Bài học cuộc đời

01/10/201209:00(Xem: 17089)
Bài học cuộc đời

02.appleĐã có thời ta tô hồng những ước mơ

Vẽ cuộc sống muôn màu trên trang giấy trắng.

Để đến lúc nếm tình yêu như liều thuốc đắng,

Vì cố tìm cho mình vị ngọt giữa bờ môi.

Sẽ chẳng tìm thấy đâu,

Bởi cuộc sống vốn lẽ là triền miên đau khổ.

Ta đã lựa chọn

Quá nhiều những ước vọng

Để rồi nhốt mình vào bóng tối mông lung.

Phải hiểu rằng,

Đời có trắng có đen.

Có được mất, có thành, có bại.

Có khổ đau mới biết đâu là hạnh phúc.

Có vấp ngã rồi mới đứng vững giữa đau thương .

Ta đã bước

Rất chông chênh,

Và quá đớn đau

Khi vùng vẫy giữa vũng bùn.

Trong tịch lặng nghe bước chân nặng trĩu

Ném vào không trung tận đáy chán chường,

Cô đơn bao vây không lối thoát

Ta như vật thể lạ

Lạc lõng giữa muôn kẻ thù ẩn núp.

Bóng tối rừng sâu không đáng sợ

Bằng sự hoa lệ của cuộc đời bát nháo…

Rồi thời gian trôi…

Duyên đã đến thì cuối cùng sẽ gặp.

Pháp sáng soi như một phép nhiệm mầu

Vì chân lý thì không bao giờ thay đổi

Nên giá trị vĩnh hằng vẫn luôn tồn tại.

Dẫu cuộc sống có rất nhiều ngang trái

Và đạo đức đôi khi bị chà đạp

Xã hội ném con người vào vực thẳm

Của tội lỗi

Bóng tối

Suy đồi

Thì cũng lắm kẻ bước ra từ đó

Sáng lạng hơn khi hiểu được lẽ đời.

Sẽ không còn những tranh đua vật chất

Mặc dòng đời đang đẩy “vật chất” lên ngôi.

Và xung quanh có lắm những nhu cầu

Đang đòi hỏi và khát khao thỏa mãn.

Người giác ngộ sẽ thấy rõ

Đâu là dòng đục dòng trong

Là tốt, xấu

Dẫu cho chúng đan xen như tơ nhện

Cho dù cuộc sống rất mong manh.

Thì giá trị chân thiện mỹ vẫn luôn tỏa sáng.

Sống có ích cho đời

Vì đơn giản

Đời đã cho ta những bài học diệu kỳ.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
01/07/2013(Xem: 10478)
Tuệ Trung Thượng Sỹ (1230-1291) có nhiều vai trò quan trọng tại Việt Nam thế ký thứ mười ba: là một thống đốc, ngài là một trong các vị tướng nổi tiếng những người chỉ huy cuộc kháng chiến chống ba cuộc xâm lăng của Mông Cổ; là một cư sĩ, ngài sống một cuộc đời hòa lẫn với thiền định, thi ca và hào quang vương giả
01/07/2013(Xem: 11183)
Nhục thân không gục ngã Lửa phừng cao ngọn tỏa Khắp thế giới kinh hoàng Gương hy sinh cao cả
01/07/2013(Xem: 11871)
Muối dưa nhớ thuở Kim Sơn Cháo rau đạm bạc, thiệt hơn chẳng nài Thân thương nghĩa bạn tình Thầy Công lao khai sáng, ơn tày núi cao
01/07/2013(Xem: 11564)
Sương mang hơi thở tình thương Từ trong lòng đất vô thường mà đi Sương mang pháp bất tư nghì Từ trong đỉnh núi Tu di chuyển mình
28/06/2013(Xem: 13334)
Xuân về đua nở muôn hoa, Cò non xanh tận bao la cánh đồng. Trời cao lồng lộng mênh mông, Đỉnh non tuyết phủ ánh hồng lung linh.
28/06/2013(Xem: 12033)
Vô thấy Phật ra thấy mình Theo nhau triền kiếp mà thành quên nhau Bây giờ đã tỏ mặt nhau Chén trà sen ướp mời nhau một lần.
28/06/2013(Xem: 13682)
Gió tình cờ làm bay phấn hoa. Đất tình cờ đón lấy. Nắng tình cờ sưởi ấm. Mưa tình cờ tưới tẩm. Nên hạt tình cờ nẩy mầm. Cây tình cờ mọc. Hoa tình cờ đơm bông. Gió lại tình cờ đem phấn hoa bay xa … bay tới đâu? nào ai biết! Đất nơi nào đón phấn? nào ai hay! Nhưng giòng chảy đó, chắc chắn vẫn quay đều, vạn hữu vẫn hiện đủ bao mùa mưa nắng. Chỉ khép mắt, quán chiếu một giây thôi cũng có thể thấy trùng trùng duyên khởi. Giòng chảy của ba cõi, bốn loài, sáu đường chúng sanh cũng tình cờ mà tuôn chảy thế thôi; nhưng trong những tình cờ của kiếp nhân sinh, lắng tâm mà nghiệm thì có những tình cờ chẳng tình cờ chút nào đâu! Nhân loại khởi từ xa lạ, tình cờ gặp nhau kết thành thân nhân, quyến thuộc, bạn bè, mà thương, mà ghét nhau ư? Nếu thực là tình cờ thì đâu thể triền miên, bất tận như thế! Trong vòng luân hồi, chúng sanh phải có ân oán, nợ nần nhau, chìm đắm trong vô minh mới tiếp tục tìm nhau mà đòi, mà trả như thế! Nên Phật dạy, nếu có tuệ nhãn mà nhìn chúng sanh, có thể nhận ra tổ tiên,
28/06/2013(Xem: 16559)
Dưới bóng Ta La ngự cõi nhàn Tám mươi Thượng Thọ tuổi trần gian Bỏ ngôi Vương Tử tìm ngôi Phật Khai Đạo Từ Bi mở Đạo Tràng
27/06/2013(Xem: 8726)
Cuộc đời đen tối đảo điên, Trầm luân biển khổ triền miên không ngừng. Ai người tỉnh mộng, biết dừng ? Thoátvòng kiềm tỏa Tử Sanh luân hồi….