Bài học cuộc đời

01/10/201209:00(Xem: 17099)
Bài học cuộc đời

02.appleĐã có thời ta tô hồng những ước mơ

Vẽ cuộc sống muôn màu trên trang giấy trắng.

Để đến lúc nếm tình yêu như liều thuốc đắng,

Vì cố tìm cho mình vị ngọt giữa bờ môi.

Sẽ chẳng tìm thấy đâu,

Bởi cuộc sống vốn lẽ là triền miên đau khổ.

Ta đã lựa chọn

Quá nhiều những ước vọng

Để rồi nhốt mình vào bóng tối mông lung.

Phải hiểu rằng,

Đời có trắng có đen.

Có được mất, có thành, có bại.

Có khổ đau mới biết đâu là hạnh phúc.

Có vấp ngã rồi mới đứng vững giữa đau thương .

Ta đã bước

Rất chông chênh,

Và quá đớn đau

Khi vùng vẫy giữa vũng bùn.

Trong tịch lặng nghe bước chân nặng trĩu

Ném vào không trung tận đáy chán chường,

Cô đơn bao vây không lối thoát

Ta như vật thể lạ

Lạc lõng giữa muôn kẻ thù ẩn núp.

Bóng tối rừng sâu không đáng sợ

Bằng sự hoa lệ của cuộc đời bát nháo…

Rồi thời gian trôi…

Duyên đã đến thì cuối cùng sẽ gặp.

Pháp sáng soi như một phép nhiệm mầu

Vì chân lý thì không bao giờ thay đổi

Nên giá trị vĩnh hằng vẫn luôn tồn tại.

Dẫu cuộc sống có rất nhiều ngang trái

Và đạo đức đôi khi bị chà đạp

Xã hội ném con người vào vực thẳm

Của tội lỗi

Bóng tối

Suy đồi

Thì cũng lắm kẻ bước ra từ đó

Sáng lạng hơn khi hiểu được lẽ đời.

Sẽ không còn những tranh đua vật chất

Mặc dòng đời đang đẩy “vật chất” lên ngôi.

Và xung quanh có lắm những nhu cầu

Đang đòi hỏi và khát khao thỏa mãn.

Người giác ngộ sẽ thấy rõ

Đâu là dòng đục dòng trong

Là tốt, xấu

Dẫu cho chúng đan xen như tơ nhện

Cho dù cuộc sống rất mong manh.

Thì giá trị chân thiện mỹ vẫn luôn tỏa sáng.

Sống có ích cho đời

Vì đơn giản

Đời đã cho ta những bài học diệu kỳ.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
22/09/2012(Xem: 15150)
“Nhân bất học bất tri lí” Nhưng trí-lương-tri Soi sáng lòng người… Nhân hữu học Lắm phường ma quỷ Mất vầng trăng Đen tối lương tâm.
08/09/2012(Xem: 16709)
Từ thuở hoang sơ đã nguyện làm mây trắng Che mát cho đời qua những đêm ngày oi bức điêu linh Bi mẫn lập ra muôn hạnh Sa mạc cháy bỏng ươm thành rừng xanh
08/09/2012(Xem: 14137)
Mùa trăng Báo hiếu vẳng chuông ngân, Tiễn biệt người xa lánh cõi trần.
01/09/2012(Xem: 13770)
Tưởng nhớ Thầy Thích Đức Niệm
30/08/2012(Xem: 12615)
Tịnh Độ tìm ở đâu xa ?
29/08/2012(Xem: 10726)
Khổ nhục Thầy tôi
28/08/2012(Xem: 10571)
Mẹ Quan Âm
27/08/2012(Xem: 14588)
Chuyển tâm niệm Phật A Di Đà
09/08/2012(Xem: 17493)
Âm vang của tiếng vọng “Hòa Bình” là niềm khao khát của nhân loại nói chung và của từng dân tộc nói riêng. Thế kỷ 20 với hai cuộc thế chiến hãi hùng đã đẩy đưa nhân loại xuống vực thẳm của điêu linh và chết chóc. Chiến tranh đồng nghĩa với tàn phá và hủy diệt, và cũng chính trong đêm đen tột cùng của chiến tranh, tiếng vọng “Hoà Bình” đã vang lên để thức tỉnh lòng người. Hòa bình đồng nghĩa với cọng tồn và an lạc, là niềm ước ao của mọi tâm hồn hướng thiện. Chiến tranh xuất phát từ tham, sân, si, thì hòa bình phải khởi đi từ lòng nhân ái và lửa Từ Bi. Đó là ý niệm bàng bạc trong toàn bản trường ca thi phẩm của Tuệ Đàm Tử, tức Hòa Thượng Thích Giác Lượng
01/08/2012(Xem: 15101)
Hoa sen nở, bốn phương về hội tụ; Chúng trung tôn, oai đức mấy nghìn năm... Hàn Long Ẩn