Chùa Hương tích (thơ)

28/03/201314:22(Xem: 10925)
Chùa Hương tích (thơ)

Chua Huong Tich 



CHÙA HƯƠNG TÍCH

Nguyên Khang
---o0o---

Đây chùa chính đặt chân trước Động

Nỗi bàng hoàng rúng động tâm linh

Cảnh Thiên lưu tạc vạn hình

Để cho nhân thế lưu tình vững tin

" Đệ nhất động Nam Thiên HƯƠNG TÍCH "*

Chốn Bồng Lai tiên cảnh là đây

Đắc tu cảnh giới vui vầy

Bình thân an lạc muôn ngày Như Lai

Ngay cửa Động cửu rồng uốn khúc

Chầu chân châu, Long trực đoạt châu

Xa xa bầu sữa ngọt ngào

Như nguồn sữa Mẹ nhiệm mầu chảy ra

Kìa núi bạc, núi vàng óng ánh

Đây lợn nằm, trâu tắm đồng xa

Núi cô, núi cậu bao la

Những ai hiếm muộn cầu là được ban

Ngôi Tam Bảo Thạch bàn Thiên tạo

Đủ Lân, Quy, Long, Phụng quy chầu

Phật Bà ngự ở ngôi cao

Từ Bi quán thế địa đào cứu nhân

Mải ngắm cảnh bần thần chân bước

Nhạc chuông vang tỉnh thức hồi kinh

Nam mô lời niệm chân tình

Phút giây từ biệt thường tình vấn vương.

Đi lễ chùa Hương

*- " Nam thiên đệ nhất động “ bút tích của chúa Trịnh còn lưu lại.


---o0o---

SUỐI TRONG

Rời HƯƠNG TÍCH hạ sơn nhập thế

Sạch lòng trần tụ tập bến trong

Đạo thuyền đưa tiễn thong dong

Suối Trong* êm ả thuận giòng chảy ra

Nghe văng vẳng ngân nga tiếng niệm

A-DI-ĐÀ! Đò chuyến ngược xuôi

Lời chào hoan hỷ lòng người

Trẻ già trai gái nụ cười hân hoan

Giòng suối rộng mênh mang sóng nước

Tạo hóa bày thanh - trược đôi bên

Ngược xuôi Trong - Đục hai triền

Khéo sao đời đục, Đạo thiền hóa trong

Ra về thấy lòng trần nhẹ nhõm

Chuyến hành hương cảnh Phật hội duyên

Vững tin chân lý Đạo truyền

Giữa nơi trần tục sống đời thiện nhân .

*- Một giòng suối bên đục bên trong. đường vào theo giòng đục, đường ra theo giòng trong.

(Đi lễ chùa HƯƠNG )

NGUYÊN KHANG


---o0o---

Trình bày : Nhị Tường

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
21/07/2013(Xem: 16739)
Chư Tăng lắm Bát nhiều Y Bởi vì phương tiện chuyển di theo thời Y che thân thể tốt tươi Bát dùng khất thực đặng rời Ngã ra
16/07/2013(Xem: 21217)
Cõi thơ của Thầy Tuệ Sỹ mênh mông bát ngát. Cao thì bay vút từng không. Sâu thì hun hút hố thẳm. Biết đâu mà dò để gọi là theo! Với người viết bài này, có lẽ là ngồi bệt xuống đất nhìn trừng trừng vào mấy dấu lặng trên “Những Điệp Khúc Cho Dương Cầm” của Thầy để mà nghe, có thể chỉ như là “vịt nghe sấm,” nhưng, may ra còn nghe được vài khoảng lặng vô thanh đâu đó, sau những cung bậc du dương siêu thoát.
01/07/2013(Xem: 11206)
Tuệ Trung Thượng Sỹ (1230-1291) có nhiều vai trò quan trọng tại Việt Nam thế ký thứ mười ba: là một thống đốc, ngài là một trong các vị tướng nổi tiếng những người chỉ huy cuộc kháng chiến chống ba cuộc xâm lăng của Mông Cổ; là một cư sĩ, ngài sống một cuộc đời hòa lẫn với thiền định, thi ca và hào quang vương giả
01/07/2013(Xem: 11877)
Nhục thân không gục ngã Lửa phừng cao ngọn tỏa Khắp thế giới kinh hoàng Gương hy sinh cao cả
01/07/2013(Xem: 12588)
Muối dưa nhớ thuở Kim Sơn Cháo rau đạm bạc, thiệt hơn chẳng nài Thân thương nghĩa bạn tình Thầy Công lao khai sáng, ơn tày núi cao
01/07/2013(Xem: 12268)
Sương mang hơi thở tình thương Từ trong lòng đất vô thường mà đi Sương mang pháp bất tư nghì Từ trong đỉnh núi Tu di chuyển mình
28/06/2013(Xem: 14065)
Xuân về đua nở muôn hoa, Cò non xanh tận bao la cánh đồng. Trời cao lồng lộng mênh mông, Đỉnh non tuyết phủ ánh hồng lung linh.
28/06/2013(Xem: 13036)
Vô thấy Phật ra thấy mình Theo nhau triền kiếp mà thành quên nhau Bây giờ đã tỏ mặt nhau Chén trà sen ướp mời nhau một lần.
28/06/2013(Xem: 14051)
Gió tình cờ làm bay phấn hoa. Đất tình cờ đón lấy. Nắng tình cờ sưởi ấm. Mưa tình cờ tưới tẩm. Nên hạt tình cờ nẩy mầm. Cây tình cờ mọc. Hoa tình cờ đơm bông. Gió lại tình cờ đem phấn hoa bay xa … bay tới đâu? nào ai biết! Đất nơi nào đón phấn? nào ai hay! Nhưng giòng chảy đó, chắc chắn vẫn quay đều, vạn hữu vẫn hiện đủ bao mùa mưa nắng. Chỉ khép mắt, quán chiếu một giây thôi cũng có thể thấy trùng trùng duyên khởi. Giòng chảy của ba cõi, bốn loài, sáu đường chúng sanh cũng tình cờ mà tuôn chảy thế thôi; nhưng trong những tình cờ của kiếp nhân sinh, lắng tâm mà nghiệm thì có những tình cờ chẳng tình cờ chút nào đâu! Nhân loại khởi từ xa lạ, tình cờ gặp nhau kết thành thân nhân, quyến thuộc, bạn bè, mà thương, mà ghét nhau ư? Nếu thực là tình cờ thì đâu thể triền miên, bất tận như thế! Trong vòng luân hồi, chúng sanh phải có ân oán, nợ nần nhau, chìm đắm trong vô minh mới tiếp tục tìm nhau mà đòi, mà trả như thế! Nên Phật dạy, nếu có tuệ nhãn mà nhìn chúng sanh, có thể nhận ra tổ tiên,