Đầy vơi con nước (thơ)

11/07/201105:25(Xem: 15190)
Đầy vơi con nước (thơ)






Đầy vơi con nước kinh thành
Mù sương vẽ mãi bức tranh cội nguồn
Hoàng cung dõi ánh trăng sương
Lối xưa xe ngựa, vui buồn cỏ rêu


Đò ai giọt nắng nghiêng xiêu
Níu hồn sông nước, sớm chiều ca dao
Lửa chài sóng vỗ ầm ào
Ngữ ngôn rơi rụng, trần lao giật mình

Hai trăm năm - mộng đế kinh

Chuông chùa trầm mặc, nhân tình lá lay
Tâm mù bay, cảnh mù bay
Ai lời du tử, ngủ say phố vàng

Đầy vơi con nước lang thang
Trôi quanh lăng miếu, chảy tràn biển dâu
Sông thơm dừng lặng bên cầu
Nhìn mây hồng tím vẽ màu tà dương

Đất cố hương, cõi ly hương

Đêm tàn bến Ngự, nhớ thương dặt dìu
Sáo đàn vẳng khúc cô liêu
Mái nhì câu hát, tiễn chiều qua sông

Nhớ quê, sợi khói phiêu bồng
Dòng xanh in bóng sắc không nhạt nhòa
Ai hồn chí sĩ trăng pha
Ai câu thời vận, mù sa đế thành!

Đầy vơi con nước long lanh

Đục trong cát vỡ, thêu tranh lòng người
Khói sương, dải lụa bên trời
Hương cau, hương bưởi dệt lời mẹ ru

Hàng me nhớ dãy mù u
Trái cây mặn muối, nhớ thu phượng tàn
Đò trăng Vỹ Dạ hoang mang
Thi văn cúi nhặt, cỏ vàng dấu chân

Ngùi thương chiếc bóng Huyền Trân

Lệ trời mưa ướt, Chế Mân sử tình
Nhớ Tùng, Tuy; nhớ Ưng Bình
Câu thơ, điệu hát lung linh nước trời

Mơ màng dòng chảy đầy vơi
Len vào hưng phế, nỗi đời chiêm bao
Vẽ thêu mộng ước xưa nào
Nét hoa, sắc lá - mời chào tri âm!

Trái tim, con chữ lặng thầm

Trăng hoàng cung, gởi chút tâm, chút tình!
Tặng người bọt sóng phiêu linh
Tặng ai lướt nhẹ phù sinh dòng buồn

Hóa văn sợi khói hoàng hôn
Thơm hương rều rác tự nguồn nước xao
Huế thơ, Huế mộng thì thào
Núi non Hương Ngự, trăng sao mơ màng...

(2004)
Minh Đức Triều Tâm Ảnh

Nguồn: Tập San Pháp Luân 80

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
10/06/2017(Xem: 12232)
Vợ chồng chàng Kế Sa La Kiếm ăn vất vả, cửa nhà khó khăn Nhưng vui sống cảnh thanh bần Hiền lành, chân thật, xa gần mến thương
09/06/2017(Xem: 13285)
Mỗi ngày Những con đường trong thành phố Nặng nề Chuyên chở bao nhiêu trọng tải xe, người Những tiếng ồn và khói bụi không vơi.
09/06/2017(Xem: 11269)
Sông mê bể ái sánh đôi dòng, Nghi hoặc ra vào cửa có không. Tham đắm trần gian nên lận đận, Tìm cầu đạo cả vẫn long đong.
09/06/2017(Xem: 14031)
Đến Hàm Tân vòng lên Sông Phan đó Qua dốc đồi là tới thiền viện đây Trúc Lâm Chánh Thiện nằm cô tịch Cuối rừng hoang rú dại khuất xa này
09/06/2017(Xem: 11793)
Hết cá rồi lại đến tôm Biết bao khốn khổ bao trùm quê hương Dân lành cực nhọc gió sương Một đêm mất trắng hết đường sanh nhai
08/06/2017(Xem: 22346)
Trúc Thiên là một khuôn mặt đặc biệt, nổi bật lên giữa bầu trời văn nghệ Miền Nam, trước năm 1975 tại Sài Gòn. Lấp lánh hào quang thiền học sáng ngời, long lanh ánh chớp thi ca rực rỡ trên những trang thơ văn súc tích, hay những bản dịch thuật, giới thiệu các tác phẩm thâm thúy, kỳ diệu của Bồ Đề Đạt Ma, Huyền Giác, Tuệ Trung Thượng Sỹ, Suzuki, Krishnamurti…
07/06/2017(Xem: 14580)
Pháp của Phật chẳng có gì là mạt Mạt hay không do ở tại lòng ta Suối nguồn Tâm Pháp bao la Chảy vào muôn cõi hằng sa kiếp người .
07/06/2017(Xem: 11058)
Phật ngồi cầm đóa hoa sen. Cho con học pháp ở hiền đức cao. Giống như phẩm hạnh hương ngàn. Tung bay ngược gió đạo vàng trùng hưng. Hoá thành tịnh độ đất nầy. Tới lui tự tại cõi tây ngát trần
06/06/2017(Xem: 14867)
Thăm hỏi Bạn, biết rằng người còn đó ! Nỗi mừng vui tràn ngập cõi lòng tôi Cuộc đời này bao sóng gió nổi trôi Vui được biết Bạn bình an vui sống !
06/06/2017(Xem: 13448)
Việt Nam mưa nắng hai mùa Chiều về nhớ tiếng chuông chùa vọng vang Bao năm chinh chiến điêu tàn Lá xanh rụng trước lá vàng tiễn đưa .