Chùa quê (Thơ)

28/03/201313:40(Xem: 14058)
Chùa quê (Thơ)

chuaque1_phominhnamdinh

Chùa quê

Tâm Không - Vĩnh Hữu

Sau lưng đường nhựa nhòa rồi

Tạm quên tất bật dòng đời gian nan

Nhấp nhô đường đất về làng

Phiêu du đến chốn già lam quê mùa

Lúa đồng giỡn giữa nắng mưa

Gió lùa hương cỏ bỡn đùa thi nhân

Rêu phong cổng gạch lặng thầm

Chuông ngân trầm lắng đón chân khách vào

Từng bậc bước thấp bước cao

Điện Quan Âm sáng ấm hào quang soi

Quay về cho hết chơi vơi

Qùy nơi chánh điện đất trời hoan ca

Sắc không bất dị đây là

Chùa quê nào khác nguy nga điện đài

Đơn sơ mộc mạc hình hài

Mà vàng Tam Bảo sáng ngời Pháp Luân

Trở về thanh thoát bước chân

Tâm mang duyên mới: nợ nần chùa quê!

Tâm Không- Vĩnh Hữu

---o0o---

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
29/03/2013(Xem: 12706)
Hôm trước, một người bạn gửi một bài thơ Hai-ku, thấy hay hay tôi cũng bắt chước làm vài câu…
29/03/2013(Xem: 29552)
Trăm năm trong cõi người ta, Chữ tài chữ mệnh khéo là ghét nhau. Trải qua một cuộc bể dâu, Những điều trông thấy mà đau đớn lòng. Lạ gì bỉ sắc tư phong, Trời xanh quen thói má hồng đánh ghen. Cảo thơm lần giở trước đèn, Phong tình cổ lục còn truyền sử xanh.
29/03/2013(Xem: 19936)
Tôn Giả A Na Luật
29/03/2013(Xem: 18494)
Mười vị đệ tử lớn của Phật
29/03/2013(Xem: 18274)
Tôn Giả Ưu Ba Li
28/03/2013(Xem: 20498)
Đá mòn phơi nẻo tà dương Nằm nghe nước lũ khóc chừng cuộc chơi Ngàn năm vang một nỗi đời Gió đưa cuộc lữ lên lời viễn phương Đan sa rã mộng phi thường Đào tiên trụi lá bên đường tử sinh Đồng hoang mục tử chung tình Đăm chiêu dư ảnh nóc đình hạc khô.
28/03/2013(Xem: 13693)
Lời nói thật chẳng ai màng, - Lời nịnh hót như muôn ngàn trăng sao. - Đạo đức giả, đời đề cao, - Người chân đức thật ngút đầu gian truân.
28/03/2013(Xem: 18539)
Trăm tuổi đời vẫn còn đạp xích lô - Mảnh đời trôi trên dòng đời nghiệt ngã - Mây vô tình vẫn bay mãi trên cao - Ðất lầm lì vực thẵm núi cách nhau - Ðường vạn nẽo biển sông hồ chắn lối
28/03/2013(Xem: 18171)
Con sông Ô-Lâu không giữ được những giọng cười Ly Tao, cho nên tiếng thơ mới làm vỡ những đêm thâu của Khuất Nguyên. Tiếng hát tràn những đêm trắng, biết người có nghe không, mà thấu thức thi sĩ đã mỗi đêm khuya hiện về đưa tay vuốt mặt, thấy nghìn năm in bóng một mình …
28/03/2013(Xem: 25236)
Nhất trụ thiền môn cảnh lạ kỳ Nghìn xưa lưu dấu đến nghìn nay Hồi chuông nhắc nhở ngân khuya sớm Tiếng mõ khuyên lơn vọng tối ngày …