5. Hành trình Quê Mẹ

22/01/201104:48(Xem: 17004)
5. Hành trình Quê Mẹ

Hànhtrình Quê Mẹ

Ta thực hiện cuộc hành trình Quê Mẹ
Đi từ Cà Mau tới ải Nam Quan
Đi từ Trường Sơn cho tới biển Đông
Đểthắm đượm mặn nồng tình non nghĩa nước

Thăm Cổ Loa, nhớ năm ngànnăm trước
Đức Hùng Vương sắc ấn dựng cơ đồ
Nước Văn Lang từ ngày ấy thắm tô
Dòng lịch sử chuyển trao từng thế hệ

Về Hà Nội, nhớThăng Long hoài cổ
Đất trời Nam lẫm liệt giống da vàng
Ba mươi sáu phố phường, bao vết tích âm vang
Khí Lạc Hồng xát xây hồn xâm, thực

Thăm Miền Trung, núi cao, biển rộng, đất hẹp
Cho địa linh, nhân kiệt, trí dũng thượng thừa
Phong sương tuế nguyệt, mưa dãigió lùa
Để Cố Đô, kinh kỳ cùng sông Hương núi Ngự

Bóng thời gian, đâu là Châu Ô Châu Lý
Huyền Trân ơi, công chúa điệu ru « Hời »
Cảmơn người, sao khuất, nhớ trăng soi
Bình Bắc, yên Nam, tận Cà Mau mở cõi

Vào Sài Gòn, nhớ ba trăm năm cũ
Gia Định Thành, trấn thủ vững biên cương
Ta bước chân đi, nhớ phố nhớ phường
Bóng thành đô vương chiều dài kỷ niệm

Bến Bạch Đằng sóng đêm buồn im tiếng
Đènpha màu sương gió phủ đường đi
Quá khứ qua, ta muốn khép bờ mi
Đêmdài quá, nhìn trăng sao nhắn gởi

Vào Miền Nam, đất bạt ngàn, chim bay mỏi cánh
Cửu Long giang, chín cửa rạng trời đông
Đất chạytới đâu, giáp lạch liền sông
Tới Cà Mau chuỗi dài ra biển cả

Dừngchân lại, thăm Hà Tiên, Rạch Giá
Cuộc hành trình xuyên đất mẹ thân yêu
Càng nhớ thương hai tiếng nhiễu điều
Và câu ca dao một giàn bầu bí

Miền Bắc, cái nôi thuở dựng cờ lập quốc
Miền Trung, vượt hoành sơn, vạn đại dung thân
Miền Nam, mảnh dư đồ chữ « S » tương lân
Là sông núi, là hồn thiêng dân tộc

Vật đổi sao dời, Việt Nam bất diệt
Núi lở cát bồi, đất nước thiên thu
Hỡi quê hươnggấm vóc của ta ơi
Cao tiếng gọi cùng quê hương muôn thuở.

Tháng3 – 2009
TNT Mặc Giang

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
21/04/2017(Xem: 15279)
Tạm biệt Varanasi Tôi đi Tạm biệt Sarnath, Jaipur, Mysore, Bangalore, Chennai, Agra, Delhi Tạm biệt Ấn Độ văn minh và huyền bí Quê hương của Tất Đạt Đa Cồ Đàm, của Gandhi và Sardar Vallabhbhai Patel, của Maharshi Valmiki và Rabindranath Tagore Tôi đi Sông Hằng chảy như cuộc đời tôi đang chảy Từ đâu tôi không biết Về đâu tôi không hay.
20/04/2017(Xem: 16319)
Cuộc sống trăm năm tưởng đâu nhiều Nào ngờ như cảnh khói lam chiều Thoáng qua giây lát rồi tan biến Còn lại bầu trời thật đáng yêu .
19/04/2017(Xem: 14110)
Đất Trời Hư Vô (thơ của Gia Hiếu, Sydney, Úc Châu)
19/04/2017(Xem: 12427)
Hôm nay lòng người rộng mở Nhân ngày Phật Đản lại về Bình minh tiếng chim ca hát Nắng hồng tỏa sáng thêm lên
18/04/2017(Xem: 13520)
Hướng ngoại tìm cầu ngọn lửa thiêu Phù vân bọt sóng một sớm chiều Tan theo mây khói như điện chớp Nhìn lại đời mình cũng mất tiêu .
18/04/2017(Xem: 11947)
Khổ lụy tai ương mãi bám vây Tới lui luẩn quẩn biết ai thay. Ba đường giác ngộ nào đâu thấy ! (*) Sáu nẻo trầm mê chẳng có hay ! Liễu giải chơn tâm căn diệu lực, Quảng khai chánh pháp huệ tròn bày. Dương trần mấy chốc còn quay lại, Đại đạo huân tu chính chốn này.
18/04/2017(Xem: 16356)
Thiêng liêng mầu nhiệm ánh dương tràn , Ban rải tình thương đến muôn vàn, Diễn giảng kinh vàng lan khắp chốn, Hoàng dương chánh pháp dứt kêu than.
16/04/2017(Xem: 19622)
Trong kho tàng thi ca cổ điển Việt Nam, Trần Nhân Tông là nhân vật lịch sử rất đặc biệt: Ngài không chỉ là một bậc minh quân lỗi lạc hiếm có, mà còn là một vị thiền sư đã liễu ngộ Phật pháp (được người đương thời tôn xưng là Điều Ngự Giác Hoàng hay Phật Hoàng, trở thành vị tổ sáng lậpdòng Thiền Trúc Lâm Yên Tử của Phật giáo Việt Nam), đồng thời, cũng là một nhà thơ lớn của dân tộc.
16/04/2017(Xem: 11861)
Xuân hơ hớ cũng già thôi Mùa thay ve ứa khúc li tao buồn Phượng phơi tình hạ vấn vương Chỉ sen đằm giữa vô thường thảnh thơi
16/04/2017(Xem: 10295)
Tháng tư hướng về quê cũ Hai bờ ngăn cách đại dương Biết bao người con dân Việt Ra đi mang cả tình thương .