Đầy vơi con nước (thơ)

11/07/201105:25(Xem: 14905)
Đầy vơi con nước (thơ)






Đầy vơi con nước kinh thành
Mù sương vẽ mãi bức tranh cội nguồn
Hoàng cung dõi ánh trăng sương
Lối xưa xe ngựa, vui buồn cỏ rêu


Đò ai giọt nắng nghiêng xiêu
Níu hồn sông nước, sớm chiều ca dao
Lửa chài sóng vỗ ầm ào
Ngữ ngôn rơi rụng, trần lao giật mình

Hai trăm năm - mộng đế kinh

Chuông chùa trầm mặc, nhân tình lá lay
Tâm mù bay, cảnh mù bay
Ai lời du tử, ngủ say phố vàng

Đầy vơi con nước lang thang
Trôi quanh lăng miếu, chảy tràn biển dâu
Sông thơm dừng lặng bên cầu
Nhìn mây hồng tím vẽ màu tà dương

Đất cố hương, cõi ly hương

Đêm tàn bến Ngự, nhớ thương dặt dìu
Sáo đàn vẳng khúc cô liêu
Mái nhì câu hát, tiễn chiều qua sông

Nhớ quê, sợi khói phiêu bồng
Dòng xanh in bóng sắc không nhạt nhòa
Ai hồn chí sĩ trăng pha
Ai câu thời vận, mù sa đế thành!

Đầy vơi con nước long lanh

Đục trong cát vỡ, thêu tranh lòng người
Khói sương, dải lụa bên trời
Hương cau, hương bưởi dệt lời mẹ ru

Hàng me nhớ dãy mù u
Trái cây mặn muối, nhớ thu phượng tàn
Đò trăng Vỹ Dạ hoang mang
Thi văn cúi nhặt, cỏ vàng dấu chân

Ngùi thương chiếc bóng Huyền Trân

Lệ trời mưa ướt, Chế Mân sử tình
Nhớ Tùng, Tuy; nhớ Ưng Bình
Câu thơ, điệu hát lung linh nước trời

Mơ màng dòng chảy đầy vơi
Len vào hưng phế, nỗi đời chiêm bao
Vẽ thêu mộng ước xưa nào
Nét hoa, sắc lá - mời chào tri âm!

Trái tim, con chữ lặng thầm

Trăng hoàng cung, gởi chút tâm, chút tình!
Tặng người bọt sóng phiêu linh
Tặng ai lướt nhẹ phù sinh dòng buồn

Hóa văn sợi khói hoàng hôn
Thơm hương rều rác tự nguồn nước xao
Huế thơ, Huế mộng thì thào
Núi non Hương Ngự, trăng sao mơ màng...

(2004)
Minh Đức Triều Tâm Ảnh

Nguồn: Tập San Pháp Luân 80

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
05/09/2014(Xem: 23463)
Còn đây của báu trong nhà Không là ngọc bảo, không là hoàng kim Bình thường chiếc áo tràng lam Mà sao quý vượt muôn ngàn ngọc châu! Những năm cầu thực dãi dầu Sớm mai tụng niệm, đêm thâu mật trì Dòng đời mãi cuốn con đi Về nương chốn tịnh có Thầy, có Ôn… Kinh truyền ban phát khuyên lơn
04/09/2014(Xem: 20019)
Nghe chuông chùa Thiên Mụ Áp tai nghe tiếng ngân rền Âm ba vi diệu mật truyền thiên thu Đẩy xua tạp nhiễm uế ô Cho tâm thanh thản, cho ngu si tàn Hỉ nộ ái ố tiêu tan Và bi dục lạc tan hàng chạy đi Lắng nghe chuông vọng ầm ì Muốn hòa vào gió mà bay tức thời Mà thôi, ở là mà chơi Hồng trần duyên nợ có người đang trông Bước ra nhẹ bổng bềnh bồng Gom về âm sắc chuông đồng Huế xưa!
04/09/2014(Xem: 13834)
Bồi hồi hoài niệm quê xưa Thùy dương cát trắng bốn mùa gió hoa Hương trinh bạch mê hồ ca Dấu chân bộ lạc đường xa lạy về...
04/09/2014(Xem: 12950)
Lắng nghe rơi hạt bụi trần Lặng nhìn sợi tóc ngoài sân giỡn đùa Hương thầm ai gửi gió đưa Xòe tay đã thấy ý vừa nhấp môi.
03/09/2014(Xem: 14078)
Có người đứng giữa đôi bờ Bao lần tự hỏi.. biết giờ về đâu? Quay qua ngó lại, bạc đầu.. Ngập ngừng, bịn rịn, chìm sâu giữa đời.
03/09/2014(Xem: 13906)
Tôi xin sống đời của nắng Nắng hong khô mọi não phiền Để nghe tâm hồn phẳng lặng Giữa đời giông bão triền miên..
02/09/2014(Xem: 12391)
Cám ơn mẹ cha sanh thành dưỡng dục Cám ơn thầy cô dạy học các trường Cám ơn đất nước quê hương mỗi lúc Cám ơn nhân loại cuộc sống thân thương
30/08/2014(Xem: 15011)
Nguồn sức mạnh của trẻ thơ Chính là tiếng khóc bất ngờ kêu la. Nguồn sức mạnh của đàn bà Là cơn phẫn nộ bùng ra tức thời. Trộm kia mạnh mẽ át người Chính nhờ vũ khí giấu nơi thân mình. Quyền uy vua chúa cung đình Là nguồn tạo sức mạnh quanh ngai vàng. Kẻ ngu sức mạnh phô trương Chỉ nhờ áp đảo đối phương hiền lành.
30/08/2014(Xem: 14079)
Ta dạo mãi một cung đàn chưa dứt Nên ta còn theo miết nhịp thời gian Phương mây trắng vẫn thênh thang đếm bước Dù biết mai kia sẽ chuyển cung đàn.
27/08/2014(Xem: 14283)
Đi tu là sửa chính mình Đừng nên mê muội dối mình làm chi Nghiệp trần quét sạch nó đi Tự mình gột rửa, gương mình tự soi Gương vàng của Phật gắng noi Bỏ buông tất cả cho đời thong dong Vô thường có mấy ai mong Đến đi, đi đến chỉ trong phút giờ