Dzách

28/03/201313:38(Xem: 12438)
Dzách

82 5 BuiGiang_1328DZÁCH
Bùi Giáng


Nỗi buồn nỗi khổ đời xưa
Nỗi sung sướng đến móc mưa bất ngờ
Đời xưa đất đá đều đờ đẫn điên
Đời này đất đá cằn khô
Điên duỗi dọc, điên ngửa nghiêng
Điên là hạnh phúc thần tiên ở đời
Điên rồi rốt cuộc hỡi ôi
Cũng đành chấm dứt lìa đời hết điên

1996

---o0o---


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
27/05/2012(Xem: 13321)
Ngao du sông suối tìm xuân, Lạc vào bãi đá cổ thân tặng đời. Viễn du tăng sĩ chơi cười...
27/05/2012(Xem: 14918)
Ngao du sông suối tìm xuân, Lạc vào bãi đá cổ thân tặng đời. Viễn du tăng sĩ chơi cười...
26/05/2012(Xem: 13550)
Mỗi lần ta gặp nhau Đều có niềm vui nhỏ Hôm nay anh lại có Một cánh hồng trao em
26/05/2012(Xem: 14654)
Rạng ngời một đóa kỳ hoa Vô cùng huyền diệu tinh ba khôn lường Linh Đàm phổ hóa tứ phương
26/05/2012(Xem: 15127)
Nợ nhau vì một câu nguyền Bạc đầu mưa nắng đôi miền đợi trông, Vầng trăng kia nợ dòng sông...
20/05/2012(Xem: 14093)
Đêm Bão (thơ)
20/05/2012(Xem: 13686)
Nói với Sarah (thơ)
18/05/2012(Xem: 12765)
Bên hiên Thiền Thất (thơ)
16/05/2012(Xem: 13297)
Mẹ Việt Nam đi tu (thơ)
16/05/2012(Xem: 12989)
Không biên giới (thơ)