Bài học cuộc đời

01/10/201209:00(Xem: 17992)
Bài học cuộc đời

02.appleĐã có thời ta tô hồng những ước mơ

Vẽ cuộc sống muôn màu trên trang giấy trắng.

Để đến lúc nếm tình yêu như liều thuốc đắng,

Vì cố tìm cho mình vị ngọt giữa bờ môi.

Sẽ chẳng tìm thấy đâu,

Bởi cuộc sống vốn lẽ là triền miên đau khổ.

Ta đã lựa chọn

Quá nhiều những ước vọng

Để rồi nhốt mình vào bóng tối mông lung.

Phải hiểu rằng,

Đời có trắng có đen.

Có được mất, có thành, có bại.

Có khổ đau mới biết đâu là hạnh phúc.

Có vấp ngã rồi mới đứng vững giữa đau thương .

Ta đã bước

Rất chông chênh,

Và quá đớn đau

Khi vùng vẫy giữa vũng bùn.

Trong tịch lặng nghe bước chân nặng trĩu

Ném vào không trung tận đáy chán chường,

Cô đơn bao vây không lối thoát

Ta như vật thể lạ

Lạc lõng giữa muôn kẻ thù ẩn núp.

Bóng tối rừng sâu không đáng sợ

Bằng sự hoa lệ của cuộc đời bát nháo…

Rồi thời gian trôi…

Duyên đã đến thì cuối cùng sẽ gặp.

Pháp sáng soi như một phép nhiệm mầu

Vì chân lý thì không bao giờ thay đổi

Nên giá trị vĩnh hằng vẫn luôn tồn tại.

Dẫu cuộc sống có rất nhiều ngang trái

Và đạo đức đôi khi bị chà đạp

Xã hội ném con người vào vực thẳm

Của tội lỗi

Bóng tối

Suy đồi

Thì cũng lắm kẻ bước ra từ đó

Sáng lạng hơn khi hiểu được lẽ đời.

Sẽ không còn những tranh đua vật chất

Mặc dòng đời đang đẩy “vật chất” lên ngôi.

Và xung quanh có lắm những nhu cầu

Đang đòi hỏi và khát khao thỏa mãn.

Người giác ngộ sẽ thấy rõ

Đâu là dòng đục dòng trong

Là tốt, xấu

Dẫu cho chúng đan xen như tơ nhện

Cho dù cuộc sống rất mong manh.

Thì giá trị chân thiện mỹ vẫn luôn tỏa sáng.

Sống có ích cho đời

Vì đơn giản

Đời đã cho ta những bài học diệu kỳ.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
03/07/2011(Xem: 18276)
Một ngày rồi ta, trả Hơi về Gió Một ngày rồi ta, trả Thân về Đất Một ngày rồi ta, trả từng hạt Nước Cho những dòng Sông.
03/07/2011(Xem: 15696)
Trăm năm mặc chuyện có, không; trên đầu chữ Phật trong lòng chữ tâm; Gương huyền chiếu giữa tòng lâm...
27/06/2011(Xem: 12824)
Mỗi năm cứ độ thu về, tiếng chuông buồn da diết, trên cành cây khô trụi lá, ve sầu rỉ rả giọng ai oán thê lương như đa mang, như chất chứa nỗi niềm trong cô tịch...
25/06/2011(Xem: 12429)
Ai đem nước đổ ra sông Để cho con nước bềnh bồng trôi đi Nước kia có tội tình gì Đừng buôn đừng bán đừng vì lợi danh
25/06/2011(Xem: 12645)
Xin ngắt một cành hoa Dâng lên công đức Mẹ Xin ngắt một cành hoa Dâng lên công đức Cha Nhớ thương cửa cửa nhà nhà
20/06/2011(Xem: 37172)
Tôi sưu tập những vần thơ hiếu hạnh Nguyện mọi người đừng làm Mẹ khổ đau. Minh Chiếu
19/06/2011(Xem: 12161)
Đi ở, hồn nhiên giữa cõi người Mỗi ngày hương sắc mỗi hoa tươi Tỏa – cho ngây ngất trời phương viễn Ủ - để mơn man đất ngạch trường...
10/06/2011(Xem: 26197)
Người đời cũng gọi đại sư là Nam Nhạc Tôn Giả, Tư Đại Hòa Thượng, Tư Đại Thiền Sư. Là một cao tăng Trung quốc, sống vào thời Nam Bắc Triều, người đất Vũ Tân, Hà Nam, họ Lí, Tổ thứ ba Thiên Thai Tông, sau Long Thọ Bồ tát và Tổ Huệ Văn. Đại sư kính mộ kinh Pháp Hoa từ thuở nhỏ, thường ngày đêm tụng đọc, có lúc nhìn kinh mà ứa lệ. Trong mộng, thấy Bồ tát Phổ Hiền lấy tay xoa đầu từ đó trên đảnh đầu nổi lên nhục kế. Năm 15 tuổi xuất gia, tham kiến thiền sư Huệ Văn ở đất Hà Nam, được truyền pháp quán tâm. Có lần đại sư tự than rằng tuổi đạo luống qua, đang khi dựa lưng vào tường, thốt nhiên đại ngộ, chứng được Pháp Hoa tam muội.
06/06/2011(Xem: 15236)
Pháp Hoa vi diệu khôn lường Ba đời Chư Phật tán dương Chúng sanh thành tâm quy ngưỡng Ánh trăng dẫn lối đưa đường
31/05/2011(Xem: 27481)
Quy ẩn, thế thôi ! (Viết để thương một vị Thầy, mỗi lần gặp nhau thường nói “mình có bạn rồi” dù chỉtrong một thời gian rất ngắn. Khi Thầy và tôi cách biệt, thỉnh thoảng còn gọi điệnthoại thăm nhau) Hôm nay Thầy đã đi rồi Sắc không hai nẻo xa xôi muôn ngàn Ai đem lay ánh trăng vàng Để cho bóng nguyệt nhẹ nhàng lung linh Vô thường khép mở tử sinh Rong chơi phù thế bóng hình bụi bay Bảo rằng, bản thể xưa nay Chơn như hằng viễn tỏ bày mà chi