5. Hành trình Quê Mẹ

1/22/201104:48(View: 19775)
5. Hành trình Quê Mẹ

Hànhtrình Quê Mẹ

Ta thực hiện cuộc hành trình Quê Mẹ
Đi từ Cà Mau tới ải Nam Quan
Đi từ Trường Sơn cho tới biển Đông
Đểthắm đượm mặn nồng tình non nghĩa nước

Thăm Cổ Loa, nhớ năm ngànnăm trước
Đức Hùng Vương sắc ấn dựng cơ đồ
Nước Văn Lang từ ngày ấy thắm tô
Dòng lịch sử chuyển trao từng thế hệ

Về Hà Nội, nhớThăng Long hoài cổ
Đất trời Nam lẫm liệt giống da vàng
Ba mươi sáu phố phường, bao vết tích âm vang
Khí Lạc Hồng xát xây hồn xâm, thực

Thăm Miền Trung, núi cao, biển rộng, đất hẹp
Cho địa linh, nhân kiệt, trí dũng thượng thừa
Phong sương tuế nguyệt, mưa dãigió lùa
Để Cố Đô, kinh kỳ cùng sông Hương núi Ngự

Bóng thời gian, đâu là Châu Ô Châu Lý
Huyền Trân ơi, công chúa điệu ru « Hời »
Cảmơn người, sao khuất, nhớ trăng soi
Bình Bắc, yên Nam, tận Cà Mau mở cõi

Vào Sài Gòn, nhớ ba trăm năm cũ
Gia Định Thành, trấn thủ vững biên cương
Ta bước chân đi, nhớ phố nhớ phường
Bóng thành đô vương chiều dài kỷ niệm

Bến Bạch Đằng sóng đêm buồn im tiếng
Đènpha màu sương gió phủ đường đi
Quá khứ qua, ta muốn khép bờ mi
Đêmdài quá, nhìn trăng sao nhắn gởi

Vào Miền Nam, đất bạt ngàn, chim bay mỏi cánh
Cửu Long giang, chín cửa rạng trời đông
Đất chạytới đâu, giáp lạch liền sông
Tới Cà Mau chuỗi dài ra biển cả

Dừngchân lại, thăm Hà Tiên, Rạch Giá
Cuộc hành trình xuyên đất mẹ thân yêu
Càng nhớ thương hai tiếng nhiễu điều
Và câu ca dao một giàn bầu bí

Miền Bắc, cái nôi thuở dựng cờ lập quốc
Miền Trung, vượt hoành sơn, vạn đại dung thân
Miền Nam, mảnh dư đồ chữ « S » tương lân
Là sông núi, là hồn thiêng dân tộc

Vật đổi sao dời, Việt Nam bất diệt
Núi lở cát bồi, đất nước thiên thu
Hỡi quê hươnggấm vóc của ta ơi
Cao tiếng gọi cùng quê hương muôn thuở.

Tháng3 – 2009
TNT Mặc Giang

Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
8/1/2017(View: 14576)
Còn ngồi đó đếm chiêm bao, Từng cơn mộng dữ lao xao đêm trường, Hên may phút chốc vô thường, Chợt nghe tiếng cũ gọi thương quay về
8/1/2017(View: 14358)
Mai nhé lên đường xong kiết Hạ Kim Cang còn vướng chút tâm tư Mai nhé đệ huynh người mỗi ngả Nhặt cánh hoa rơi kết tạ từ … Mai nhé không còn vai sánh bước Tiễn biệt đêm nay mấy ngụm trà
8/1/2017(View: 11615)
Xuân về Quảng Đức đạo tràng thanh Mậu Tuất Tân Niên nguyện sống lành Cùng nhau hướng đến bờ giải thoát Trải rộng tâm từ khắp chúng sanh .
7/31/2017(View: 18689)
Bài Thơ Dâng Người (thơ) - Rất ít người làm nên lịch, rất ít cuộc đời được viết thành thơ, trong số ấy với tôi, người là một, vượt thời gian người xây dựng cơ đồ
7/30/2017(View: 14763)
Tháng chín ngày về thăm lại Quê hương thành phố thân yêu Sau bao năm trời xa cách Suối nguồn non nước kính yêu .
7/28/2017(View: 14373)
Tình đồng đạo muôn đời luôn bền chắc Mãi hướng về Đấng Điều Ngự Trượng Phu Đêm ngày không bỏ dở bước đường tu Dù bận rộn tháng ngày trong cuộc sống .
7/26/2017(View: 14948)
Duyên đến duyên đi cũng là duyên Cớ chi ta lại phải ưu phiền Tuỳ duyên ta sống cho đúng đạo Cứ để dòng đời chảy tự nhiên .
7/22/2017(View: 15848)
Tại vương quốc Kô Sa La, Thuở xưa là một quốc gia hùng cường, Ba Tư Nặc là quốc vương Khắp trong nước Ấn bốn phương vui vầy, Phật còn tại thế thời này Đạo vàng gieo rắc đó đây giúp đời. Trong cung vua có một người Cô nàng Mạt Lợi xinh tươi diễm kiều Vua Ba Tư Nặc quý yêu Vuốt ve âu yếm cưng chiều nhất thôi.
7/22/2017(View: 16256)
Dưới chân ngọn núi Phổ Đà Có chàng đồ tể thật là tệ sao Hung hăng, nóng nảy, hỗn hào Sống cùng mẹ góa từ bao lâu rồi, Anh chàng bất hiếu nhất đời Lúc say đánh mẹ, mặc người cười chê, Mẹ hiền lành đủ mọi bề Nghĩ mình nghiệp chướng nặng nề bản thân Nên bà sám hối thành tâm Phụng thờ tượng Quán Thế Âm trong nhà Quỳ xin Bồ Tát giúp bà, Mong con ngỗ nghịch rồi ra có ngày Thoát cơn mê, về đường ngay Sống cho phải đạo, mai này hồi tâm.
7/22/2017(View: 16965)
Khóm trúc nghiêng minh nhớ dáng ai Chia tay ròng rã mấy năm dài Người đi như thể trời im nắng Rầm rập mưa buồn buổi sớm mai Chiều nay ai có về quê mẹ Cho gởi lòng theo những bước chân Cố hương xa tít bao giờ lại Nhìn biển, nhìn sông, núi Ngũ Hành Đàn voọc chân nâu sầu thế cuộc Mắt buồn hiu hắt hỏi trời cao Ôi núi Sơn Chà ai thảm sát Để biển xanh đau hóa biển đào?