Cuộc Đời Đức Phật

26/04/201215:24(Xem: 16077)
Cuộc Đời Đức Phật

Cuộc Đời Đức Phật

Ngày mùng tám vang lừng trên thế giới

Cả chúng sanh kỷ niệm đấng Cha hiền

Ngài là một đấng thiêng liêng

Con vua Tịnh Phạn tên Ngài Đạt Đa

Ca Tỳ La Vệ quê nhà

Sinh ngày mùng tám chính là tháng tư

Ngài là đáng bậc Bổn Sư

Chẳng ham phú quý không màng giàu sang

Nào là điện ngọc ngai vàng

Cung phi mỹ nữ và nàng Gia Du

Ngài cho như đám sương mù

Như mây ràng buộc cuộc đời của ta

Thà rằng lỗi đạo mẹ cha

Gieo nguồn con vợ quyết ra tìm đường

Ngài cho vạn vật vô thường

Hôm nay mắt thấy mai thời mất đi

Cõi đời mãi mãi sầu bi

Không sao thoát khỏi phạm vi luân hồi

Sanh già bệnh tử ai ôi

Công danh phú quí cũng qua một thời

Ngài phân tất cả ai ơi

Càng cao danh vọng càng giàu gian nan

Cho hay hoa nở rồi tàn

Pháo kia nổ lớn lại tan xác nhiều

Thế rồi Ngài quyết một điều

Thoát vòng tục lụy dắt dìu chúng sanh

Nửa đêm vắng vẻ cung thành

Ngài cùng Sa Nặc đồng hành xuất gia

Đến nơi dòng nước Nô Ma

Ngài liền cắt tóc để mà đi tu

Đêm khuya vắng vẻ mịt mù

Nhờ về tâu lại Gia Du, Phụ hoàng

Nói rằng con quyết một đàng

Tìm đường giải thoát cứu đời chúng sanh

Rồi Ngài lên núi một mình

Ra công tu luyện chịu đời gian nan

Biết bao nông nổi cơ hàn

Vùi thân sương gió một đàng mà tu

Hằng ngày ra sức công phu

Tham thiền nhập định góc cây bồ đề

Mai sau Ngài mới trở về

Để cùng hóa độ dắt dìu chúng sanh

Thị thành cho đến xóm làng

Vui lên đón lấy đạo vàng Thích Ca

Nghe theo lời dạy người cha

Cứu người ra khỏi đường tà sông mê

Chúng sanh thành kính quay về

Nương theo giáo pháp một bề tu thân

Ngài gieo khắp hết xa gần

Thế là Ngài thọ tuổi trần tám mươi

Chúng sanh hớn hở reo cười

Đón chào kính lạy người Cha hiền lành.

Bài này khuyết danh và có niên đại khoảng năm 1950

HT Thích Như Điển đã đọc cho Hạnh Tuệ chép lại để lưu truyền.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
28/09/2012(Xem: 11324)
''Vào cửa Phật từ bi hỷ xả Ra thế gian vô ngã vị tha'' Vui Xuân ta sống chan hoà Luôn tu huệ phước, đại gia thái bình Xuân về ta đón ta nghinh Chúc nhau hạnh phúc, đẹp xinh cõi lòng
22/09/2012(Xem: 15064)
“Nhân bất học bất tri lí” Nhưng trí-lương-tri Soi sáng lòng người… Nhân hữu học Lắm phường ma quỷ Mất vầng trăng Đen tối lương tâm.
08/09/2012(Xem: 16697)
Từ thuở hoang sơ đã nguyện làm mây trắng Che mát cho đời qua những đêm ngày oi bức điêu linh Bi mẫn lập ra muôn hạnh Sa mạc cháy bỏng ươm thành rừng xanh
08/09/2012(Xem: 14120)
Mùa trăng Báo hiếu vẳng chuông ngân, Tiễn biệt người xa lánh cõi trần.
01/09/2012(Xem: 13769)
Tưởng nhớ Thầy Thích Đức Niệm
30/08/2012(Xem: 12567)
Tịnh Độ tìm ở đâu xa ?
29/08/2012(Xem: 10624)
Khổ nhục Thầy tôi
28/08/2012(Xem: 10476)
Mẹ Quan Âm
27/08/2012(Xem: 14576)
Chuyển tâm niệm Phật A Di Đà
09/08/2012(Xem: 17485)
Âm vang của tiếng vọng “Hòa Bình” là niềm khao khát của nhân loại nói chung và của từng dân tộc nói riêng. Thế kỷ 20 với hai cuộc thế chiến hãi hùng đã đẩy đưa nhân loại xuống vực thẳm của điêu linh và chết chóc. Chiến tranh đồng nghĩa với tàn phá và hủy diệt, và cũng chính trong đêm đen tột cùng của chiến tranh, tiếng vọng “Hoà Bình” đã vang lên để thức tỉnh lòng người. Hòa bình đồng nghĩa với cọng tồn và an lạc, là niềm ước ao của mọi tâm hồn hướng thiện. Chiến tranh xuất phát từ tham, sân, si, thì hòa bình phải khởi đi từ lòng nhân ái và lửa Từ Bi. Đó là ý niệm bàng bạc trong toàn bản trường ca thi phẩm của Tuệ Đàm Tử, tức Hòa Thượng Thích Giác Lượng