6. Đi giữa lòng Đất Mẹ

22/01/201104:48(Xem: 15220)
6. Đi giữa lòng Đất Mẹ

Đigiữa lòng Đất Mẹ

Ta đi giữa lòng Đất Mẹ
Vẳngnghe tiếng hát ầu ơ
Ngay từ cái thuở ban sơ
Thơm thơm đôi dòng sữa mẹ

Ta đi giữa lòng Đất Mẹ
Vẳng nghe tiếng hát bên sông
Mạnon xanh mởn ruộng đồng
Lúa vàng mơn man gió nắng

Ta đi giữa lòng Đất Mẹ
Vẳng nghe tác nước dưới trăng
Tiếng chày giã gạo đưa nhanh
Tình quê thơm hương đồng nội

Ta đi giữa lòng Đất Mẹ
ChimHồng bay cuối trời quê
Chim Lạc bay xa chưa về
Trơ vơ nguồn xưa tổ ấm

Tiếng Mẹ thì thầm sâu lắng
Con tôi biền biệt nơi đâu
TiếngCha trầm ngâm nằng nặng
Cơ đồ bãi biển nương dâu

Trường Sơn bạc màu đỉnh núi
Biển Đông trắng dã trùng khơi
Bãi cát dập vùi gióbụi
Bờ lau xơ xác tơi bời

Ta đi giữa lòng Đất Mẹ
Vẳng nghenúi gọi nhớ rừng
Biển xa sông dài ngóng đợi
Gừng cay muối mặn rưng rưng

Ta đi giữa lòng Đất Mẹ
Đất Mẹ vỗ về ta đi
Bụi trần phong sương mấy độ
Trầm kha mưa gió kinh kỳ.

Tháng 4 – 2009
TNT Mặc Giang

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
20/10/2011(Xem: 14862)
Từng cánh chim vội vã bay về, tìm lại tổ ấm sau một ngày bay xa, tìm thức ăn…Bầu trời đẹp quá, nên thơ, huyền ảo, mông lung dù trải qua bao chập chùng mưa nắng thất thường.
12/10/2011(Xem: 25281)
Truyện thơ Tôn giả La Hầu La - Tác giả: Tâm Minh Ngô Tằng Giao
06/09/2011(Xem: 12939)
Nguyện mang lại an vui, Cho tất cả chúng sinh. Tôi xin yêu thương họ, Với tất cả lòng tôi.
04/09/2011(Xem: 21701)
DỄ là nói chẳng nghĩ suy KHÓ là cẩn trọng những gì nói ra. DỄ làm đau đớn người ta KHÓ sao hàn gắn bao là vết thương! DỄ là biết được Vô thường KHÓ, lòng cứ vẫn tơ vương cuộc trần, DỄ là độ lượng bản thân KHÓ sao dung thứ tha nhân lỗi lầm!
28/08/2011(Xem: 14934)
Đức Phật Tổ thường nói Rằng chúng ta, con người, Thực sự là bầy rối Trên sân khấu cuộc đời. Rằng chúng ta phải diễn Rất nhiều vai khác nhau, Dù muốn hay không muốn, Toàn những vai buồn đau. Cái đau của mất mát,
22/08/2011(Xem: 12142)
Mưa tạnh đầu non lá rung sương Lửa trại còn un khói hoang đường Vằng vặc đêm dài trăng mười sáu...
12/08/2011(Xem: 24051)
Bà Thanh Đề là mẹ của ngài Mục Kiền Liên (cũng gọi là Mục Liên). Bà tính tình tham lam, độc ác, không tin Tam Bảo, tạo ra nhiều tội lỗi nặng nề, gây ra nhiều "nhân" xấu nên khi chết đi chịu "quả" ác, bị đày vào ác đạo, sinh làm loài ngạ quỷ, đói khát triền miên trong đại địa ngục.
12/08/2011(Xem: 12110)
Thiện là gốc, lẽ chân, thiện, mỹ, Phúc là nguồn, quả vị chánh nhân Hùynh tâm sáng cõi tinh thần Học thông giáo lý, thức trần nghiêm tu.
12/08/2011(Xem: 12975)
Đường lên đỉnh quanh co vùng cỏ lạ Giữa mây trời sắc trắng lững lờ qua Chim ríu rít trong rừng già nắng hạ Đón người lên rừng núi đá nở hoa
09/08/2011(Xem: 15606)
Hồi ấy ở Xá Vệ, Trong vườn cây Kỳ Đà, Chúng tôi cùng tá túc Với Đức Phật Thích Ca. Các chư tăng, đệ tử Thường cho tôi là người Có trí nhớ rất tốt, Nên ngợi khen hết lời.