Ta yêu Non Nước Quê Mình

23/02/201215:52(Xem: 17203)
Ta yêu Non Nước Quê Mình
image

Ta yêu non nước quê mình
Sông dài biển rộng in hình sơn khê
Người sau kẻ trước đề huề
Truyền trao nối tiếp ước thề có nhau
Giang sơn cẩm tú đẹp màu
Ươm mơ tình tự con tàu quê hương
Ta yêu thôn giã ruộng vườn
Đồng thơm lúa chín bên nương nắng chiều
Nhà tranh quyện khói mến yêu
Hồng êm bếp lửa mỹ miều tình quê
Đi đâu cũng nhớ nhung về
Phong sương tuế nguyệt không hề nhạt phai
Ta yêu biển rộng sông dài
Tình non nghĩa nước phương đài đơm bông
Kết tinh dòng giống Lạc Hồng
Rồng Tiên mở hội theo dòng thời gian
Băng qua lịch sử năm ngàn
Năm ngàn năm nữa không màng gió sương
Ta yêu Châu thị Phố phường
Đường đi nối những con đường quê hương
Việt Nam hai chữ mếnthương
Dấu son điểm ngọc vương vương nặng tình
Ta yêu non nước quê mình
Miên man như bóng với hình ta yêu.
Tháng 02 – 2012
TNTMặc Giang


Ý kiến độc giả:


Cảm tác 24 chữ đầu về Ts Mặc Giang


NHÀ tranh vách lá quê mình

THƠ văn in bóng in hình núi sông
MẶC nhiên con nước suôi dòng
GIANG sơn anh gánh em gồng có nhau
VỚI lời thề ước năm nao
BÀI ra tình tự con tàu quê hương
THƠ vào thôn giã ruộng vườn
TA yêu màu lúa tỏa hương ngút ngàn
YÊU người yêu cảnh khung vàng
NON xanh nước biết bàn hoàng nhớ thương
NƯỚC Việt Nam Việt phi thường
QUÊ cha đất tổ đừng nhường cho ai
MÌNH nên tô đấp triển khai
THẬT lòng thương nước tương lai Lạc Hồng
TUYỆT tác thơ việt thật lòng
TRẦN triều ngưỡng cửa thiền tông thiên tài
KẾT tinh hạt ngọc Như lai
TINH nguyên tình nghĩa thương hoài nghìn năm
MỘT hôm trước tác tự tâm
THI đề mộc mạc âm thầm thế thôi
NHÂN tài nước Việt quê tôi
THỜI nay ít thấy trong nôi văn hiền
HIỆN thân thi sỉ thơ thiền
ĐẠI nhân thanh thản qua miền Quê Hương

T. Minh Đức

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
10/06/2017(Xem: 13007)
Lá xanh mơn mởn chào đời Dòng xuôi tươi mát, tiếng cười trong veo Lá mềm mại những thương yêu Dòng thơ bay bổng rộn reo láy vần Lá non tình ý trong ngần Hồn nhiên gọi nắng giữa rừng cỗi xưa
10/06/2017(Xem: 13811)
Thời xưa và cả thời nay Số người mê tín, buồn thay, quá nhiều! Họ mê muội tin đủ điều Gặp cây cổ thụ họ đều van xin
10/06/2017(Xem: 12878)
Vợ chồng chàng Kế Sa La Kiếm ăn vất vả, cửa nhà khó khăn Nhưng vui sống cảnh thanh bần Hiền lành, chân thật, xa gần mến thương
09/06/2017(Xem: 14451)
Mỗi ngày Những con đường trong thành phố Nặng nề Chuyên chở bao nhiêu trọng tải xe, người Những tiếng ồn và khói bụi không vơi.
09/06/2017(Xem: 12031)
Sông mê bể ái sánh đôi dòng, Nghi hoặc ra vào cửa có không. Tham đắm trần gian nên lận đận, Tìm cầu đạo cả vẫn long đong.
09/06/2017(Xem: 14962)
Đến Hàm Tân vòng lên Sông Phan đó Qua dốc đồi là tới thiền viện đây Trúc Lâm Chánh Thiện nằm cô tịch Cuối rừng hoang rú dại khuất xa này
09/06/2017(Xem: 15595)
Hết cá rồi lại đến tôm Biết bao khốn khổ bao trùm quê hương Dân lành cực nhọc gió sương Một đêm mất trắng hết đường sanh nhai
08/06/2017(Xem: 25063)
Trúc Thiên là một khuôn mặt đặc biệt, nổi bật lên giữa bầu trời văn nghệ Miền Nam, trước năm 1975 tại Sài Gòn. Lấp lánh hào quang thiền học sáng ngời, long lanh ánh chớp thi ca rực rỡ trên những trang thơ văn súc tích, hay những bản dịch thuật, giới thiệu các tác phẩm thâm thúy, kỳ diệu của Bồ Đề Đạt Ma, Huyền Giác, Tuệ Trung Thượng Sỹ, Suzuki, Krishnamurti…
07/06/2017(Xem: 15358)
Pháp của Phật chẳng có gì là mạt Mạt hay không do ở tại lòng ta Suối nguồn Tâm Pháp bao la Chảy vào muôn cõi hằng sa kiếp người .
07/06/2017(Xem: 11755)
Phật ngồi cầm đóa hoa sen. Cho con học pháp ở hiền đức cao. Giống như phẩm hạnh hương ngàn. Tung bay ngược gió đạo vàng trùng hưng. Hoá thành tịnh độ đất nầy. Tới lui tự tại cõi tây ngát trần