Mười bốn điều răn của Phật là giả mạo

12/12/201204:11(Xem: 16722)
Mười bốn điều răn của Phật là giả mạo

bong hue

LITTLE WHITE LILY

Gkorge Macdoxald



Little white Lily
Sat by a stone,
Drooping and waiting
Till the sun shone.
Little white Lily
Sunshine has fed;
Little white Lily
Is lifting her head.
Little white Lily
Said, “It is good;
Little white Lily's
Clothing and food.”
Little white Lily
Drest like a bride!
Shining with whiteness,
And crowned beside!
Little white Lily
Droopeth with pain,
Waiting and waiting
For the wet rain.
Little white Lily
Holdeth her cup;
Rain is fast falling
And filling it up.
Little white Lily
Said, “Good again,
When I am thirsty
To have fresh rain.
Now I am stronger,
Now I am cool;
Heat cannot burn me,
My veins are so full.”
Little white Lily
Smells very sweet;
On her head sunshine,
Rain at her feet.
Thanks to the sunshine,
Thanks to the rain !
Little white Lily
Is happy again !

 
bong hue
BÔNG HUỆ TRẮNG BÉ NHỎ
Gkorge Macdoxald

Bông huệ trắng bé nhỏ
Ngồi bên tảng đá lèn
Cúi mình, đang háo hức
Chờ mặt trời mọc lên.
Bông huệ trắng bé nhỏ
Uống say ánh nắng vàng.
Bông huệ trắng bé nhỏ
Ngẩng đầu, rất dịu dàng.
Bông huệ trắng bé nhỏ
Nói: “Cuộc đời đẹp sao.
Vừa đủ cả quần áo,
Vừa thức ăn dồi dào.”
Bông huệ trắng bé nhỏ
Ăn diện như cô dâu.
Chiếc áo dài trắng muốt,
Vương miện đội trên đầu.
Bông huệ trắng bé nhỏ
Đầu cúi, dáng buồn rầu.
Nàng đang chờ, chờ mãi,
Chờ trời mưa thật mau.
Bông huệ trắng bé nhỏ
Giơ chiếc cốc trên tay.
Trời bỗng mưa, chiếc cốc
Một lúc sau đã đầy.
Bông huệ trắng bé nhỏ
Nói: “Cuộc đời đẹp sao.
Đúng khi tôi đang khát,
Trời cho trận mưa rào.
Bây giờ tôi khỏe mạnh,
Mát mẻ, vui ngất ngây.
Tôi không sợ cái nóng,
Máu trong tôi tràn đầy.
Bông huệ trắng bé nhỏ
Tỏa hương thơm dịu dàng.
Trên đầu trời đầy nắng
Nước mưa dưới chân nàng.
Nhờ những tia nắng chiếu,
Nhờ những giọt mưa rơi,
Bông huệ trắng bé nhỏ
Lại hạnh phúc, yêu đời.
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
04/03/2014(Xem: 20807)
Quan Âm Lễ Hội đến ngày Chư Tăng Đại Chúng đó đây tựu tề Phật Tử nao nức thăm Quê Hành Hương Cầu Nguyện cõi về Tâm Linh
04/03/2014(Xem: 18805)
Dại khôn rồi cũng… chết lăn queo, Danh lợi vàng son, nghĩ chán phèo ! Kẻ khó lỡ thời, thêm gặp khổ, Người sang hết vận, phải lo nghèo. Sóng trần thăm thẳm, nhiều tay lội, Đường đạo thênh thênh, ít kẻ theo. Thêm mối dục tình, là bể hận, Mấy ai thoát được, nỗi sầu đeo !
02/03/2014(Xem: 15618)
Tri niệm Sư Phụ bấy lâu Cho Trang giới thiệu sắc màu Quảng An Đóng góp thấm thoát nhịp nhàng ( 2012 - 2014 ) Diễn ngâm diễn đọc miên man chủ đề
28/02/2014(Xem: 21890)
Người về qua ngõ tàn phai Mang hồn du tử trần ai chập chùng.. Đất trời sương phủ mông lung Nghiêng vai trút sạch tận cùng đảo điên. - Một đời qua, nặng ưu phiền Tháng năm đầu đội bao niềm âu lo.. Từ đâu, ai đã buộc cho Khư khư rồi lại .. bo bo nghiệp trần?
28/02/2014(Xem: 16271)
Ta nhốt ta trong lâu đài trú ẩn Bởi ngôn từ và kiến thức đoanh vây Những kinh nghiệm chập chờn bao phủ Ánh mặt trời không lọt nổi kẽ tay
28/02/2014(Xem: 17995)
Sen thơm ngát giữa bùn lầy nước đọng Sống trong đầm không vẩn đục hôi tanh Sen của em sao chẳng có màu xanh Còn chi nữa mà Lam, Vàng, Đỏ, Trắng
18/02/2014(Xem: 19365)
Chiều cuối năm ta phi con ngựa sắt Chạy ruổi rong xuống biển lên đồi Khắp nẻo giang hồ chánh tà lẫn lộn Vô chiêu rồi nên nhẹ nhõm em ơi !
06/02/2014(Xem: 29455)
Con người tiếp cận, cảm thọ và nhận biết cuộc đời và thế giới chung quanh qua sáu phương cách như mắt thấy sắc, tai nghe tiếng, mũi ngửi mùi, lưỡi nếm vị, thân xúc chạm, và thức nhận biết các pháp. Trong sáu phương cách đó, trừ thức là phương cách không cần trực tiếp với đối tượng ngoại giới, thì tai nghe tiếng là tiện lợi nhất, bởi vì tai có thể nghe được tiếng từ rất xa và không bị ngăn ngại nhiều như bốn cách còn lại kia.
01/02/2014(Xem: 22234)
Thương ta thường lấy khổ làm vui, Tham, dục, sân, si, hết nửa đời! Manh áo cần lao cay đắng mắt, Bát cơm vinh nhục xót xa người! Vì danh có lúc khôn thành dại, Hám lợi đôi khi khóc dỡ cười! Ngã Phật từ bi luôn cứu độ, Sen vàng muôn cánh sắc vàng tươi.
30/01/2014(Xem: 21163)
Ở Việt Nam, liên quan đến đề tài Tết, có lẽ không có bài thơ nào được phổ biến rộng rãi cho bằng bài “Ông Đồ” của Vũ Đình Liên (1913-96): Mỗi năm hoa đào nở Lại thấy ông đồ già Bày mực tàu giấy đỏ Bên phố đông người qua. Bao nhiêu người thuê viết