Hạ Thương

24/06/201215:54(Xem: 15102)
Hạ Thương

hoaphuong_1

HẠ THƯƠNG

Hè về ve gọi râm ran

Phải chăng chịu nắng, thở than đêm ngày?

Hè về xác Phưnợg tung bay

Vấn vương nơi cội, tiếc ngày tháng xanh…

Nỗi buồn nặng tuổi học sinh

Xa Thầy, xa bạn, một mình nhớ thương.

Hạ nay, Ta tựu Đạo Trường

Bốn phương câu hội, niềm thương dạt dào,

Khép mình trong Giới thanh cao

Miệt mài tinh tấn, dồi trao tu trì.

Thuở xưa Đức Phật Mu – ni

Hoằng dương Giáo Pháp không đi mùa này.

Từ Bi diệu ý cao sâu

Không cho giẫm đạp lên đầu chúng sanh.

Mùa này sinh sản tăng nhanh

Côn trùng chật đất, du hành làm sao?

An cư được chế định vào

Phật không bỏ sót Hạ nào từ đây.

Nay con kề cận Quý Thầy

Già Lam bóng mát, hàng cây Bồ Đề.

Dấn mình trong chốn đam mê

Phong sương đã lắm, não nề vô biên…

Quay về nương tựa thắng duyên

Vào trong cửa Tịnh, lìa miền trần ô.

Hòa trong thời khóa:“nam mô”

Vơi niềm tục lụy, chồi Bồ Đề sanh.

Tháng ngày lưu lạc lữ hành

Mình con trụ xứ, bao quanh duyên trần.

Dốc mình ứng phó, hóa thân

Tùy duyên phương tiện để gần chúng sanh.

Xét con công lực tu hành

Vẫn còn yếu kém, dễ sanh não phiền.

Bản thân mình độ chưa yên

Làm sao có thể tạo duyên độ đời?

Về đây gặp lại nụ cười

Như lời khích lệ của người tri âm.

Về đây thắt chặt đồng tâm

Nhớ lời hẹn cũ, hương trầm quyện bay.

Về đây Tôn Đức chỉ bày

Truyền trao kinh nghiệm, điều hay, lý mầu.

Về đây Thiền Định chuyên sâu

Vô Sanh, Bất Tử, nơi đâu lối vào?

Về đây cùng chắp tay chào

A Di Đà Phật, đài cao sẵn dành.

Về đây không lợi, không danh

Tình người con Phật, tu hành bên nhau.

Về đây tan biến sầu đau

Cuộc trần huyễn mộng dệt thêu thêm phiền.

Về đây Bát Nhã từ thuyền

Vớt người chìm lụy về miền thảnh thơi.

Y vàng thanh thoát chói ngời

An vui tứ chúng, đất trời bình yên.

Về đây đan kết lời nguyền

Vì đời, vì Đạo, kết duyên tu hành.

Trước là tự độ lấy mình

Sau là cứu vớt chúng sanh muôn loài.

Trường Hạ Bát Nhã, PL 2556

Thích Minh Tuệ

ACKH_Chua_Bat_Nha_2012__27_


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
03/02/2017(Xem: 12320)
Kẻ lữ hành thoáng qua Dừng lại rồi đi xa Gập ghềnh qua vạn ngã Biết bao giờ nhận ra ?
03/02/2017(Xem: 10508)
Hơi thở ra vào mỗi bước qua Đêm về trăng sáng khắp hằng sa Nét đẹp thiền môn thường vắng lặng Tịnh Độ cuộc đời giải thoát ra .
03/02/2017(Xem: 10832)
Có những lúc ta ngồi yên nhìn lại Cuộc đời mình từ lúc mới sanh ra Ơn mẹ cha dưỡng dục thật bao la Rồi kế đến nhờ Thầy khai mở trí .
01/02/2017(Xem: 15549)
Ngày xưa Thiền sư Quang Giác (đời nhà Tống bên Trung Hoa) nhân khi mùa Xuân đến, thì nhớ lại ngày nào mình vẫn còn niên thiếu mà bây giờ tuổi đời đã bảy mươi, thời gia trôi quá nhanh như dòng nước chảy và vấn đề sinh tử là một vấn đề mà con người không thể nào tránh khỏi.
01/02/2017(Xem: 13156)
Trải bao kiếp vụng tu nay phải khổ Suốt cả đời nhọc trí lẫn cực thân Sống thì lo mà chết lại phân vân Cùng của cải cháu con thêm nặng gánh .
30/01/2017(Xem: 12804)
Đồi xanh - Phật trắng - Nắng vàng - Mỏi chân tìm bóng dáng nàng Thơ xuân
30/01/2017(Xem: 12068)
Xuân đã về chưa hay ngủ mơ Tin xuân ai đó vẫn ngóng chờ Hoa đã chớm vàng bên bờ dậu Gió lạnh còn run cửa khép hờ.
30/01/2017(Xem: 13842)
Ở đây hốc núi chiều thung lũng Chạnh nhớ mùa xuân của núi rừng Bước chân lữ thứ mòn năm tháng Nhìn hoa lòng bỗng nhớ thêm xuân
27/01/2017(Xem: 13345)
Cha mẹ sinh ra, Thầy giáo dưỡng Biết về đâu không có ơn Thầy Đời bồng bềnh như những áng mây Trôi dạt mãi không nơi dừng lại
25/01/2017(Xem: 11915)
Hoa vẫn nở rồi hoa cũng phải tàn Người sống chết bình thường chuyện thế gian Khi ta sống hết lòng lo phụng sự Chuyện thị phi đừng tham dự luận bàn