Trung Luận

27/03/201301:55(Xem: 23606)
Trung Luận

labode_phat1

TRUNG LUẬN I

Giả danh

X X
X

Trung đạo xem ra tự tánh không

Cái gì nguyên thủy cực đoan không

Giả danh tùy thuộc tên người đặt

Nhận thức hiện tiền bản tính không

Hiện hữu tạm thời sẽ hủy diệt

Nằm trong hai cực tức là không

Giả danh có nghĩa là không tánh

Trung đạo hữu vô tánh cũng không

TRUNG LUẬN II

Duyên khởi

X X
X

Trung đạo xem ra tự tánh không

Cái gì nguyên thủy cực đoan không

Nhân duyên kiến lập từ không tánh

Tương tác nhân duyên thật tánh không

Hiện hữu tạm thời do duyên hợp

Hết duyên tan rã tức hoàn không

Nhân duyên có nghĩa là không tánh

Trung đạo hữu vô cũng tánh không.

TRUNG LUẬN III

Không tánh Tuyệt đối

X X
X

Trung đạo xem ra tự tánh không

Cái gì nguyên thủy cực đoan không

Nhân duyên danh giả từ hai cực

Đệ nhứt nghĩa là tánh cũng không

Không hữu không vô là tuyệt đối

Không còn không mất cũng là không

Hai bên phủ định còn gì nữa

Duyên khởi= giả danh= trung đạo= không.

Phổ Nguyệt (9/03/10)

Trung Đạo: Sống Thật

X X

X

Trung đạo con đường đến tánh không

Nó là chính-nó thật chơn không

Trinh nguyên tri thức dòng tư tưởng

Nguyên thủy, bản tâm vốn vọng không

Cái biết sát na trong hiện hữu

Khi lòng trống rổng đắc tâm không

An nhiên tự tại thong dong sống

Thật biết: con đường đến tánh không

Duyên khởi, giả danh (1)

X X
X

Duyên thì khởi có đến từ không

Danh giả đặt tên tánh cũng không

Duyên khởi giả danh cùng một loại

Không gian ảo tưởng nghĩa hư không

Thời gian huyễn hóa luôn không thật

Hai cực nhìn ra tương đối không

Thời tính hóa “duyên danh” biến đổi

Biết ra thật tánh cũng đồng không

X X

X

Duyên khởi và nhân quả (2)

Không ta danh giả tướng là không

Không tướng nghĩa là nhân quả không

Tương tác nhân duyên kết hợp có

Khi tan quả có cũng thành không

Nhân làm quả chịu nghiệp luôn gánh,

Nghiệp báo vô hình không thể không hay [Tuệ gíác tan dần nghiệp biến không]

Nhân quả cái tôi luôn nhận lấy

Tuệ minh không nghiệp, tội ta không

Phổ Nguyệt (9/04/10)

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
30/07/2011(Xem: 27746)
Tiếng chuông chùa mãi ngân vang, vào lúc buổi bình minh vừa thức giấc hay lúc chiều về, đem theo âm thanh ấm cúng, chan chứa tâm tình, lan rộng ra khắp không gian. Từ bao đời qua, tiếng chuông chùa trở thành nề nếp đẹp của văn hoá tâm linh cho mọi người, với nhịp khoan thai, nhịp nhàng, trong âm vang như chứa những niềm vui, hỷ lạc, một tấm lòng nào đó, khó diễn tả được.
26/07/2011(Xem: 13834)
Quán tưởng (thơ)
26/07/2011(Xem: 13658)
Chiều thăm điệu Hảo (thơ)
25/07/2011(Xem: 12881)
Tôi bước chân qua những phố phường Bụi trần uế tạp gót chân vương… Lòng chưa nhận định niềm Chơn Giả Cảnh hý trường hay bãi chiến trường? Mây quấn non sông hận ngút trời Ngàn năm oán khí vẫn chưa trôi… Danh từ “Dân Tộc” say binh lửa Máu lệ càng thêm ngập Biển Đời.
25/07/2011(Xem: 14108)
Những giọt huyết ngà (thơ khóc con)
24/07/2011(Xem: 13464)
Trầm mặc lầu hương (thơ)
23/07/2011(Xem: 13905)
Mưa rơi trong Chùa (thơ)
23/07/2011(Xem: 16722)
Khóc Cha (thơ)
23/07/2011(Xem: 14242)
Trời mưa sắc thuốc hầu Thầy (thơ)