1. Mở Trang Hiếu Hạnh

22/01/201104:48(Xem: 15066)
1. Mở Trang Hiếu Hạnh

MởTrang Hiếu Hạnh

Rằng xưa, có Mục Kiền Liên
Tuhành giác ngộ, chứng liền lục thông
“Thiên nhãn”, “Thiên nhĩ” vô cùng
“Tha tâm”, “Thần túc” thỉ chung rõ ràng
“Túc mệnh”, “Lậu tận”vô can
Đường xuôi lối ngược dọc ngang đi về
Mục Liên bèn nhớ Mẫu hề
Sinh tiền bất thiện Thanh Đề quá tay
Nghiệp báo khó tránh đọa đày
Có vay có trả mảy may không sờn
Ngẫm tình mẫu tử nào hơn
“Conkhông Cha Mẹ như đờn đứt dây”
Nhà không nóc, cột không cây
Làm sao con trẻ có ngày lớn lên
Công cha nghĩa mẹ đáp đền
Con hiền cháu thảo chớ quên Ân này
Một Ân, còn khó trả thay
Bốn Ân sâu nặngcao dày dễ đâu
Suốt đời tận tụy cơ cầu
Trăm năm trọn kiếp khấu đầu đền ơn
Ngàn năm chưa thấm sắt son
Muôn năm chưa cạn dấu mòn nghĩa ân
Chứ đâu tính tháng tính năm
Tính hơn tính thiệt nay thăm mai về
Đứa này miệng nói môi trề
Đứa kia lẩm bẩm não nề Song Thân
ĐứcPhật chỉ dạy ân cần
Một trong bốn tội, sẵn phần ngục ty
Đức Phật chỉ dạy chi ly
Làm con bất hiếu không gì tội hơn
Rằng xưa, Mục Tử ấn son
Tìm đường cứu Mẹ, lòng con mới đành
Dù cho vượt thấu trời xanh
Lao vào địa ngục tơ mành cho ra
Dù cho vạn thể thiên hà
Vôcùng thế giới hằng sa tinh cầu
Mẹ ơi Mẹ ở nơi đâu
Con đi tìm Mẹ dãi dầu ra sao
Mẹ ơi Mẹ ở nơi nào
Con thương nhớ Mẹ nát nhàu tâm can
Núi cao đèo cả không màng
Sông sâu biển rộng không can hệ gì
Dùcho tận ngục A Tỳ
Hay Vô Gián ngục, chẳng suy suyển lòng
Dù con xuống biển tát sông
Lên non đội núi, vượt vòng sơn khê
Dù con vào cuối bờ mê
Tận cùng bến mộng Tam Đồ phù sinh
Quyết tìm cho được Mẹmình
Tận mắt nhìn thấy bóng hình Mẫu thân
Rằng xưa, Mục Tử đền ân
Đềnnhư thế ấy cổ kim mấy người
Mục Liên, chỉ một mà thôi
Mở Trang Hiếu Hạnh cho người trần gian
Một trong muôn pháp Đạo Vàng
Vu Lan Thắng Hội đàn tràng báo ân
Không những báo hiếu Song Thân
Cửu huyền Thất Tổ thân sơ đều nhờ
Cứu tế đến cả Tam Đồ
Ba đường, sáu nẻo dại khờ ngóng trông
Siêu thăng chiến sĩ trận vong
Đồng bào tử nạn, chết oan, cừu thù
Chết sông, chết biển, chết bờ
Chết rừng, chết núi, chết hồ, chết ao
Chết trôi bốn biển ba đào
Thiên tai, nhân họa, binh đao, chiến trường
Chết vì tao loạn nhiểu nhương
Chếtvì thống hận yêu thương não tình
Chết từ tấm bé sơ sinh
Chết trămtuổi hạc thân hình xác xơ
Vu Lan Thắng Hội đều nhờ
Độ tận rốt ráođến bờ Lạc Bang
Không còn « địa ngục », « Thiên đàng »
Không cònâm phủ, suối vàng điêu linh
Không còn có một chúng sinh
Trần lao nghiệp cảnh bặt hình mới thôi
Rằng xưa, Liên Tử một đời
Mở Trang Hiếu Hạnh muôn đời noi gương
Rằng xưa, Liên Tử chơn phương
Mở Trang Hiếu Hạnh muôn phương tôn thờ
Rằng xưa, Liên Tử huyền cơ
Mở Trang Hiếu Hạnh, tam đồ dung thông
Rằng xưa, Liên Tử một thân
Mở Trang Hiếu Hạnh, thù ân đáp đền
Thuyền từ Bát Nhã thênh thênh
Ba đường sáu nẻo ai quên lối về
Về đây, bỉ ngạn đề huề
Nhà xưa rộng mở, bỏ bê lâu rồi
Về đây, Sen Quý lên ngôi
Trùng trùng Hoa Tạng tuyệt vời pháp vương
Về đây, lãng tử cùng đường
Phiêu du quán trọ nghê thường trầm luân
Mượn duyên Báo Hiếu Mẫu Thân
Mở trang Diệu Pháp ân cần độ sanh
Chư Phật tam thế đăng trình
Mười phương ba cõichúng sinh đều nhờ
Vu Lan Thắng Hội huyền cơ
Vu Lan Thắng Hội mượn cờ thế thôi
Cảm ơn Mục Tử ai ơi
Kiền Liên Hiếu Hạnh thời thờinoi gương
Cảm ơn Tôn Giả kính thương
Mở Trang Hiếu Hạnh dẫn đườngThù Ân
Cảm ơn Tôn Giả cơ cần
Mở Trang Hiếu Hạnh Vu Lan nhiệm mầu
Cảmơn Tôn Giả thâm sâu
Ngàn phương muôn hướng khấu đầu khắc ghi
Đạo Vàng là Đạo Từ Bi
Đạo Vàng là Đạo Vô Nghì thanh lương
Đạo Vàng là Đạo Pháp Vương
Vô Thượng Chánh Giác Chơn Thường Siêu Nhiên
Đạo Vàng là Đạo diệu huyền
Năm châu bốn biển mọi miền đồng quy
« Độc tôn », chỉ Đạo Từ Bi
« Thiên thượng, thiên hạ », vô nghì Pháp Vương
Chúngcon xin nguyện tỏ tường
Hoằng chuyển diệu pháp trường tồn thế gian
Chúngcon xin nhớ rõ ràng
Hoằng xoay diệu pháp Đạo Vàng muôn phương
Chúngcon xin nguyện lên đường
Đáp đền Ân trọng Pháp Vương muôn loài
VuLan Thắng Hội ai ơi
Mở Trang Hiếu Hạnh tuyệt vời Mục Liên
Vu Lan Thắng Hội linh thiêng
Mở Trang Hiếu Hạnh uyên nguyên muôn đời
Chắptay hàm tiếu hoa cười
Vô Ưu thọ hạ, thời thời Pháp Thân
Chắp tay ngưỡng phục thù ân
Pháp vương, pháp vũ, pháp vân nhiệm mầu
Chắp tay lễ tạ khấu đầu
Truyền trao, chuyển tiếp phổ châu Ta Bà
Nam Mô Phật Tổ Thích Ca
Mở Trang Hiếu Hạnh về nhà Như Lai
Nam Mô Từ Phụ Ân Sư
Mở Trang Hiếu Hạnh “hữu-dư” đều thành
Nam Mô Đức Phật Cha Lành
Mở Trang Hiếu Hạnh, chúng sanh soi đường
Nam Mô Đức Phật PhápVương
Thích Ca Giáo Chủ Thế Tôn Ta Bà
Nam Mô Bổn Sư Thích Ca
NamMô Từ Phụ Thích Già Mâu Ni
Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật
NamMô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật

Tháng 6 – 2010
TNT Mặc Giang
[email protected]


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
13/04/2022(Xem: 7281)
Mở cửa tâm hồn, đón bạn thơ, Mở dòng thư ngỏ, đợi mong chờ Mở“Hai Bờ Giấy”, thêm hoài bão Mở web riêng nhà, thỏa ước mơ Mở mảng Đường thi vui xướng họa Mở trang Lục bát, luyện tay cơ Mở lòng thân thiện cùng chia sẻ Mở rộng giao lưu mọi bến bờ.
12/04/2022(Xem: 15245)
Nguyện soi sáng Trần gian bằng tuệ giác Nguyện cứu đời bằng sữa ngọt yêu thương Mang hành trang lục độ để lên đường Đi gieo rắc ánh vàng cho tất cả Và như thế có gì là buồn bã
12/04/2022(Xem: 13302)
Được tin buồn Bạn hiền Lê Duy Đoàn đã tạ thế vào hồi 22:30 giờ ngày 10 tháng 4 năm 2022 trong chuyến đi từ Sài Gòn về thăm quê nhà tại Huế, hưởng thọ 77 tuổi (tuổi thật của anh là Bính Tuất, sinh năm 1946). Lê Duy Đoàn, nguyên quán làng An Ninh Hạ, xã Hương Long, Huế. Anh là cựu học sinh Quốc Học Huế khoá 1957-1964, cựu sinh viên Đại học Sư phạm Huế khoá 1967-1970, cựu giáo sư các trường: Trung học Đệ nhất cấp Hàm Long - Huế, trường Trung học Đại Lộc tỉnh Quảng Nam, trường Quốc Học và trường Gia Hội Huế. Ngoài cương vị thầy giáo, anh Lê Duy Đoàn còn là vị Huynh trưởng khả kính của đoàn Phật tử Huế. Là một giáo sư khoa học, Lê Duy Đoàn còn là một họa sĩ, một nhà văn, nhà hoạt động xã hội nhiệt thành, tâm huyết. Anh ra đi rất nhẹ nhàng, để lại nhiều thương tiếc cho gia đình, bằng hữu và xã hội.
11/04/2022(Xem: 7234)
Mưa rơi buồn se lạnh Ướt áo kẻ mồ côi Qua cửa thiền vắng lặng Vườn sau một đứa ngồi Tháp xanh đầy hoa trái Bóng Tổ trùm cõi thiêng Mộ ai lạnh hương khói Vẫn còn nụ cười Tiên...
11/04/2022(Xem: 8208)
Bước chân viễn xứ trở về Chùa xưa Còn đọng câu thề lợi tha Chậu nằm vắng sắc lá hoa Khô khan bậc cấp thêm già phong sương Vườn sau sân trước lặng buồn Hợp tan Còn mất Bình thường nhân duyên Nắng còn kêu gió huyên thiên Chuông còn gọi mõ nhịp thiền vô âm
09/04/2022(Xem: 8036)
Suốt buổi tìm Xuân Xuân chẳng thấy Giày gai dẫm nát đỉnh mây trời Quay về chợt ngửi hương mai ngát Xuân ở đầu cành đã thắm tươi
09/04/2022(Xem: 8994)
Được tương phùng sau nhiều năm mất liên lạc ! Khác tiểu bang .... năm bạn cùng trường nay lại gặp nhau " Cuộc sống giờ đây muốn biết " quên cả lời chào Chợt giật mình "TƯỚNG TỰ TÂM SINH " ....lý ngộ
06/04/2022(Xem: 10613)
Ngày Sức khoẻ Thế giới hay là Ngày Y tế Thế giới, viết tắt là World Health Day là được tổ chức vào ngày 7 tháng 4 hàng năm, dưới sự bảo trợ của Tổ chức Y tế Thế giới. Năm 1948, Tổ chức Y tế Thế giới (WHO) lần đầu tiên tổ chức Hội nghị Y tế Thế giới. Hội nghị này đã quyết định bắt đầu từ năm 1950 lấy ngày 7 tháng 4 hàng năm làm ngày Sức khỏe Thế giới. Năm 1948, WHO lần đầu tiên tổ chức Hội nghị Y tế Thế giới. Hội nghị này đã quyết định bắt đầu từ năm 1950 lấy ngày 7 tháng 4 hàng năm làm ngày Sức khỏe Thế giới. Ngày Sức khỏe Thế giới ra đời để kỷ niệm việc thành lập WHO và được tổ chức này xem như một cơ hội để thu hút toàn thế giới hằng năm quan tâm đến sức khỏe toàn cầu, một chủ đề vô cùng quan trọng. Vào ngày này, WHO tổ chức các sự kiện quốc tế, khu vực và địa phương liên quan đến một chủ đề nhất định…..
05/04/2022(Xem: 8261)
Có lắm lúc trong Đời, Đạo muốn buông xuôi tất cả Dù bao lần theo Tổ nhớ chữ Như (1) Lại kinh nghiệm phấn đấu của kiếp sống huyễn hư Làm sao vượt số mệnh thoát chạy khỏi nghiệp quả !
01/04/2022(Xem: 17608)
Nếu có những khúc ngâm đoạn trường trong văn học thi ca làm cho người đọc qua nhiều thế hệ trải mấy nghìn năm vẫn còn cảm xúc đòi đoạn thì Chinh Phụ Ngâm và Cung Oán Ngâm Khúc là hai khúc ngâm tiêu biểu trong văn chương Việt Nam; cũng như Trường Hận Ca, Tam Lại Tam Biệt và Tần Phụ Ngâm được xem là “tam bi hùng ký” trong văn chương Trung Quốc thời Hậu Đường. Người Việt yêu thi ca thường ưa chuộng dư âm cùng ý vị lãng mạn và bi tráng giàu kịch tính hơn là vẻ bi phẫn và hùng tráng của hiện thực máu xương trong thi ca đượm mùi chinh chiến. Tâm lý nghệ sĩ nầy giúp lý giải một phần câu hỏi còn nằm trong góc khuất văn học là tại sao cho đến nay, hơn cả nghìn năm sau, tác phẩm Tần Phụ Ngâm vẫn chưa có người dịch ra tiếng Việt.