Ta yêu Non Nước Quê Mình

23/02/201215:52(Xem: 16536)
Ta yêu Non Nước Quê Mình
image

Ta yêu non nước quê mình
Sông dài biển rộng in hình sơn khê
Người sau kẻ trước đề huề
Truyền trao nối tiếp ước thề có nhau
Giang sơn cẩm tú đẹp màu
Ươm mơ tình tự con tàu quê hương
Ta yêu thôn giã ruộng vườn
Đồng thơm lúa chín bên nương nắng chiều
Nhà tranh quyện khói mến yêu
Hồng êm bếp lửa mỹ miều tình quê
Đi đâu cũng nhớ nhung về
Phong sương tuế nguyệt không hề nhạt phai
Ta yêu biển rộng sông dài
Tình non nghĩa nước phương đài đơm bông
Kết tinh dòng giống Lạc Hồng
Rồng Tiên mở hội theo dòng thời gian
Băng qua lịch sử năm ngàn
Năm ngàn năm nữa không màng gió sương
Ta yêu Châu thị Phố phường
Đường đi nối những con đường quê hương
Việt Nam hai chữ mếnthương
Dấu son điểm ngọc vương vương nặng tình
Ta yêu non nước quê mình
Miên man như bóng với hình ta yêu.
Tháng 02 – 2012
TNTMặc Giang


Ý kiến độc giả:


Cảm tác 24 chữ đầu về Ts Mặc Giang


NHÀ tranh vách lá quê mình

THƠ văn in bóng in hình núi sông
MẶC nhiên con nước suôi dòng
GIANG sơn anh gánh em gồng có nhau
VỚI lời thề ước năm nao
BÀI ra tình tự con tàu quê hương
THƠ vào thôn giã ruộng vườn
TA yêu màu lúa tỏa hương ngút ngàn
YÊU người yêu cảnh khung vàng
NON xanh nước biết bàn hoàng nhớ thương
NƯỚC Việt Nam Việt phi thường
QUÊ cha đất tổ đừng nhường cho ai
MÌNH nên tô đấp triển khai
THẬT lòng thương nước tương lai Lạc Hồng
TUYỆT tác thơ việt thật lòng
TRẦN triều ngưỡng cửa thiền tông thiên tài
KẾT tinh hạt ngọc Như lai
TINH nguyên tình nghĩa thương hoài nghìn năm
MỘT hôm trước tác tự tâm
THI đề mộc mạc âm thầm thế thôi
NHÂN tài nước Việt quê tôi
THỜI nay ít thấy trong nôi văn hiền
HIỆN thân thi sỉ thơ thiền
ĐẠI nhân thanh thản qua miền Quê Hương

T. Minh Đức

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
06/08/2025(Xem: 5657)
Nẻo đường sư đi thanh tịnh Thiêng liêng toả bóng bồ đề Quen rồi nắng chang mưa lạnh Nhẹ tênh sớm tối đi, về... Nẻo đường người đi khúc khuỷu Mang mang phiền não gập ghềnh Chuyện đời không cho chân nghỉ Vui buồn thao thức dài đêm
05/08/2025(Xem: 5130)
Văn chương mạng đang là một nhu cầu thực tế! Có thể nói ngày nay, Mạng đang là cách tồn tại mới của văn chương Nếu ngày xưa nhân cách được hình thành trong 3 môi trường: Mà thành phần chính luôn là: gia đình, giáo dục và xã hội! Chung mục đích cuối cùng, mang văn chương cho việc trồng người thế hệ mới! Phải làm sao tạo ra những con người trí minh – kỹ tinh
04/08/2025(Xem: 4966)
TA khưi ngọn nến canh tàn VỀ nhìn vết tích đá lăn qua đồi MỘT lần rộn rã mà chơi CÕI trần trú trọ rối bời chiêm bao TÂM tư nén tiếng thở phào KHÔNG đi không đến thì đâu cũng nhà
31/07/2025(Xem: 4132)
Tân tỵ năm nay đến kỳ tháng sáu nhuận Dù tháng 6 chính thức đã tưởng niệm lễ Đức Quán Thế Âm ( 19/6) Nhưng hai lần tri ân công hạnh Ngài …càng thêm rõ sự thành tâm Với 12 đại nguyện, nơi đâu có khổ đau, khó khăn Tầm thinh khắp rồi sẵn sàng hành động “cứu độ”
25/07/2025(Xem: 6187)
Đừng ngạc nhiên, khi nhiều người tìm đến Không gian tĩnh lặng nơi hải đảo vắng yên Ngồi im hàng giờ như bức tượng thiêng Trên tay… bức họa phác vẽ, hoặc vài tinh yếu nhiều tác phẩm chọn lọc Và hận mình ngày xưa chưa từng đọc (1)
18/07/2025(Xem: 3706)
Thường kiến tự kỷ quá Bất thuyết tha nhân phi Tha phi ngã bất phi Ngã phi tự hữu quá Tâm trụ niệm Phật trung Vô phi diệc vô quá Dịch nghĩa: Thường tự thấy lỗi mình Không nói lỗi người khác Người sai ta không chê Ta chê ta có lỗi Tâm trụ trong niệm Phật Không chê cũng không lỗi
18/07/2025(Xem: 4060)
Ngay khi mới đắc Đạo, Chính Đức Phật Thích Ca Tìm ra Con Đường ấy Để dẫn dắt chúng ta. Đó là Bát Chánh Đạo. Tám Con Đường sau đây. Người tu hành chiêm nghiệm Và ghi nhớ hàng ngày. Thứ nhất là Chánh Kiến. Đức Phật dạy chúng sinh Chánh Kiến là hiểu đúng Về Đạo và về mình.
18/07/2025(Xem: 4419)
Đời là khu rừng rậm Mà ta, khách lữ hành. Nhiều cám dỗ, cạm bẫy. Đời nhiều dữ, ít lành.
14/07/2025(Xem: 5556)
Vẫn biết nên hạn chế sử dụng 2 chữ …GIÁ NHƯ, NẾU Nhưng bổng một ngày lòng dậy sóng, chán chường Quay về lại tìm đến những tác phẩm thân thương Mượn từng câu trích đoạn, hướng dẫn thêm động lực!
09/07/2025(Xem: 4298)
Một cánh gió rơi nghiêng Trôi qua miền tịch lặng Chiếc lá nằm yên ắng Giữa sân Chùa thênh thang