Đầy vơi con nước (thơ)

11/07/201105:25(Xem: 14709)
Đầy vơi con nước (thơ)






Đầy vơi con nước kinh thành
Mù sương vẽ mãi bức tranh cội nguồn
Hoàng cung dõi ánh trăng sương
Lối xưa xe ngựa, vui buồn cỏ rêu


Đò ai giọt nắng nghiêng xiêu
Níu hồn sông nước, sớm chiều ca dao
Lửa chài sóng vỗ ầm ào
Ngữ ngôn rơi rụng, trần lao giật mình

Hai trăm năm - mộng đế kinh

Chuông chùa trầm mặc, nhân tình lá lay
Tâm mù bay, cảnh mù bay
Ai lời du tử, ngủ say phố vàng

Đầy vơi con nước lang thang
Trôi quanh lăng miếu, chảy tràn biển dâu
Sông thơm dừng lặng bên cầu
Nhìn mây hồng tím vẽ màu tà dương

Đất cố hương, cõi ly hương

Đêm tàn bến Ngự, nhớ thương dặt dìu
Sáo đàn vẳng khúc cô liêu
Mái nhì câu hát, tiễn chiều qua sông

Nhớ quê, sợi khói phiêu bồng
Dòng xanh in bóng sắc không nhạt nhòa
Ai hồn chí sĩ trăng pha
Ai câu thời vận, mù sa đế thành!

Đầy vơi con nước long lanh

Đục trong cát vỡ, thêu tranh lòng người
Khói sương, dải lụa bên trời
Hương cau, hương bưởi dệt lời mẹ ru

Hàng me nhớ dãy mù u
Trái cây mặn muối, nhớ thu phượng tàn
Đò trăng Vỹ Dạ hoang mang
Thi văn cúi nhặt, cỏ vàng dấu chân

Ngùi thương chiếc bóng Huyền Trân

Lệ trời mưa ướt, Chế Mân sử tình
Nhớ Tùng, Tuy; nhớ Ưng Bình
Câu thơ, điệu hát lung linh nước trời

Mơ màng dòng chảy đầy vơi
Len vào hưng phế, nỗi đời chiêm bao
Vẽ thêu mộng ước xưa nào
Nét hoa, sắc lá - mời chào tri âm!

Trái tim, con chữ lặng thầm

Trăng hoàng cung, gởi chút tâm, chút tình!
Tặng người bọt sóng phiêu linh
Tặng ai lướt nhẹ phù sinh dòng buồn

Hóa văn sợi khói hoàng hôn
Thơm hương rều rác tự nguồn nước xao
Huế thơ, Huế mộng thì thào
Núi non Hương Ngự, trăng sao mơ màng...

(2004)
Minh Đức Triều Tâm Ảnh

Nguồn: Tập San Pháp Luân 80

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
08/08/2011(Xem: 11908)
Chính tôi được chứng kiến, Phật Thích Ca Mâu Ni Khi ở rừng Lâm Trúc, Thuộc nước La Duyệt Kỳ. Bấy giờ có người nọ Thuộc dòng Bà La Môn, Chăm làm nhưng nghèo kiết,
08/08/2011(Xem: 13213)
Lần nọ ở Xá Vệ, Chính tôi, A Nan Đà, Biết chuyện này có thật, Khi theo hầu Thích Ca. Lúc ấy, Ba Tư Nặc, Ông vua tốt, qua đời, Người lên thay tàn ác, Làm mất lòng nhiều người.
08/08/2011(Xem: 13971)
Lần nọ, ở Xá Vệ, Chính tôi, A Nan Đà, May mắn được chứng kiến Chuyện này của Thích Ca. Hôm ấy, tôi và Phật, Vừa sáng, trời đầy sương, Đi vào thành khất thực Thấy lũ trẻ bên đường Đang chơi trò đắp đất, Xây thành phố, xây nhà, Xây cả kho chứa thóc Và cả những tháp ngà. Một đứa trong bọn chúng Thấy chân Phật phát quang,
08/08/2011(Xem: 13252)
Tôi may mắn chứng kiến Chuyện này của Thích Ca Khi Ngài đang tá túc Trong vườn cây Kỳ Đà. Triều vua Ba Tư Nặc Có vị quan đại thần, Bảy con trai, trong đó Sáu người đã thành thân. Ông giàu có, hiền đức,
08/08/2011(Xem: 12347)
Ở đời có ba việc. Một là việc của mình. Hai, việc của người khác. Ba, việc của thần linh. Ta thất bại, đau khổ, Sợ thần linh, sợ trời. Việc mình làm không tốt, Cứ thích xen việc người. Muốn vui ư? Đơn giản: Hãy làm tốt việc mình. Không xen việc người khác, Không sợ việc thần linh.
01/08/2011(Xem: 15901)
Mùa báo hiếu sao quên thân phụ Luôn nhắc mình lòng nhủ nhớ ơn Công cha như núi Thái sơn Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra.
01/08/2011(Xem: 21673)
Mỗi người con khi rời xa gia đình, đều mang theo mình là cả một trời thân thương trong lời ru, trong tình thương, trong ánh mắt, trong trái tim bà mẹ.
01/08/2011(Xem: 27116)
"TámTiết thơ giúp tập luyện Tâm thức"là tựa của một bài thơ ngắn do một nhà sư Tây Tạng là Guéshé Langri Tangpa (1054-1123) trước tác với chủ đích giúp phát huy tinh thần giác ngộ qua phép thiền định về hoán chuyển giữa ta và người khác, (một phép thiền định rất phổ thông của Phật giáo Tây Tạng: đó là cách tự nguyện xin được nhận về phần mình tất cả khổ đau của người khác, và trao lại cho họ tất cả những gì đạo hạnh của mình), và xem đấy là mục đích cao cả nhất trong cuộc sống của chính mình... Từ bi là một phản ứng của tâm thức khi nó không thể chịu đựng nổi trước những cảnh khổ đau của người khác và phát lộ những ước nguyện mãnh liệt...
31/07/2011(Xem: 14521)
Làn tóc rối trải dài trên thềm vắng Trăng có về, ngây ngất bức thảm hoang Người lữ hành trên đường đời cô quạnh Từng bước chân nghe nặng nỗi vô thường
31/07/2011(Xem: 15318)
Cuộc đời người, ai là người không đi kiếm mùa xuân, một mùa xuân viên viễn, cho chính mình hoặc gia đình, thân nhân. Một sớm mai thức giấc, nhìn nhau lại hỏi xuân là gì và có mặt tự bao giờ.