2. Thông Điệp Vu Lan

22/01/201104:48(Xem: 15506)
2. Thông Điệp Vu Lan

ThôngĐiệp Vu Lan

Thắng Hội Vu Lan nhớ Mẹ hiền
Noigương hiếu hạnh Mục Kiền Liên
Thanh trai lễ vật lòng tha thiết
NguyệnĐức Từ Bi cứu đảo huyền

Ngày xưa, Mục Tử xuống A Tỳ
Tìm Mẹ muôn vàn khó quá đi
Bao ải Ma Vương cùng ngạ quỷ
Khóc òa thấy Mẹ, vỡ sầu bi

Dâng cơm cho Mẹ, bốc thành than
Nước uống dâng lên, biến lửa hồng
Cũi sắt, hầm chông đày đọa Mẹ
Mục Liên cùng tử khóc như rông

Vội về ngưỡng bạch Đức Như Lai
Sự thể trầm kha thống khổ dài
Vừa Mẹ, vừa sinh linh vạn loại
Làm sao giải cứu khỏi tuyềnđài

Đức Phật từ tôn tế độ ban
Giải bày, mở Thắng Hội Vu Lan
Thậpphương Tam Bảo đồng gia bị
Chứ một mình Ông, đâu dễ dàng

Còn nay, thiết lễ Hội Vu Lan
Dễ quá, đơn sơ, thật nhẹ nhàng
Dâng tấm lòng thành, nguyện chí thiết
Mười phương Chư Phật nhủ từ ân

Cósao cúng vậy đừng cầu kỳ
Quan trọng, chân thành đúng lễ nghi
Gìn giữ thân tâm, sạch nghiệp báo
Phật cười hoan hỷ, đừng lo chi

Tacứu sinh linh, độ vạn loài
Hằng hà sa số chúng sinh thôi
Trầm luân sáu nẻo, ba đường dữ
Phật ái chúng sinh, mẫu ái hoài

Hằngnăm, mỗi Lễ Hội Vu Lan
Đệ tử trang nghiêm và nhẹ nhàng
Im lặng, nói năng, như chánh pháp
Ngày Rằm Tháng Bảy kết Đàn Tràng

Vu Lan, như mở Hội Liên Hoa
Bát Nhã thanh lương chuyển tới bờ
Biển khổ hồi đầu đăng bỉ ngạn
Hàm linh cửu hữu thoát trầm mê

Vu Lan, như mở Hội Liên Trì
Ao báu, sen vàng, ngát Đức Bi
Cửu phẩm đồng đăng, thơm giải thoát
Phật ân vô lượng, nói vô nghì

Vu Lan, như Mở Hội trần gian
Nhân thế bình tâm dưới Đạo Vàng
Phước huệ song tu tiêu nghiệp dĩ
Vượt qua thế giới của ba ngàn

TrungNguyên Tháng Bảy Hội Vu Lan
Gìn giữ, truyền lưu mãi thế gian
Vận chuyển Ba Thừa dung Nhị Đế
Tam đồ, bát nạn, hết lầm than

Nào phải cứu riêng chỉ Mẹ hiền
Hiểu sai chánh pháp, Phật oan khiên
Phậtđâu có nói, dành riêng Mẹ
Phật dạy : Vu Lan giải đảo huyền

Giảicứu chúng sinh nghiệp nặng nề
Vô minh nên mới ngập si mê
Ăn năn sám hối tiêu phiền lụy
Tịnh Độ hiện tiền, hết khổ nghe

Thông Điệp Vu Lan, đã được ban
Bảy hàng đệ tử hãy hân hoan
Chân thành đón nhận truyền lưu mãi
Thắng Hội Vu Lan rợp Đạo Vàng

Thông Điệp Vu Lan, đã được tuyên
Muôn đời gìn giữ thật an nhiên
Noi gương Hiếu Hạnh Mục Liên Tử
Công đức tròn đầy, chớ đảo điên

ThôngĐiệp Vu Lan, đã giải bày
Từ thời Đức Phật đến hôm nay
Ngàn sau cũng chẳng sai ly tất
Sen quý thơm hương tỏa bảo đài

Hàng hàngđệ tử chắp tay hoa
Nguyện Đức Từ Nghiêm ngự bửu tòa
Gia hộ chúng con đường Tứ Thánh
Và đường Bát Đạo phổ châu sa

Hàng hàng đệ tử chấp tay quỳ
Thông Điệp Vu Lan, diệu đức bi
Thắng Hội Vu Lan, diệu đức trí
Phật ân vô lượng, quả vô nghì.

Tháng 6 – 2010
TNTMặc Giang
[email protected]

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
22/03/2017(Xem: 10885)
Cám ơn ngày mới tinh khôi Hãy còn mở mắt nhìn đời quanh ta Còn nghe được tiếng chim ca Nhận giọt máu ấm chan hòa trong thân Hít vào tâm thật bình an Thở ra phiền não lo toan sạch rồi.
22/03/2017(Xem: 10587)
Nghiệp thiện nên làm Nghiệp ác tránh xa Quyết không câu nệ Trải nghiệm lòng ra .
20/03/2017(Xem: 21534)
Chuyện chi dù xảy ra - Đừng bao giờ bỏ cuộc - Hãy khai triển tâm ta. - Nhiều sinh lực quốc gia - Dùng phát triển trí óc - Thay vì khai triển tâm.
18/03/2017(Xem: 12193)
Nhớ Thu xưa hoa đắng trái sầu - Nhìn lá phong vàng thổn thức đau - Khung trời kỷ niệm còn vương vấn - Xuôi ngược dòng đời lắm khổ đau…
15/03/2017(Xem: 12687)
Hít vào lại thở ra... Đường về quá đỗi xa Trước mặt khoảng trời sáng, Sau lưng bóng chiều tà.
14/03/2017(Xem: 10529)
Quê hương là buồng cau chín Xóm làng gắn bó bên nhau Sẻ chia từng manh chiếu rách Đượm tình thấm thiết biết bao
13/03/2017(Xem: 12656)
Xưa trong rừng thẳm núi sâu - Có con dê núi sống lâu chốn này - Dê ăn hoa quả trái cây - Từ cành rơi rụng xuống ngay cỏ làn, - Một cây đặc biệt vô vàn -
13/03/2017(Xem: 10026)
Một cô vợ trẻ đẹp kia - Đang lâm bệnh nặng, sắp lìa trần gian - Nói cùng chồng rất nồng nàn: - "Mình ơi! Em thật vô vàn yêu anh - Phải xa nhau chẳng nỡ đành
07/03/2017(Xem: 14204)
Tát vũng khe ngầm đọng cổ thư - Mong về ghép đủ chữ đừng dư - Tìm soi bác học thì ngơ ngẩn - Xáo ở bình dân cũng mệt đừ
07/03/2017(Xem: 18139)
Lần đầu tiên nghe bản nhạc “Hồ Như” của Hoàng Quốc Bảo, tôi có cảm giác như có một tiếng vọng xa xăm xóay vào hồn mình. Chỉ đọc cái tựa đề không thôi mà đã dấy lên sự mông lung, hư hư thực thực. Những con chữ thênh thoang, âm điệu êm dịu khiến tôi thắc mắc và tìm hiểu thêm về dòng nhạc của ông. Một nhà văn gọi dòng nhạc của ông với ba chữ”Khúc Vô Thanh”. Còn tôi, chỉ dùng một chữ để diễn tả, đó là dòng nhạc “Không”.