Đạt Ma_Dấu Hài

27/05/201200:12(Xem: 14151)
Đạt Ma_Dấu Hài

datmadauhai-thienhanhThiên Trúc! Thiên Trúc!
Cố hương từ độ bước chân đi
Mang yếu chỉ tinh ba dõi về Đông ngàn trùng chướng khí.
Địa linh nào thiên kỷ ngủ yên nhân tâm cuồng loạn
Mải miết dòng mòn mỏi lối nhân gian.
Kìa cao phong bạc đầu phơi óng ả băng sơn
Nọ Trường Giang bộc lưu cuồn cuộn sóng
Đăng trình cưỡi gió mây
Xẻ sườn non tiến bước.
Tiếng ốc sơn trang thấp thoáng khói lam chiều
Đã bao canh thâu, nối tiếp hừng Đông Tây đỏ ráng hoàng hôn
Thỏ lặn ác tà, Trung Nguyên dờn dợn độc rừng thiêng cổ luỹ.

Tung Sơn ! Tung Sơn !
Đại mộc nghênh cao kỳ thạch chau mình
Bích Động lạnh ghê hồn tiếng thét ngộ chân tâm.
Cửu niên bối trần, bởi đời chưa thấu lẽ
Long tang, hổ ngọa giữa cùng cốc thâm sơn.
Tuyết trắng căm căm Đông giá mịt mù
Nuôi chí lớn phổ quần mông hóa độ.
Vén phù vân khai phóng bóng thanh thiên.
Xoáy nhân tâm, pháp lực diệu huyền
Đêm ám muội quang minh bừng nhật nguyệt
Gíâc thuỳ miên canh mộng đã qua rồi.

Thiếu Lâm ! Thiếu Lâm !
Quang tạnh hết mưa rơi
Rồng năm móng quầng hào quang ngũ sắc.
Vút tiểu Tăng chiều băng rừng thoăn thoắt
Điều trảo, quần long,...cho chí hầu quyền.

Ai quảy gót lặng lẽ hồi cố xứ Tây Thiên
Vút cành lau trường giang cuồn cuộn sóng
Buông thư vạn đèo bòng hư huyễn mùi cuộc sống
Dấu hài đơn bất nhị cõi chân tâm
Chấn lưu hoài cổ sử đấng phi phàm.

04-5-2010

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
04/10/2014(Xem: 15480)
Sau Bức Màn Mây Thả mây bay về núi đồi Thênh thang vùng trời Vô Niệm Còn nguyên đó dáng ai ngồi Nhìn hoa môi cười chúm chím
02/10/2014(Xem: 17408)
Đây là một bài thơ rất nổi tiếng của Kenji Miyazawa (1896-1933)*: Nhà phía đông có đứa trẻ ốm, Ta sang săn sóc, Nhà phía tây có bà mẹ gầy, Ta mang cho túi gạo, Nhà phía nam có người đang chết, Ta sang khuyên đừng sợ, Nhà phía bắc đang kiện cáo nhau, Ta sang can thôi bỏ đi.
01/10/2014(Xem: 16730)
Lòng vẫn nhớ ngày hè xa xưa ấy, Tôi còn là cô bé tuổi mười hai. Trời hôm ấy, chín tầng cao xanh thẳm, Gió mơn man nỗi vui sướng dâng tràn, Mắt háo hức nhìn con đường trước mặt, Lòng đăm đăm về hướng cuối trời xa Đinh ninh đó là miền quê yêu dấu,
30/09/2014(Xem: 12482)
Ôi! Anh em ơi! Hãy hát cho nhau nghe Hãy hát cho yêu thương Mời biển đông sóng vỗ Hãy hát cho xanh xao Gọi nhức đau mầm lá Hãy hát cho hoang vu Những cuộc tình hóa gió
30/09/2014(Xem: 17325)
Khổ đời Ta mới biết tu Nên nay cởi mở ôn nhu hài hoà Giờ thì vơi bớt thiết tha Ăn chi cũng được miễn là ăn thôi
30/09/2014(Xem: 14423)
Nét cong tuyệt mỹ cỗi rồi Lá vàng mới khóc tiễn đời lá xanh Tượng vàng chùa đất tâm thanh Hào quang vần vũ tỏa quanh gốc tùng.
29/09/2014(Xem: 14809)
Nếu gặp người nóng tánh Hãy nhẹ nhàng nhìn thôi không cần phải lẩn tránh Chưa hỏi đừng hé môi
28/09/2014(Xem: 15940)
Gom thâu cảnh sắc tỏ mờ Nhướng lên chợp chớp bến bờ đến đi Vuông tròn thực ảo đó đây Nhất như rõ biết ô hay hiện tiền!
27/09/2014(Xem: 15396)
“Chạy Trốn Cái Bóng” là một câu chuyện của Trang Tử, một hiền triết người Hoa của thế kỷ thứ ba trước Tây Lịch. Nhiều chuyện của Trang Tử rất ư là khôi hài nhưng đồng thời vạch rõ những cái nhìn thâm sâu vào tình trạng của con người. Câu chuyện sau đây chỉ là một ví dụ như thế.
26/09/2014(Xem: 12766)
Ừ thôi thấy kiếp trầm luân. Tu từ vô tận đến lần hôm nay Cố xong qua khỏi kiếp này Cho linh hồn rỗi mới hay nhờ thiền Niết Bàn là chốn thần tiên Thong dong một cõi cho riêng phận mình Thế gian như cuộc đăng trình