Biển Đông Dậy Sóng

28/07/201213:54(Xem: 21247)
Biển Đông Dậy Sóng
Biển Đông dậy sóng
Đang đe dọa Việt Nam cùng Đông Nam Á
Đường Lưỡi Bò là lưỡi hái xâm lăng
Giặc Tàu Cộng thật hống hách hung hăng
Gây biến động trong vùng và thế giới
Huyện Tam Sa tự xưng đầy thách đố
Đường Lưỡi Bò kéo thõng mút Biển Đông
Hoàng Sa - Trường Sa nằm lọt bũm vô tròng
Mộng bá chủ phơi bày không chối cãi
Biển Đông Dậy Sóng
Rõ mặt chưa đừng lấp liếm “tàu lạ”
Mà chính là Tàu Chệt, Tàu Cộng, Tàu ô
Hăm bảy “tàu chiến” tung ra, rợp bóng rợp cờ
Được trang bị tận răng như sẵn sàng xung trận
Nào Hải Giám Hải Hạm giương oai hải phận
Nào Không lực Không quân diệu võ trên không
Báo chí, phát thanh, điện tử đồng loạt oang oang
Mộng xâm thực từ dã tâm, nay trở thành thực chất
Biển Đông Dậy Sóng
Đã đến lúc không còn gọi là gây hấn
Đã đến lúc không còn gọi là hăm he
Nanh Tàu, vuốt Chệt, đã hả, đã nhe
Trong tư thế chụp, vồ, nuốt, nhai, ngấu, nghiến
Toàn dân tộc hãy cùng nhau lên tiếng
Cùng dõng dạc đứng lên chống Bắc thực Bắc xâm
Các quốc gia trong vùng đồng cảm đồng lòng
Đừng tránh né sẽ trở tay không kịp
Biển Đông Dậy Sóng
Đường Lưỡi Bò là con đường kỳ quặc
Chính là đường bá chủ hết Biển Đông
Xuyên Thái Bình, thè lưỡi Ấn Độ Dương
Mộng bành trướng của Tàu Đỏ, Bắc Kinh Đại Hán
Hỡi Việt Nam, hãy vùng lên chống nạn
Hỡi Phi Luật Tân, hãy siết chặt bàn tay
Hỡi Đông Nam Á, hãy liên kết vòng vây
Hỡi thế giới, hãy hỗ tương bầu bạn
Biển Đông Dậy Sóng
Làm cho Tàu Cộng, đừng giở trò dấy loạn
Làm cho Tàu Cộng, đừng giở thói hung hăng
Thời đại hôm nay, không phải thời kỳ ở lỗ ăn lông
Biết rõ chưa Tàu Chệt Tàu Ô Tàu Đen Tàu Đỏ
Phải chận đứng bọn giặc Tàu co vòi rút cổ
Cho Biển Đông êm ả giữa Thái Bình
Trả lại vùng trời vùng biển Nam Á quang vinh
Và sóng vỗ trùng dương mênh mang cùng Năm Châu Bốn Biển.
Ngày 27-7-2012
TNTMặc Giang
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
21/10/2014(Xem: 15060)
Chiều đã kéo mây về phơi chóp núi Mà ta còn lầm lũi ở trần gian Ôm hơn thua để phỏng tay trần trụi Đâu biết đời tan hợp tợ khói giăng Hãy để thơ chơi giữa miền thường tại Tung chân thật thôn tính hết dối gian Dẫu nghiên lệch mực khô câu rớt vận Cũng chẳng cầu phủi sạch bụi trầm luân Hãy để thơ chia với đời khốn khổ Nghe lũ chà nhức nhối tước thềm thơ
20/10/2014(Xem: 15685)
Giữa trưa tĩnh tọa trong rừng Chim về tắt nắng gió lừng chiêm bao Ngồi đôi mắt chết phương nào Run cơn mộng đỏ chớp hào quang bay
19/10/2014(Xem: 22140)
Nhẫn nhịn cho đời luôn được yên Hơn thua tranh cãi chỉ thêm phiền Thắng người chưa chắc về an giấc Kẻ bại hận thù lẽ tất nhiên
19/10/2014(Xem: 13708)
Đừng tìm hạnh phúc nơi nào xa quá Hãy quây về tìm nó ở trong ta Chỉ cần tâm thanh thản sẽ nhận ra Vì hạnh phúc là điều đơn giản nhất
19/10/2014(Xem: 15419)
Cuộc đời này vốn vô thường, huyễn mộng… Là con Phật thì ai cũng rõ biết. Kiếp người là giả tạm, phù du, mong manh ngắn ngủi… là người học Phật thì ai cũng đã thấu hay. Quy luật “sinh trụ hoại không” của muôn đời thật phũ phàng và vô cùng nghiệt ngã, hỏi có mấy ai vượt thoát khỏi vòng kiềm tỏa chặt chẽ của nó? Dẫu rõ biết, dẫu thấu hay, nhưng vì vẫn là một chúng sanh, một sinh linh bé nhỏ, đang còn hụp lặn giữa bể khổ trầm luân, trôi lăn giữa dòng sinh tử luân hồi, nên chúng ta cứ luôn luôn sẵn sàng cho những giọt nước mắt tuôn rơi không chỉ khi tiếc nuối đau buồn với tổn thất, mà còn với lúc hạnh phúc mừng vui. Nước mắt lưng tròng, rơi rớt đầm đìa, trào tuôn ràn rụa… thì cứ để chúng tự nhiên xuất đáo, tự do bay nhảy, không chuyện chi phải kềm nén, đắp đê ngăn đập để chặn đường rơi lối chảy của chúng. Khóc được cứ khóc, đó là chuyện bình thường. Khóc với tâm bình thường thì vẫn không hề xa Đạo.
18/10/2014(Xem: 14338)
Nâng bàn chân Mẹ hôn lên Bàn chân nhỏ nhắn thuyền lênh đênh dòng Hôn nhăn nheo gót từng hồng Bao năm lặn lội đường trần nhiêu khê Bàn chân tất tả đi, về Đường phù hoa phố, đường quê mùa làng Bàn chân từng bước cao sang Từng hành khất gạo lo tròn bữa cơm
18/10/2014(Xem: 16098)
Đất Trời nuôi dưỡng vạn loài Sao ta nở giết chẳng hoài đoái thương Trời dạy ta biết tỏ tường Đất dạy ta phải yêu thương nhau cùng
17/10/2014(Xem: 15796)
Động Tĩnh Như Nhiên Một bữa học trò tới hỏi Thầy: - Thưa Thày, mấy bữa nay lòng con không yên, tâm con động. Làm sao đây? Thiền Sư: - Động thì cứ động, sao phải mong tĩnh. Vài bữa sau, học trò lại chạy tới: - Mấy hôm rày con ngắm trời xanh trong, nước suối văn vắt, thấy lòng yên tĩnh lạ thường. - Tĩnh thì cứ tĩnh sao phải nói ra thành động. - Bao năm rồi con theo Thầy, nhưng tự cảm thấy chưa hiểu được gì. Lòng con lúc tĩnh, lúc rối... Thiền Sư: - Ta cũng như con, lúc rối lúc tĩnh... Nhưng ta không thấy phải nói ra điều đó thành ngôn ngữ. Ta chỉ... như ngồi yên trên con thuyền ý thức, mặc cho sóng lòng chao đảo hay yên bình..*:) happy
15/10/2014(Xem: 14838)
Vâng, em sẽ về Quảng Ngãi thăm anh. Khi nắng hoàng hôn nhạt nhòa trước ngõ. Khi quê anh, qua rồi mùa mưa gió. Em sẽ về, vì vẫn biết anh mong.
15/10/2014(Xem: 20639)
Vang Vọng Nguồn Thương (tập thơ)