Lem Dòng Mực

22/01/201217:55(Xem: 13046)
Lem Dòng Mực
LEM DÒNG MỰC
Thơ song ngữ của Phan Tấn Hải

Lem Dòng Mực

này cô, cô ni nhỏ
xin giữ thật vắng lặng
từng bước cô đi
thật dịu dàng
hãy lắng nghe từng góc chùa
tiếng gió xao xác của rừng thiền năm xưa
kể lại một thời Đức Phật đã ngồi vắng lặng


này cô, cô ni nhỏ
xin giữ thật vắng lặng
khi đọc những trang kinh
hãy thấy chữ tôi đã vàng trên giấy
hãy nghe làn gió còn hát trong các dòng mực
một thời tôi ngồi chép
lời của Đức Thế Tôn
từ những ngàn năm trước


này cô, cô ni nhỏ
xin giữ thật vắng lặng
thật vắng lặng

xin đừng cười
nào ai còn nhớ
tiếng cười cô ni đã làm hồn tôi vỡ
và lem mực những dòng thơ tôi.




Mã hóa tên em vào thơ

anh ghi xuống giấy
những lời từ tháng ngày
như đã quên
thấy lại giữa những
chữ ẩn mật
khuôn mặt em mơ hồ hiện lên
buốt giá hồn anh nửa đêm


anh đưa vào thơ
những dấu chân tuyết
em một thời thật xa để lại
hơi lạnh còn nghiêng trên nét mực

anh run rẩy đọc
nhìn thấy em bước
giữa những chữ trên giấy


anh ghi lại vào chữ
những trí nhớ
từ một thời xa thật xa
nghe giữa những sợi khói mờ nhạt
vọng lời em rất buồn
có phải chúng ta đã vụng về mất nhau


em sẽ đọc thấy
mùi hương ẩn trong chữ của anh
mùi hương từ trời
một thời em đã
mang vào đời anh
một ngày mưa tuyết


ngày chúng ta tựa vào nhau
đỡ cho nhau từng bước chân
nhiều lần chúng ta trượt

qua những hè phố đóng băng
nơi tiếng em cười rơi xuống
và rồi bay lên
thành hoa tuyết khắp trời
và từ đó
phủ mát tháng ngày của anh


rồi sẽ có một ngày em đọc
và thấy giữa dòng thơ
anh chép đêm nay
và sẽ nhận ra giữa những câu
quá nhiều những chữ không còn vần điệu

là những ngày còn lại của đời anh
là những ngày và đêm
đã bị xô lệch và mã hóa bằng tên em


nơi một thời thật xưa
nơi đó
em đã bước vào hồn anh
và rồi bỏ đi
để lại những lối trận đồ.




Mời em cùng anh ra biển

mời em cùng anh ra biển
hãy bước vội
và bước thật vội
để dịu dàng đặt chân lên cát
để nhúng những ngón chân
vào sóng nước
và để thấy mình
trở thành như một với cả bầu trời


mời em cùng anh ra biển
trước khi những sợi tóc
trở màu xám
trước khi những
tháng ngày
nhạt hồng trên má,
và trước khi tình yêu của anh làm
son nhạt trên môi em



mời em cùng anh ra biển
hãy bước vội và thật vội
trước khi ngày và đêm
trở thành các nếp nhăn
trên mặt, trên tay
và khi chúng ta còn bên nhau



mời em cùng anh ra biển
hãy ngồi xuống,
hãy lắng nghe
và hãy nhìn thấy
lời anh đọc thơ
với từng chữ bay lên để thành hoa khắp trời



mời em cùng anh ra biển
để thấy chúng ta là bọt sóng
một thời hiện ra
và rồi sẽ biến mất
một thời tới bên nhau
yêu nhau
và rồi sẽ lìa xa

tất cả rồi sẽ trở về
lặng lẽ
vô cùng



mời em cùng anh ra biển
hãy giữ lòng mình
trôi chảy như sóng nước
không nơi nào để tới
và rồi trở về lòng biển rộng

nơi đón nhận mọi thứ trong đời
với lòng không phiền muộn
và vẫn giữ lòng
lặng lẽ
muôn nghìn năm


mời em cùng anh ra biển
để tập thấy chúng ta
là bờ cát trắng
nơi đón nhận mọi bước chân

đón nhận mọi thứ trong đời
với lòng không phiền muộn
và vẫn giữ lòng
lặng lẽ
muôn nghìn năm


mời em cùng anh ra biển
nơi những trận bão vùi dập
nơi em sẽ trở thành
một ngọn gió
và dìu những cánh chim hải âu vào bờ
đưa những cánh buồm ngư dân tránh bão



hãy bước đi với anh
dịu dàng như ngọn gió
để đón nhận mọi chuyện
với lòng không phiền muộn
để nơi lòng chúng ta
lặng lẽ
không nơi chỗ trụ
và là bạn của muôn pháp



mời em cùng anh ra biển
nơi chúng ta trở thành bầu trời
nơi chúng ta
đón nhận
cả nắng và mưa
cả ngày và đêm
với lòng không phiền muộn
nơi lòng chúng ta
lặng lẽ, không nơi chỗ trụ
và là bạn của muôn pháp

với lòng không phiền muộn
và là bạn của muôn pháp.


HẾT
Blurring the ink lines

you, the young nun
please keep really silent
on every step you walk
gently please
just listen to every corner of the temple
where the wind from the ancient meditation forest whispers
and recites the way of Buddha sitting soundlessly


you, the young nun
please keep really silent
while reading the ancient sutras
just see on paper my words that have turned yellow
just hear the breezes still sing within the ink lines
once, in a long past age I wrote down
words of Buddha
thousands of years ago


you, the young nun
please keep really silent
really silent

please don’t laugh
who would remember
a laugh from a nun that broke my heart
and blurred the ink lines from my poems.




Encrypting your name with verse

I put onto paper
words from days and months
that have almost vanished
and see again among the
secret words
your face stealthily appearing
chilling my soul every night


I put into poem
the footprints you left in snow
from days so far away
with cold wind shivering my ink lines

shaking I read
and see you walk
among words on paper


I put into words
the memories
from days so far away
and hearing amid the fading strands of smoke
your sorrowful voices
how did we lose each other so clumsily


you will notice
the fragrance hidden in my words
the fragrance from heaven
that you once
brought into my life
in a day of snowfall


the day we leaned on each other
to help passing for every step
and many times we slid and fell

along the icy sidewalks
where your laughs fell onto
and then soared back to sky
transforming into snowflakes
and since then on
cooling my days and months


you will someday read
and see beneath the poetic lines
that I write down tonight
and will notice among the clauses
so many words without rhymes

those are my remaining days in life
those are days and nights
being tilted and encrypted with your name


once upon a time
at that place
you stepped into my soul
and then left
leaving a maze of paths.




Come along with me to the ocean

come along with me to the ocean
walk fast
and walk faster, please
to gently put your feet on the sand
to dip your toes
into the water
and to feel like becoming one with the sky



come along with me to the ocean
before the hair
turns gray
before
months and days
fade the blush on your cheeks
and before my love
blurs your lipstick



come along with me to the ocean
walk fast and walk faster
before days and nights
become the wrinkles
on face and hands
and while we still have each other



come along with me to the ocean
please sit down
please listen to
and please watch
my voice reciting poetry
with every word soaring to become flowers in sky



come along with me to the ocean
and see that we are just bubbles
once appearing
and then someday vanishing
once coming together
loving each other
and then leaving away

everything then will return
to the peaceful
eternity



come along with me to the ocean
and keep your mind
flowing like the waves
that have nowhere to come to
and then become one with the ocean

that receives all things in life
without regrets
and that always keeps the heart
peaceful
for thousands and thousands of years


come along with me to the ocean
and learn to see us
as the white sand beach
where receives all footprints

receives all things in life
without regrets
and still keeps the heart
peaceful
for thousand and thousands of years


come along with me to the ocean
where the storms rage high
where you will become
a breeze
and steer the seagulls to a sanctuary
and lead the fishing boats to a harbor



just walk along with me
gently like a breeze
to receive all things
without regrets
to keep your heart
peaceful
that has nowhere to cling to
and becomes friends with all things



come along with me to the ocean
where we become the sky
where we
receive
all sunshine and rain
all days and nights
without regrets
where our hearts
stay peaceful and have nowhere to cling to
and become friends with all things

without regrets
and become friends with all things.


THE END

Source: thuvienhoasen
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
25/06/2021(Xem: 10809)
Bình minh thức dậy thưởng thiền trà Lặng lẽ hiên chùa mây trắng qua Hớp ngụm trà thơm tai lắng tiếng Ngửi làn khói mỏng mắt nhìn hoa Tinh thần khoan khoái nghe Viên Giáo Ý chí thảnh thơi ngắm Phật Đà Vạn vật vô thường bong bóng nước Vườn thiền hoa nở hạt sương sa…!
23/06/2021(Xem: 13559)
Khi kiếp người bạn thấy lòng chán nản Thì tìm Phật cảnh giới nào bạn ơi ! Chuyện ghét thương va chạm giữa cuộc đời Cũng là Phật nơi con người chưa tỉnh Hãy thiết tha giữ tâm mình chân chính Để yêu thương từng bản tính con người Sống vươn lên vun vén mỗi nụ cười Là hoa Phật nở giữa đời phiền trược Nhìn mây trôi lững lờ qua bóng nước Hoặc con đò ngược gió lướt mái nghiêng Giữa đêm khuya chiếu diệu mảnh trăng hiền Thể tánh nước vẫn bình nguyên thanh tịnh
22/06/2021(Xem: 10430)
Những Bài Thơ Vu Lan của Cư Sĩ Hạnh Phương Dương Kim Bính
22/06/2021(Xem: 13281)
Mùa đông xứ Úc Bãi biển vắng tanh Những con cô vít ẩn mình lấp ló Những ngọn sóng xanh Vẫn lả lướt những điệu nhảy thướt tha Những chú chim vẫn tròn con mắt nhỏ Những chú cò vẫn lẻ loi trên bãi đá kiếm ăn Thập niên hai mươi Con người giết nhau không bằng tiếng súng Khi nỗi kinh hoàng không vọng tiếng đạn bom Khi những thê lương không đổ nát hoang tàn Khi người với người nhìn nhau dè chừng khoảng cách
20/06/2021(Xem: 24345)
Kính dâng Thầy bài thơ sau khi nghe rất nhiều pháp thoại Thầy giảng đều chứa đựng lòng từ bi muốn truyền dạy . Kính đa tạ và tri ân những gì đã học được về Tổ Sư Thiền trong suốt mùa đại dịch . Kính chúc sức khỏe Thầy, HH Trộm nghe Cổ Đức dạy : “Rũ lòng từ bi nên truyền giảng Pháp Thật ra chẳng pháp nào không chứa đựng từ bi “ Đạo nhãn chưa mở ...tìm huyền, tìm diệu ích gì ? Tịnh, Thiền phương tiện cần rỗng Tâm thì hội lý !!! Ngữ lục, công án....văn tự danh tướng khó trọn ý! Học nhân chưa tự tin nên hướng ngoại tìm cầu Cái hiểu pháp, nghe pháp hình dáng chẳng có đâu, Càng đối đãi phân biệt làm sao ngộ Tánh ?
18/06/2021(Xem: 15593)
Mười tuổi không may mất mẹ cha Cư tang hiếu kính vẹn tình nhà Ân sâu dốc trả tâm quy đạo Nghĩa nặng mong đền chí xuất gia Phật Pháp tinh thông an lạc hiện Thiền Kinh quảng lãm não phiền xa An Ban Thủ Ý vui nguồn sống Lục Độ Tập Kinh toả đức hoà.
18/06/2021(Xem: 12119)
Kiến lìa chỗ thấy, kiến khôn phân Mong được no cơm, áo ấm thân Vật vốn đã không, trần hà khởi Duyên đà từ bỏ thoát căn trần Gió lay, nước chảy, phô trương đạo Mưa tạnh, trời trong, hiển hoá thần Vượt thoát hiểm nguy trùm máy tạo Xưa nay, mới gặp bậc hiền nhân.
16/06/2021(Xem: 8261)
Kính bạch Thầy mỗi lần đọc lại công hạnh quý chân tu đã viên tịch và được các đệ tử tưởng niệm chút gì đó bâng khuâng thương tiếc đến trong con ....cuộc sống đạo đời vẫn trôi chảy miên man không ai có đủ cơ hội để nói lời tri ân và đền đáp nhất là với kỹ thuật online thời đại số nay lại còn đôi khi phong tỏa giãn cách . Tình Thầy Trò, Đệ tử và Sư Phụ khác xưa xa quá ...chút tư duy kính dâng Thầy bài thơ này . Kính chúc sức khỏe Thầy, HH Một chút cảm hoài bâng khuâng vừa xúc động Hành trạng quý chân tu chưa biết đến trong đời Âm thầm lặng lẽ công hạnh sáng ngời Mãi đến ngày viên tịch tiểu sử lên trang tưởng niệm Thời gian tìm cơ hội tri ân nay rất hiếm ! Pháp, tài, lữ, địa mấy ai đủ thuận duyên Thời đại số ... bao người quay lại cội nguyên Ngẫm nghĩ lại chất liệu tốt ... cần huân tập !
16/06/2021(Xem: 7511)
Vọng niệm ... Vượn nhảy nhót, Vọng tưởng ... Ngựa chạy hoang, Vọng tình ... Nai lẫn lối, Tâm bình ... Chốn lạc an. Tâm vọng ... Mặt biển dậy, Trí năng ... Nguyệt tỏa xa, Chân tâm ... Đáy biển lặng, Trí huệ ... Nhật bừng ra.
16/06/2021(Xem: 31229)
Thời gian như đến rồi đi, như trồi rồi hụp, thiên thu bất tận, không đợi chờ ai và cũng chẳng nghĩ đến ai. Cứ thế, nó đẩy lùi mọi sự vật về quá khứ và luôn vươn bắt mọi sự vật ở tương lai, mà hiện tại nó không bao giờ đứng yên một chỗ. Chuyển động. Dị thường. Thiên lưu. Thiên biến. Từ đó, con người cho nó như vô tình, như lãng quên, để rồi mất mát tất cả... Đến hôm nay, bỗng nghe tiếng nói của các bạn hữu, các nhà tri thức hữu tâm, có cái nhìn đích thực rằng: “Đạo Phật và Tuổi Trẻ.” “Phật Việt Trong Lòng Tộc Việt.” “Dòng Chảy của Phật Giáo Việt Nam” hay “Khởi Đi Từ Hôm Nay.” Tiếng vang từ những lời nói ấy, đánh động nhóm người chủ trương, đặt bút viết tâm tình này. Đạo Phật có mặt trên quê hương Việt Nam hai ngàn năm qua, đã chung lưng đấu cật theo vận nước lênh đênh, khi lên thác, lúc xuống ghềnh, luôn đồng hành với dân tộc. Khi vua Lê Đại Hành hỏi Thiền sư Pháp Thuận về vận nước như thế nào, dài ngắn, thịnh suy? Thì Thiền sư Pháp Thuận đã thấy được vận nước của quê hương mà