Chùa quê (Thơ)

28/03/201313:40(Xem: 14435)
Chùa quê (Thơ)

chuaque1_phominhnamdinh

Chùa quê

Tâm Không - Vĩnh Hữu

Sau lưng đường nhựa nhòa rồi

Tạm quên tất bật dòng đời gian nan

Nhấp nhô đường đất về làng

Phiêu du đến chốn già lam quê mùa

Lúa đồng giỡn giữa nắng mưa

Gió lùa hương cỏ bỡn đùa thi nhân

Rêu phong cổng gạch lặng thầm

Chuông ngân trầm lắng đón chân khách vào

Từng bậc bước thấp bước cao

Điện Quan Âm sáng ấm hào quang soi

Quay về cho hết chơi vơi

Qùy nơi chánh điện đất trời hoan ca

Sắc không bất dị đây là

Chùa quê nào khác nguy nga điện đài

Đơn sơ mộc mạc hình hài

Mà vàng Tam Bảo sáng ngời Pháp Luân

Trở về thanh thoát bước chân

Tâm mang duyên mới: nợ nần chùa quê!

Tâm Không- Vĩnh Hữu

---o0o---

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
06/10/2016(Xem: 11109)
Cái chết từ từ sẽ đến Lo chi cho lắm cực thân Thảnh thơi nhẫn tu mà sống Có gì ta phải rối răm .
03/10/2016(Xem: 12997)
Ta đứng giữa rừng thu hắt hiu Sợi thu vàng vọt rớt trong chiều Hoàng hôn phủ gót chân hoang dã Nghe nàng thu chết giữa cô liêu
03/10/2016(Xem: 11804)
Đời người trong hơi thở Ra vào từng phút giây Thở ra mà không lại Là vĩnh biệt từ đây .
01/10/2016(Xem: 11001)
Ngồi thuyền Bát Nhã ngắm trăng Bát cơm Hương Tích trăm năm vẫn về Tào Khê trà uống bên lề Lăng Già sáng tỏ tứ bề không gian
29/09/2016(Xem: 14321)
Người về giữa chốn phù vân. Sông Hàn ngấn lệ khôn ngần tiếc thương. Người về chung cuộc vô thường. Không còn mưa nắng khói sương Bà Nà. Người về tiếng khóc vang xa. Là kinh động giữa ta bà khói mây.
29/09/2016(Xem: 12349)
Cuộc sống quanh ta khóc lẫn cười Khổ đau hạnh phúc bấy nhiêu người Cái vòng xoay chuyển không cùng tận Ngày nắng đêm mưa giữa cuộc đời.
29/09/2016(Xem: 15083)
Một niệm Di Đà không niệm khác Tấc lòng thành một Pháp không sai Chẳng nhọc một khảy móng tay Tây Phương liền tới trước ngay hiện tiền
29/09/2016(Xem: 10732)
Lắng lòng nghe mọi âm vang Nghe trong hơi thở nhịp đàn tiếng tim Bước chân mỗi bước niệm thầm Thiền hành bách bộ nghiệmtầm sắckhông.
28/09/2016(Xem: 11031)
Mái chùa che đở nắng mưa Cho người lỡ bước đường chưa muốn về Bây giờ đổ nát tứ bề Người ơi ! sao lại nặng nề xuống tay
28/09/2016(Xem: 11366)
Bao la độ lượng giữa đời nầy Chất chứa khoan dung bỏ dở hay. Rác thối phân dơ đều ngậm trọn, Thây ươn gỗ mục vẫn ôm đầy. Ngàn năm chôn chặt không xao xuyến, Vạn thuở vùi sâu chẳng giãi bày. Lá biếc hoa tươi nhờ chuyển hóa, Thế gian thắm nghĩa động tâm lay.