

Thoátxiềng “tàn bạo” vướng triền-khiên !

Dưới mái chùaxưa vọng tiếng chuông,

Lâng lâng thoảng dội, bóng chiều buông.

Từ-âm trao gửi niềm an lạc,

Chuyển biến âm ba… Rạp hát tuồng !

Tỉnh lại, trò đời thấy thảm thương,

Đôi vai dù nặng quyết lên đường !

Gắng xây dựng lại cơ-đồ cũ,

Đỡ cánh bơ vơ, đỡ vấn vương !

Tổ chức chung lo, chí vững bền,

Tư thù, mặc cảm giũ ngoài hiên.

Nằm gai, nếm mật, rèn tâm-nguyện,

Muôn một như nhau, một mối giềng !

Kìa bóng gia-đường lớp lớp hoa !

Nước non rực rỡ ánh sao sa!

Hương thơm quyện gió, chuông chùacũ,

Giải thoát, an vui, cảnh thái hòa !

Xuân Mậu-Thìn (1998)

CẢM XUÂN 80


Tám chục xuân-quang đã khởi đầu,

Nợ trần còn trả độ bao lâu?

Lao tù từng trải nhiều cay đắng,

Hoạt-động thường qua lắm dãi dầu.

Đạo-pháp chưa sao qua ách nạn !

Nước non đâu đã thoát u sầu !

Không-gian bừng sáng, thời-gian đẹp,

Hòa nhập thiên nhiên chẳng vọng cầu !

Đầu Xuân Canh-Thìn (2000)

CẢM XUÂN 81


Kìa xuân tám mốt tới rồi đây,

Tuyết rải bông mai trắng ngập đầy.

Cây phủ pha lê, cười gió lộng,

Hồn lâng lâng quyện hướng hương bay.

Hương bay hòa nhập cảnh siêu nhiên,

Ngát tỏa chân-như ánh diệu huyền.

Sóng, nước đùa vui trong nhất thễ,

Thời, không gian dệt mộng vô biên.

Vô biên sự vật hiện nơi đời,

Hoa chuyển màu xinh, sao đỗi ngôi.

Chuyễn, đổi thoáng qua hương bất diệt,

Nước muôn sông lặng, ánh trăng soi.

Trăng soi nhân quả tỏ nơi nơi,

Lý-tưởng chung xây đẹp cảnh, người.

Nhân loại an nhiên, vui lẽ sống,

Núisông bừng sáng, đượm màu tươi.

Màu tươi tràn ngập ánh chân thường,

Phơi phới mây bay, cỏ ngát hương.

Gió mát làn cây, gương nắng đọng,

Tâm hoa khơi mở rộng muôn phương.

Muôn phương thu lại một tâm này,

Đời đã nuôi ta khắp đó đây.

Làm trọn nghĩa sinh cùng nghĩa tử,

Ung dung tự-tại chẳng vơi đầy.

Tết xuân Tân-Tỵ ( 2001 )


XUÂN VỀ CHÂU ÚC


Xuân châu Úc, mỗi lần hoa trọn nở,

Sáng Đạo Vàng, lay động gót vân du.

Lướt trường-không, thôi thúc đáy tâm từ,

“ Quên tất cả ”, mong “ tròn đầy tất cả ”.

Chim ríu rít, ươm mình trong gió thơm hoa lá,

Nắng oi vàng, reo gọi tỉnh mầm sinh.

Vạn pháp huyền-linh, dù hữu hay vô tình,

Trên lẽ sống, đều hướng về xây dựng.

Đạo-giáo, quốc-gia trải bao năm chịu đựng,

Dân Thái-Bình, Xuân Lộc đã vùng lên.

Khắp trong ngoài đều ủng-hộ vang rền,

Đồng nhất trí và trường kỳ “ quyết thắng ”.

Chùa cảnh đây dù đã nhiều cố gắng,

Vẫn còn nhiều trở ngại chửa vượt qua.

Quyết dấn thân cho lý-tưởng Phật Đà,

Xây nền móng, sớm hoàn thành đại nghiệp.

Biết sự vật kinh qua vô lượng kiếp,

Lồng vô thường, vô ngã và duyên sinh.

Chuyễn sắc, tâmthành an-lạc, thái-bình,

Hòa vũ-trụ trong dòng xuân bất diệt.

Chùa Phật-Đà : 30.11.1997

CÁNH HOA TÂM


Lồng lộng thái-hư,

Mông mênh sa-giới.

Chờn vờn vi vật,

Tĩnh lặng suy tư,

Dáng tâm hoa,

Muôn cánh,

Nở chu tuyền.

Hoa tâm muôn cánh diệu huyền,

Núi sông cây cỏ góp duyên thuở nào.

Lưng trời lấp lánh trăng sao,

Mây bay gió thổi dạt dào nguồn sông.

Mưa rơi nắng dãi xanh đồng,

Chim muông hả mộng bồng tiêu dao.

Nhân sinh trọn chí anh hào,

Tùng xanh sương tuyết tuôn trào khí thiêng.

Lồng trong pháp giới vô biên,

Nhịp nhàng tự tại chân thiền thăng hoa.

Hoa tâm hương ngát Sa-Bà,

Hoa tâm hiện bóng Di-Đà nơi đây.

Hoa tâm gạn hết vơi đầy,

Hoa tâm bừng sáng muôn loài chung vui.

Hoa tâm dâng trọn cho người,

Cùng chung xây dựng cảnh đời như nhiên.

Montreal, mùa Thu năm 2000

KỲ VỌNG XUÂN


Nhâm Ngọ xuân lai đại cát tường,

Ngũ châu, tứ hải nhuận chiêu-dương.

Can qua vĩnh tức, thanh bình tại,

Tâm niệm khinh an hỷ lạc chương.

Thế giới thương trường hoa cạnh phát,

Tự do, hạnh phúc nguyện toàn dương,

Nhân sinh tái tạo chân dân chủ,

Đẵng dữ thiên nhiên, nhật nguyệt trường.

XUÂN KỲ VỌNG


Cát tường, xuân mới cầu mong,

Ánh chiêu-dương rợp đất trong, biển ngoài.

Thanh-bình lại, chiến tranh lùi,

Tâm an, cảnh thịnh, mừng vui khôn cùng.

Thương trường, thế giới rộ mừng,

Tự do, hạnh phúc nguyện lòng thảnh thơi.

Nhân sinh, dân chủ rạng ngời,

Cùng thiên nhiên thỏa chuỗi đời dài lâu.

Xuân Nhâm-Ngọ (2002)

Thích-Tâm-Châu


---o0o---

Vi tính : Nguyên Chí
Trình bày: Thùy Châu

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
02/02/2026(Xem: 2103)
Có đôi khi trong cuộc sống …nếu bị nhiều mệt mỏi quá lại là không cần thiết nhất là vì những việc mà chẳng hề quan trọng, cũng không đến từ việc phải sống thế nào để an yên mà đến từ việc phải trở thành một ai đó trong đầu mình .
30/01/2026(Xem: 1977)
Nhà hiền triết Krishnamurti đã nhắc nhở gì cho nhân loại hôm nay? Thích Phước An Tôi còn nhớ hồi giữa thập niên 60 của thế kỷ trước, nhà xuất bản An Tiêm đã cho ra đời tác phẩm Tự do đầu tiên và cuối cùng (The First and Last Freedom) của Krishnamurti do Phạm Công Thiện dịch. Mở đầu tác phẩm, dịch giả còn dịch bài viết của Henry Miller, văn hào hàng đầu nước Mỹ thời bấy giờ, trong đó có đoạn Henry Miller tóm tắt tư tưởng của Krishnamurti như thế này: “Con người là kẻ tự giải phóng chính mình”, phải chăng đó là đạo lý tối thượng của đời sống? Biết bao bậc hiền nhân trác việt đã nhắc nhở và đã thể hiện bao lần giữa lòng đời? Họ là những đạo sư, những con người đã làm lễ cưới của đời sống, chứ không phải những nguyên tắc, tín điều, luân lý, tín ngưỡng. Những bậc đạo sư đúng nghĩa thì chẳng bao giờ bày đặt ra lề luật hay giới luật, họ chỉ muốn giải phóng con người. Điều làm nổi bật Krishnamurti và nói lên sự khác nhau giữa Krishnamurti và những bậc giáo chủ vĩ đại tro
30/01/2026(Xem: 1674)
MEISTER ECKHART, sinh tại nước Đức, là nhà thần bí vĩ đại của Thiên Chúa Giáo thời Trung Cổ. Sự xuất hiện của Eckhart đả làm đảo lộn những người đi trước ông. D.T Suzuki trong Mysticism, Christian and Buddhist[*] đã nói rằng, lần đầu tiên khi đọc Eckhart, ông đã xúc động tràn trề, và D. T. Suzuki cho rằng, Eckhart đúng là “một tín đồ Thiên Chúa Giáo phi thường” và Thiên Chúa Giáo của Eckhart, D.T. Suzuki nghĩ là “thật độc đáo và có nhiều điểm khiến chúng ta do dự không muốn xếp ông thuộc vào loại mà ta thường phối hợp với chủ nghĩa hiện đại duy lý hóa hay chủ nghĩa truyền thống bảo thủ. Ông đứng trên những kinh nghiệm của riêng mình, một kinh nghiệm phát sinh từ một tư cách phong phú, thâm trầm, và đạo hạnh” Và như vậy D.T. Suzuki viết tiếp về Eckhart: “Ông cố hóa giải những kinh nghiệm ấy với cái loại Thiên Chúa Giáo lịch sử rập khuân theo những truyền kì và huyền thoại. Ông cố đem cho chúng một ý nghĩa ‘bí truyền’ hay ‘nội tại’ và như thế ông bước vào những địa vực mà đa số những tiề
30/01/2026(Xem: 1626)
Đây là bút ký của thầy Thích Phước An viết về ngài Tuệ Sỹ, mà thầy vừa mới gởi cho tôi chiều qua. Tôi đã từng, hơn một lần, đọc lại những bài viết hay, viết về ngài Tuệ Sỹ, lúc ngài viên tịch hôm 24.11.2023 vừa qua tại chùa Phật Ân, trong đó có bài này của thầy Thích Phước An – Thơ Tuệ Sỹ, Tiếng Gọi Của Những Đêm Dài Heo Hút. Văn hay thì đọc lại bao lần cũng hay. Đó là chưa kể, đây là một áng văn rất thơ của một nhà sư, viết về một nhà sư. Thầy Thích Phước An và ngài Tuệ Sỹ, vốn là huynh đệ, gắn bó cùng nhau đã từ lâu lắm trên bước đường tu hành. Thân thiết với ngài Tuệ Sỹ, có lẽ chẳng ai bằng thiền sư Lê Mạnh Thát, cùng các huynh đệ của ngài, trong đó, có một người luôn kề cận, từ lúc còn gian khó của gần năm mươi năm về trước, cho đến khi ngài mất, đó là thầy Thích Phước An.
24/01/2026(Xem: 2138)
Bính Ngọ Xuân về tỏa ngát hương Hoa ngàn cỏ nội đẹp muôn phương Yên bình vũ trụ qua tai chướng Tĩnh tại mây trời lắng họa vương Thế sự chan hòa xa ác tưởng Nhân dân vững mạnh hướng an tường Nghĩa ân mầu nhiệm lòng luôn dưỡng Phật pháp thâm huyền phát nguyện nương..!
23/01/2026(Xem: 1625)
Một lần tịch tĩnh rừng hoang Sao Mai huyền diệu óng vàng trời đêm Cỏ lau thức giấc êm đềm Khuya bên bếp lạnh khưi niềm ủ tro Tâm tư hạt thóc rợp cờ Viễn trình sinh tử phất phơ năm màu Nỗi hờn tủi nhục tan mau
22/01/2026(Xem: 1319)
Hai ngàn năm Thế Tôn khuất bóng Lời dạy xưa còn vọng đến nay Chỉ là nắm lá trong tay Vẫn tròn huệ mạng Như Lai ba đời Đúng diệu pháp, một lời cũng đủ Đủ bao hàm pháp nhũ Phật thân Một lời như thật, như chân Cho ra diệu dụng vạn lần hư ngôn Biển trầm luân sóng dồn gió dập
20/01/2026(Xem: 1558)
QUÁN Mắt trông năm cùng tháng tận Ngắm dòng sống hiểu thực hư Không gian không ngừng tĩnh động Sáu thời vẫn vậy phù hư. LẶNG Xập xình hòa vui tiếng nhạc Xóm quê thay sắc rộn ràng Hẻm cùng gió tung bụi rác Thi nhân ngưng nhịp gác đàn.
15/01/2026(Xem: 1847)
chén cơm tù cúng Phật xiềng xích hóa bụi tro hư không nhập lòng đất trăng trời trải ngàn hoa chén cơm chiều nguội ngắt tâm ý vẫn trắng trong khói nào cay đôi mắt khưi thơ chảy tuôn dòng
13/01/2026(Xem: 2441)
Tuệ Nhân vững chãi cuộc đăng trình Cùng với tăng đoàn trải nghiệm linh Tâm ước mong cho thế giới thịnh Ý nguyền muốn được quốc gia vinh Từ bi chẳng nản trong sương lạnh Hỷ xả không màng dưới nắng hanh Thẳng tiến đường xa ngàn bộ dặm Thong dong tự tại bước yên bình. .!